Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Trong phòng thẩm vấn:

“Ngồi.” Grout ra lệnh, bên kia cửa kính, sĩ quan Larkin đưa mắt nhìn thằng nhóc với gương mặt bầm tím và lem luốc với cặp mắt đỏ lừ ngồi xuống ở ghế đối diện.

“Tôi sẽ bảo bọn họ là ông lạm dụng hình phạt.”

“Bảo ai cơ? Sếp tao à? Ông ấy sẽ cười vào mặt mày ấy.”

Grout ngả người ra sau, chân vắt chữ ngũ như thể đang ngồi ở trên một bãi biển đầy nắng chứ không phải là phòng thẩm vấn. Anh nhón một chiếc bánh - đã nguội nhưng vẫn cực ngon và cắn một miếng. Bàn tay anh nhức nhối và sưng to gấp ba lần bình thường, chắc chắn là đã gãy ngón. Anh nhấc tay đưa ra trước mặt thằng nhóc. “Tấn công người thi hành công vụ.” Grout nói với giọng vô cảm rồi ngẩng đầu nhìn máy quay. “Thanh tra trưởng Harland Grout, thẩm vẩn George Henry Waters, 27 tháng 10, 2011.”

Thằng nhóc khịt một tiếng khinh thường.

“Đánh người là tội nhỏ thôi.” Grout nói. “So với giết người thì bé bằng con muỗi.”

Thằng nhóc lồng lên. “Ông đang lảm nhảm cái khỉ gì thế?”

“Mày nói xem, thằng chết tiệt!” Grout lấy thêm một cái bánh nữa ra từ trong túi.

“Lũ cớm các ông toàn lảm nhảm mấy lời vô nghĩa!” Thằng nhóc nói. “Bánh rán?”

Grout giơ cái bánh lên. “Không phải bánh thường đâu nhãi. Bánh của trang trại Clear Brook. Nhìn mày xem, nói về sự rập khuôn, mày nên nghĩ mười thằng tôn thờ Satan thì có đến chín thằng tóc bết, móng sơn đen giũa nhọn, da tái nhợt với hình xăm sao năm cánh giống y mày chứ. Mày trông như đám diễn viên đóng thế trong Chạng vạng ấy. Tao đoán mày có cả mớ sách của Aleister Crowley ở nhà hả?”

“Thực ra là Kafka và Camus...”

Grout chưa bao giờ nghe hai cái tên này.

“Vậy thì một con trăn làm thú cưng?”

“Ông chả biết cái cóc khô gì hết.”

“Tao biết mày thích moi ruột chó.”

Thằng nhóc lại giãy giụa.

“Và quấy rầy nơi yên nghỉ của người đã khuất cách đây cả thế kỷ.” Grout tiếp.

Thằng nhóc ngáp một cái, cạy cạy lớp da bong trên ngón tay. “Ai bảo cứ chôn xuống đất là được yên nghỉ?”

Grout lấy một tấm ảnh Mandy - bản đẹp, đẩy về phía thằng nhóc.

“Cô nhóc ngon đấy. Cho xin cái tên đi.”

“Mày không biết ư?”

“Tôi không bao giờ quên mấy đứa xinh như thế này nếu đã từng thấy.”

“Tao nghĩ mày nhớ.”

“Ông chả biết cái khỉ gì cả.” Thằng nhóc nhìn thẳng vào mặt anh, mắt vằn lên giận dữ.

“Mày là một thằng bỏ học biết tuốt nhỉ?”

“Phải rồi, nhà trường chứa không nổi bộ óc thiên tài như tôi. Bill Gates cũng bỏ học đấy thôi.”

“Ừ, mày cũng giống Bill Gates lắm!”

“Vậy thì thế nào mới là thiên tài? Như ông sao? Dành cả đời làm nô lệ cho nhà nước đổi lại mấy hào bèo bọt, thậm chí còn không đủ tiền đưa vợ con đến Six Flags?”

Máu Grout sôi lên, nếu như nắm đấm không sưng tấy khả năng anh đã tống thẳng một cú vào mặt nó rồi. “Mày ở đâu vào ngày ngày 11 tháng 3 vừa rồi?”

Thằng nhóc cười. “Tháng ba á? Đùa tôi à? Ông ở đâu vào tầm đó?”

“Trên giường, xem Columbo.

Thằng nhóc xìu xuống.

“Vậy thì hẳn mày biết cô gái này?” Grout đưa ra tấm ảnh của Julia lúc còn sống. “Giết chó không vui nữa, mày cần một cái gì đó khác nhỉ, khắc hình đầu dê lên một cô gái và nghe tiếng la hét, hay là mày làm trong lúc họ bất tỉnh?”

“Chưa thấy bao giờ!”

“Thế còn cô gái này?” Grout đưa bức ảnh thi thể Julia. Thằng nhóc giật mình, chớp mắt, rồi nở nụ cười, hân hoan đến ghê sợ. “Cái này là đồ thật hả?”

Grout ngồi im, lạnh lùng.

“Bệnh thật đấy, nhưng liên quan gì tới tôi?” Thằng nhóc cười ngả ngốn.

“Tao nghĩ mày sẽ muốn biết cô gái ấy nhìn ra sao sau khi mày xong việc.”

“Tôi?” Thằng nhóc đứng bật dậy làm cái ghế trượt về phía sau. “Làm đếch gì có chuyện đó, cái này vô lý lắm!”

“Thế moi ruột chó thì không vô lý?” Grout lên giọng, nhìn chằm chằm vào thằng nhóc. “Hay đó chỉ là trò vặt với mày? Chó không giãy giụa đủ mạnh? Nó không kêu la đủ to để thỏa mãn cái tâm lý bệnh hoạn của mày hả?”

Grout tiếp tục:

“Ngồi xuống! “ Grout gầm lên, ấn thằng nhóc ngồi xuống ghế, cơ bắp toàn thân căng lên như bóp nát nó đến nơi.

Nó ngồi xuống uể oải, không còn hung hăng như trước. “Tôi không còn tham gia mấy trò đó nữa.”

“Cải tà quy chính hả?”

“Tôi trong sạch mà, điềm tĩnh hơn. Được một năm rồi. Có việc làm, hoặc ít nhất là đã có việc làm cho đến khi ông đuổi theo tôi.”

“Vì mày chạy trốn!”

“Tôi chạy trốn mọi loại cớm, thì sao?”

“Sao mày biết tao là cảnh sát?”

“Mùi thối hoắc của bọn ông bay xa cả dặm.”

Thằng này đang cầu xin bị đánh, thể loại cặn bã khó nhằn nhất là loại không quan tâm đến bản thân hay tương lai. “Tại sao bỏ chạy, mày nghĩ tao là ai?”

Grout để ngỏ câu hỏi, để mặc sự yên lặng lan tràn. Yên lặng là chìa khóa để cạy miệng đám phạm nhân, nó giống như một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ vậy, hầu hết người thường đều đầu hàng trước nó.

“Tôi tưởng ông là đàn em của một tay tôi biết.” Cuối cùng thằng nhóc cũng chịu mở miệng.

“Ai?”

“Không thể tiết lộ.”

“Mày nên tiết lộ, tao có cơ sở để nói mày bỏ chạy vì đã phạm những tội như bắt cóc, tra tấn, sát hại. Tương đương với phần đời còn lại của mày sẽ mục trong tù với mấy thằng bệnh hoạn khác giống mày đấy.”

“Chỉ là một tay muốn tôi làm vài việc. Đột nhập, trộm cắp... nhưng tôi không có làm.”

“Vậy tại sao phải chạy? Sao không từ chối nó?”

“Tôi không có quyền bảo người như hắn. Hắn mới có quyền bảo. Cô nàng kia mất tích lúc nào?”

“Đêm 22, rạng sáng 23 tháng 10.”

Thằng nhóc lẩm bẩm, hai tay kẹp giữa đùi, rung rung.

“Tôi ở nhà, ốm. Đáng ra phải đến trung tâm cai rượu vào tầm chiều, nhưng cảm thấy không được khỏe nên trốn luôn.”

“Có ở cùng ai không?”

“Ở nhà một mình thôi.”

“Phải rồi.” Grout chỉ vào tấm ảnh thi thể Julia “Đó là hình một cái đầu dê đấy!”

“Nhìn chả ra hình gì.”

Grout phải đồng ý với thằng nhóc ở điểm này, dù Test có vẻ chắc chắn, anh vẫn chả thấy nó giống đầu dê một tí nào.

“Giống như ký hiệu riêng của mày. Nếu mày là tao, và đang tìm một đứa có thể làm những trò bệnh hoạn như vậy, mày sẽ tìm đến ai? Đương nhiên là mấy đứa như mày rồi.”

Môi thằng nhóc run rẩy.

“Giờ tao đang có hai thằng nhóc đã làm những điều tương tự với con chó.” Grout nói. “Và một trong hai thằng đó ở trong phạm vi gây án, không có bằng chứng ngoại phạm, mày sẽ làm gì?” Thằng nhóc nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, mắt trái giật giật.

“Mày đã moi ruột thú cưng.” Grout nói. “Khá là bệnh đấy.”

Thằng nhóc lầm bầm những từ ngữ khó hiểu.

“Cái gì?” Grout quát. “Mày nói cái gì, nói rõ ràng lên!”

“Tôi không tin vào thứ đó...” Thằng nhóc lên tiếng, ngập ngừng “Chưa bao giờ.” Nó ngẩng đầu nhìn Grout từ dưới mái tóc bù xù, ánh mắt lạnh lùng và chết chóc. Một cảnh quen thuộc trong phim tâm lý tội phạm. Hình như tên phim là A Clockwork Orange thì phải. - Grout nghĩ.

“Chúng tôi làm thế chỉ vì nghĩ nó vui.” Waters nói. “Mà nó vui thật, hồi đó ấy. Để làm mấy lão già như ông phát điên lên. Mấy hình vẽ và một đám ngớ ngẩn cuồng lên vì sợ.”

Grout nghiến răng. Thằng nhóc này không thể thả rông ngoài xã hội được.

“Sao năm cánh, chữ thập ngoặc, thòng lọng, thánh giá... những thứ đó với tôi chả khác gì nhau.” Waters khinh thường khịt mũi. “Chính sự ám ảnh của các người trao cho những biểu tượng sức mạnh đó, không phải tôi.” Nó cười, ánh mắt vô hồn, nhìn vô định, “Ông có tin vào quỷ dữ không? Tôi thì không!”

Grout không biết rằng mình có đức tin hay không, cả anh và Jen đều chưa từng bước chân vào nhà thờ lúc còn bé, và khi con cái hỏi anh về Chúa trời, anh nghĩ, sao không dẫn chúng đến nhà thờ và để chúng tự quyết định tin hay không tin.

Thằng nhóc này, nếu nó không phải đứa con của quỷ dữ thì ai mới đúng?

Thằng nhóc vẫn đang lầm bầm. “Chúng tôi khắc hình vì nhìn các người cuống lên rất thú vị.”

Grout lại gần, gần tới nỗi anh có thể ngửi thấy hơi thở thối hoắc phả ra từ mồm thằng nhóc.

“Vậy mày tin vào điều gì?” Grout hỏi.

“Không gì cả...” Thằng nhóc hất đầu về tấm ảnh. “Không phải tôi làm, mà con nhỏ mất tích hồi tháng ba liên quan gì đến con nhóc xinh đẹp kia?”

Thằng nhóc nói đúng, không có bằng chứng cụ thể nào giữa Mandy và những người còn lại. Anh đang hành động theo cảm tính và kết quả có thể rất tệ.

“Xong chưa?” Thằng nhóc nói. “Vì nếu như không bắt tôi thì...”

“Tao sẽ tạm giam mày.”

“Vì tội gì?”

“Tấn công sĩ quan cảnh sát, chống người thi hành công vụ.” Grout giơ bàn tay sưng phồng lên và giương ngón giữa vào mặt thằng nhóc.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.