Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Grout kéo chiếc xe cảnh sát đến trước nhà Betty Malroy ở Newbury, Connecticut. Anh đã mong chờ một ngôi nhà hào nhoáng, có lẽ là một biệt thự, từ những gì anh biết về việc không ngừng gây quỹ và sự nổi tiếng của bà ta trong cộng đồng Beltway, không kể đến sự hào phóng của những môn đệ mù quáng, họ sẽ không ngần ngại dâng tặng cho bà ta nếu được kêu gọi.

Bà ta hẳn phải giấu tiền ở đâu đó. Grout nghĩ trong khi nhìn nông trại hiện đại chiếm khoảng một nửa mẫu Anh giữa những ngôi nhà giống nhau ở cuối phố cụt khá lớn nhưng không có gì nổi bật.

“Đây là đích đến à?” Larkin hỏi, liếc nhìn bản đồ trên điện thoại iPhone.

Một ánh sáng lóe lên từ cửa sổ ngôi nhà. Không có ô tô nào trên đường dành cho xe. Grout cảm thấy mệt; họ gặp tuyết trên đường ở Vermont, rồi cơn mưa lạnh buốt ở đây. Chuyến đi này là một sự hành hạ, và Jen đã gọi điện thoại và nhắn tin cho anh mỗi mười dặm, hỏi anh ở đâu. Mỗi tin nhắn càng ngày càng hung hăng. Giọng cô gần như thét lên trong hộp thư thoại, tin nhắn của cô đều bằng chữ viết hoa: ANH ĐANG Ở ĐÂU? ANH ĐANG LÀM GÌ?

Anh không trả lời điện thoại hay tin nhắn của cô. Anh đang có vụ án, chính là như vậy. Anh đang làm công việc của mình.

“OK, đi thôi.” Grout nói, và mở cửa xe, cái túi đựng đồ ăn McDonald họ mua khi nghỉ chân tại ngã ba Sông Trắng, bị gió giật phăng ra ngoài, rồi trôi vô định trên hè phố.

Khi họ tiến tới hiên nhà, Grout nghe thấy tiếng tivi trong nhà, âm thanh được vặn to hết cỡ. Anh gõ thật mạnh lên cánh cửa. Họ chờ, Larkin đứng một bên với hai bàn tay đút vào túi áo khoác và nhẹ nhàng nhún nhảy. Cậu ta đang rất háo hức. Grout cũng vậy. Người phụ nữ này, bằng cách này hay cách khác, đứng đằng sau vụ mất tích của những cô gái, đứng đằng sau vụ án của cô gái đã chết. Mặc dù anh vẫn không biết Mandy có liên quan gì ở đây. Con bé không liên quan, anh nghĩ khi gõ cửa lần nữa, mạnh hơn.

Âm thanh trên tivi giảm xuống chỉ còn những tiếng xì xầm, và Grout gõ lần nữa.

Anh nghe thấy khóa dây được gỡ ra, rồi cánh cửa mở ra, và Betty Malroy đối diện với anh ở bên kia của cánh cửa chống bão.

Kể từ thời điểm băng ghi hình đó được quay đến giờ đã mười bốn năm, năm tháng không chừa một ai, không ai có thể trốn chạy khỏi nó. Bà ta đứng đó, dù áo choàng vải bông khép chặt đến tận cổ nhưng vẫn ẩn hiện một vẻ đẹp khó tả, dù cho thân thể đã hằn sâu dấu vết của thời gian nhưng vẫn toát lên một vẻ tao nhã kỳ lạ, tàn dư còn lại đủ để người ta nhận ra trong những năm tháng thanh xuân bà ta đã lộng lẫy đến mức nào. Mái tóc đã bạc xinh đẹp cuốn đại lên thành búi, trông sẽ rất lôi thôi nếu như nó nằm trên đầu một người nào đó khác nhưng đối với bà ta nó lại tạo nên một vẻ đẹp phóng khoáng và thoải mái. Khuôn mặt hơi xanh xao, da hơi chùng xuống, trán lấm tấm những vết nám cũng không thể che mờ đi đôi mắt tươi sáng, dáng lưng thẳng tắp và đôi vai hiên ngang chưa bao giờ trĩu xuống. Một người phụ nữ đã hơn 70 nhưng nhìn như chỉ mới năm mươi mấy tuổi.

“Tôi có thể giúp gì cho hai anh?” Bà ta hỏi qua cửa, liếc nhìn từ Grout đến Larkin, đến cả chỗ nào đó trên phố đằng sau họ nữa, ô tô, có lẽ vậy, rồi lại nhìn Grout.

Grout giơ lên phù hiệu và thẻ căn cước của mình, nói, “Chúng tôi cần nói chuyện với bà. Là việc khẩn cấp.”

Bà nhìn chằm chằm vào họ, đôi mắt lim dim, tia sáng trong mắt biến mất trong chớp mắt, và Grout nghĩ bà ta sẽ sập cánh cửa vào mặt họ, nhưng thay vào đó, bà ta nói, “Hãy cho tôi xem thẻ căn cước của vị kia, cả phù hiệu nữa nếu được.”

Larkin đưa thẻ căn cước của mình cho bà xem.

“Được rồi,” bà ta nói, miễn cưỡng cho phép bọn họ vào phòng nghỉ rồi bước lên cầu thang mà không nói một lời. Larkin và Grout đi theo, rẽ tay trái ở cuối cầu thang. Grout nhìn về phía bên phải mình, ngó xuống phía hành lang một lúc lâu, để chắc chắn trong nhà không có ai khác ngoài họ. Rồi anh đi vào phòng khách.

Ngôi nhà rất ấm. Sàn nhà được ốp bằng loại gỗ vàng, rất đẹp. Căn phòng trông khá sang trọng với đồ nội thất hiện đại, nổi bật là bàn cà phê bằng kính và bàn nhỏ đựng đồ cũng bằng kính. Một chiếc ghế sô pha dài được đặt cạnh tường; chiếc ghế vải màu xám và được đính mấy hàng cúc, mà Jen sẽ nghĩ là rất đẹp theo một cách nào đó mà Grout không thể hiểu được. Cái này hiển nhiên là mỗi người một ý kiến. Mắt thẩm mĩ chẳng ai giống ai hết.

Một cái lò sưởi bằng gạch trắng với nền đá phiến và mặt lò sưởi được sơn trắng nhưng trống không. Không có tấm chắn lửa. Không có lửa. Nơi đáng lẽ ra phải có lửa cháy thì nay đã nguội lạnh, màu đen của tro bụi từ lâu đã biến mất.

Bên trên lò sưởi treo cây thập tự lớn nhất mà Grout từng nhìn thấy. Nó trông như thể được đúc đặc bằng vàng và lấp lánh khi ánh sáng từ chiếc đèn bàn ở hai bên của lò sưởi chiếu vào.

Betty Malroy ngồi trên một chiếc ghế đồng bộ với sô pha, bên cạnh lò sưởi, đeo một cây thập tự trên cổ.

Bà ta dùng điều khiển tắt tivi, dựa lưng vào ghế, và ra dấu về phía sô pha.

Grout và Larkin ngồi xuống. Căn phòng quá ấm. Nóng là đằng khác.

Larkin lấy ra quyển sổ tay và bấm chiếc bút.

“Có chuyện gì xảy ra?” Malroy hỏi.

“Bà Malroy.” Grout nói.

“Vâng!” Bà ta thản nhiên, tự tin nhìn thẳng vào mắt Grout, cao ngạo.

“Bà thành lập Xã hội cao thượng, có phải không?”

“Phải.” Bà ta trả lời, có vẻ đã chán nói chuyện với anh. Bà ta qua loa trả lời anh chỉ với một từ.

“Và bà cũng là nguồn tài chính chủ yếu của Tổ chức nhận nuôi Ngày tươi đẹp đúng không?”

“Đúng.” Bà ta chưa từng chớp mắt từ khi ngồi xuống.

“Xã hội cao thượng, nó...,” Grout bắt đầu.

“Tôi sẽ không nói về nó.” Bà ta nói.

“Về cái gì cơ, thưa bà?” Larkin hỏi.

“Tổ chức đó.”

“Tổ chức của bà.” Grout sửa lại.

Bà ta nâng cằm lên nhìn Grout. “Anh đã không tìm hiểu kĩ rồi, anh cảnh sát.”

“Điều tra viên.”

“Anh đã không tìm hiểu kĩ rồi, điều tra viên.” Bà ta hít vào. Vào lúc ấy, Grout mới nhận ra trong ngôi nhà không có bất cứ thứ mùi nào anh có thể phát hiện ra. Không có mùi thức ăn, vật nuôi, nước hoa, không có mùi cuộc sống. Anh liếc xung quanh. Bên cạnh cây thập tự giá, bức tường trắng trống không. Còn mới nguyên. Không nhiễm một hạt bụi.

“Bà có ý gì?” Grout hỏi.

“Đó không phải tổ chức của tôi.” Malroy nói.

Grout nghiêng người về phía trước, khuỷu tay đặt trên đầu gối. “Bà thành lập nó. Ảnh và tiểu sử của bà chiếm vị trí nổi bật nhất trên trang chủ.”

“Họ có thể đăng những gì mình thích.”

Grout có cảm giác bối rối, khó hiểu. Người phụ nữ này giống như một con dao giấu lưỡi dao trong vỏ, già cỗi nhưng vẫn cực kỳ sắc bén. Bà ta đã từng se chỉ luồn kim giữa những lỗ hổng nhỏ nhất trong trò chơi chính trị, có thể bơi với cá mập mà không hề biến sắc, không hề sợ hãi. Một người đàn bà đáng sợ.

“Có một video của bà...,” Grout bắt đầu nói tiếp.

Betty Malroy dựa người vào lưng ghế, gõ ngón tay lên thành ghế, điệu bộ hống hách. “Cái video đó thì có liên quan gì ở đây? Một video từ mười bốn năm trước thì có thể liên quan gì đến hiện tại, hay có liên quan đến sự xuất hiện của anh? Tại sao anh lại ở trong nhà tôi? Nói đi! Đừng câu giờ! Anh muốn gì ở tôi? Tôi chẳng làm gì cả.”

Grout cảm thấy cả người căng cứng bởi hành động kiêu căng của bà ta. “Sai!” Anh nói, gằn giọng xuống để phát âm rõ từng từ. “Bà đã làm rất nhiều. Bà cống hiến cuộc đời mình để tuyên truyền thù hận và bạo lực, để tạo và phát triển một tổ chức cực đoan với sự tự hào khi khủng bố những phụ nữ trẻ. Ngược đãi những thiếu nữ và phụ nữ vốn luôn sống trong sợ hãi.” Máu của anh đã dồn lên não. “Bà thúc đẩy một kế hoạch cực đoan đầy thù hận, cài người xâm nhập vào các cuộc gặp riêng tư. Tôi đã xem đoạn phim đó. Bà biết cách điều khiển đám đông. Đám đông được tạo nên bởi những kẻ khoe khoang về việc gọi những người giết bác sĩ trong nhà họ là - vị cứu tinh.

“Đã từng...” Bà ta thì thào.

“Bà nói gì cơ?”

“Đã từng. Tôi đã từng biết cách điều khiển đám đông.”

“Tôi tin là bây giờ bà vẫn làm được.”

“Có năng lực. Đúng, sẵn sàng hay không nó lại là một vấn đề khác. Tôi có lẽ đã thúc đẩy một, như anh gọi, kế hoạch điên rồ.”

“Và bà gọi nó là gì?”

“Xấu xí.”

Grout ngạc nhiên.

“Ti tiện.” Malroy nói. “Hối hận. Thậm chí tội lỗi.”

Bà ta đang nói gì vậy? Liệu đây có phải là một mánh khóe nào đó không?

“Thám tử...” Bà ta nói, nhớ ra rằng mình chưa nhớ tên anh.

“Grout.”

“Thám tử Grout. Như tôi đã nói, anh đã không nghiên cứu kĩ rồi.”

Grout liếc nhìn Larkin đang bối rối. Hoang mang.

“Tôi đã cắt đứt mọi thứ liên quan đến tổ chức ấy hàng năm trời rồi. Tôi đã cố tránh nó càng xa càng tốt, tránh xa bất kỳ thứ gì liên quan.”

“Tôi đã xem video đó.”

“Tôi đã tạo video đó. Tôi biết anh đã nhìn thấy và cảm thấy thế nào. Bây giờ tôi cũng thấy như thế. Chán ghét. Kinh tởm. Căm thù tiếp nối căm ghét. Tôi biết.”

Grout có thể cảm nhận Larkin đang nhìn mình, nhưng Grout khóa chặt mắt mình vào Malroy. Anh không hề tin tưởng những gì bà ta nói. Vẫn chưa.

“Anh có thể dễ dàng tìm hiểu nó.” Malroy nói. “Kiện tụng là công khai. Tôi đã cố kiện họ vì giữ chân dung tôi và cái video đó trên trang chủ. Tôi đã cố kiếm lệnh cấm họ sử dụng tên của hội. Nghiên cứu đi nào, điều tra đi nào, điều tra viên Grout.”

“Bà không tin những gì Xã hội cao thượng đại diện cho sao?” Larkin nói.

“Để tôi thay đổi cách nói. Tôi có tin vào phá thai không? Không. Tôi có tin vào sự phản kháng? Có. Tôi có tin vào Chúa và vị cứu tinh không? Có. Với tất cả trái tim này, tôi tin. Điều tôi không tin là sự sát nhân, đức tin của tôi không nằm ở những kẻ lấy đi tính mạng người khác. Tôi không tin những gì Xã hội cao thượng đang tuyên truyền. Tôi không ủng hộ hội đó từ năm 1989. Nếu anh điều tra kĩ, anh sẽ biết tôi ‘biến mất’ khoảng thời gian đó. Đương nhiên, tôi vẫn luôn sống ở đây. Điều tôi làm là giữ khoảng cách với Xã hội cao thượng.”

“Tại sao?” Larkin hỏi.

“Bởi vì Kopp, vì những gì anh ta làm với người bác sĩ đó. Và vì tôi kinh hoàng khi quá nhiều môn đệ ủng hộ cho hành động như thế, một tội lỗi. Khi người bác sĩ đó, người đàn ông và người cha đó bị giết, trong ngôi nhà của chính mình. Đã không có bất cứ sự bênh vực nào. Không một lời. Tôi đã lên tiếng và chúng quay lưng lại với tôi. Người của tôi. Như những đứa ranh con hư hỏng. Chúng quay lưng lại với chính mẹ của mình! Tôi đã không dạy chúng như thế!” Bà ta lắc đầu nguầy nguậy, như thể khiến mình tỉnh táo trở lại, nhưng đã quá muộn. Sự điên dại, quá kích đã bùng lên.

Grout lờ nó đi. “Tại sao không tạo một tổ chức mới?”

Malroy khoát tay với anh. “Tôi đã dành hai thập kỷ xây dựng xã hội đó từ nền móng với tất cả trái tim mình. Tôi sẽ không bắt đầu lại.”

“Hãy nói cho chúng tôi về Xã hội cao thượng, như cách bà nhìn nhận nó.” Grout nói.

“Để anh nhạo báng nó?” Malroy chỉ trích.

“Để chúng tôi có thể hiểu nó.”

Mắt bà ta thẫm lại.

“Sự phản kháng của chúng tôi là hợp pháp. Chúng tôi tuân thủ luật pháp. Chúng tôi yên bình. Biểu tình ôn hòa và phi bạo lực.”

“Tôi hiểu.” Grout nói.

“Anh hiểu cái đếch gì! Anh chả thấy cái gì cả!” Bà ta hét lên, gần như bỏ mặt nạ đứng đắn của mình.

“Không thấy cái gì?” Grout nói, thoải mái, tận hưởng việc đối thủ đã mất kiểm soát. Một đối thủ mất bình tĩnh luôn dễ để lộ sơ hở hơn, trong một cuộc chiến cân não, mất bình tĩnh đồng nghĩa với thất bại.

“Hành động đích thực của ác quỷ.”

Grout đã tóm được bà ta, tóm được con rắn trườn ra từ nơi trốn của nó.

“Làm ơn. Hãy khai sáng cho tôi đi!” Anh mỉa mai.

“Đó, anh đang nhạo báng.”

“Anh ấy không mỉa mai.” Larkin kiên nhẫn nói. “Lời tuyên bố sứ mệnh trên trang web nói là ‘đối đầu với người phá thai và kẻ ủng hộ nạo thai ở bất cứ đâu họ đến: phòng khám, văn phòng và thậm chí nhà ở.’ Đó là sáng tạo của bà, hay đó là điều mới thêm vào khi bà bỏ đi?”

“Đó là của tôi, nhưng họ đã bóp méo nó.” Bà ta rít lên. “Chúng vặn vẹo nó, biến đổi nó thành một thứ ghê tởm.”

“Bà có biết Mandy Wilks?” Grout nói.

“Ai cơ? Không, tôi không biết Mandy nào cả.” Bà ta vò vò môi, trông xấu xí như mõm cá vậy.

“Cô bé có thể có thai và tìm đến Family Matters để nạo thai.” Grout nói.

“Có thể?” Malroy nói.

“Và có người nhìn thấy ngồi cùng với một người phụ nữ lớn tuổi trên băng ghế bên ngoài phòng khám gần trước lúc cô ấy biến mất.”

“Có rất nhiều phụ nữ lớn tuổi trên thế giới này, thám tử. Tôi không biết Mandy nào cả. Tôi chưa từng đặt chân đến Vermont trong cả thập kỷ nay.”

“Ai nói gì đến Vermont đâu?” Grout vồ lấy sơ hở, huyết áp anh tăng vọt lúc bà ta lỡ lời.

“Cái gì?” Bà ta nói. “Không ai. Tôi chỉ. Thẻ căn cước của anh.”

“Đúng rồi.” Được thôi, Grout nghĩ. Người phụ nữ đang dần chôn mình sâu hơn với mỗi từ, mỗi lời nói dối bà ta thốt ra.

“Anh đừng có nói đúng với tôi.” Bà ta rít lên. “Sao anh dám chứ. Rốt cuộc chuyện này là gì vậy?”

Grout lấy ra tấm ảnh của Mandy, bước dọc theo căn phòng, và đập bức ảnh xuống trước mặt Malroy. “Cô ấy, bà biết cô ấy không?”

“Không!” Bà ta nói mà không hề nhìn vào bức ảnh.

“Nhìn vào nó!” Grout gắt lên.

Bà ta nhìn vào nó. “Không!”

“Tôi không tin bà!” Grout nói.

“Tôi không quan tâm. Và tôi sẽ không bị thẩm vấn trong chính ngôi nhà của mình, tôi sẽ không...”

Grout đánh vào đùi mình và cười phá lên, công khai cười mỉa mai. Malroy co rụt mình lại như thể vừa bị thương. “Việc này...,” Grout nói, “không phải là buổi thẩm vấn. Một buổi thẩm vấn sẽ rất khác thế này. Bà sẽ không muốn trải nghiệm đâu. Bà sẽ không thích nó đâu. Đối với thẩm vấn thật sự, đây chỉ là trò trẻ con thôi!”

Khuôn mặt bà ta cứng đờ như tượng đá. Bất động. Đông cứng.

“Có lẽ bà biết cô ấy?” Grout đưa bà ta xem bức ảnh kinh khủng nhất của Julia.

Khuôn mặt đá của Malroy đột nhiên như hồi sinh, run rẩy sau một cú sốc bất ngờ. Bà ta quay mặt đi và mím chặt miệng.

“Từ nơi chúng tôi đến, có kẻ đang giết các cô gái. Tất cả bọn họ đều tham gia cuộc gặp bà trà trộn vào!”

“Tôi không liên quan gì đến cái hội đó! Tôi đã nói với anh rồi!”

Malroy đang run rẩy, môi dưới bà ta run run, nhưng đôi mắt bà vẫn khóa chặt vào Grout và Larkin. Cả hai đang tỏa sáng với niềm tin.

“Đó là những môn đệ của bà.” Grout nói. “Các tông đồ của bà. Bà dạy họ như thế.”

“Tôi không làm thế, tôi...”

“Câm miệng.” Grout chỉ tay thẳng vào mặt bà ta. “Trừ phi bà muốn nói thứ gì hữu dụng, không thì câm miệng, con mụ ba hoa này.”

Malroy run rẩy như thể bà ta sắp tan vỡ, mặt tím lại vì giận dữ. Miệng mấp máy liên tục như thể hàm răng sắp rơi ra.

“Giờ thì nghe tôi nói.” Grout nói. “Những cô gái đang bị giết hại, bị mổ phanh và cướp đi những đứa bé đang nằm trong bụng họ, và, hẳn là, bà cũng có một tổ chức nhận nuôi, đúng chứ?”

“Không. Ý tôi là, đúng, tôi có, nhưng không. Anh không thể nghĩ vậy. Không. Không bao giờ.”

“Dối trá. Bà nên bắt đầu nói cho tôi thứ gì đó tôi có thể tin được đi. Nói cho tôi biết bà nghĩ tay sai nào của bà có khả năng làm việc này?”

Bà ta vùi mặt vào hai bàn tay, ngón tay nắm chặt như thể muốn kéo da thịt ra khỏi hộp sọ và trong thoáng chốc, Grout sợ bà ta thực sự làm vậy. Bà ta thả lỏng tay, và khuôn mặt bà ta bầm tím ở chỗ bị siết chặt. “Nó...”

“Ai?”

“Ôi Chúa ơi! Không!” Bà ta nắm chặt cây thập tự trong tay. Hôn nó. Than khóc.

“Nói cho tôi biết, bà Malroy.” Grout chạm nhẹ vào vai bà ta. “Là ai?”

“Nó.” Bà ta nức nở. “Nó không làm việc này vì...” Bà ta gục đầu xuống, lắc đầu như thể làm vậy là bà ta có thể giũ bỏ những ý nghĩ kinh khủng trong đầu, bà ta có thể giải thoát thế giới khỏi hiện thực tàn khốc. “Nó sẽ không làm thế vì lý do anh nghĩ đâu.”

“Ai?” Grout siết chặt vai bà ta. Bà ta mỏng manh hơn bề ngoài. Anh nghĩ mình có thể dễ dàng bẻ gãy đôi vai gầy guộc này. Bà ta đã già. Một bà già, độc ác. Một mụ phù thủy bước ra từ trong chuyện kể cũng không gì hơn thế này.

“Nó không giống những gì anh nghĩ đâu. Nó sẽ không bao giờ làm...” Bà ta chìm người vào ghế, và Grout nghĩ Malroy sẽ tắt thở. Sợ hãi. Nhưng anh vẫn siết vai bà ta chặt hơn.

“Ai? Ai sẽ không bao giờ làm gì?”

“Con quỷ. Của tôi.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.