Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

“Tôi nghĩ Waters làm vụ Julia.” Grout nói với Rath trong quán Bee Hive. “Nhưng không chắc nó có liên quan đến vụ Mandy.”

“Ngón tay làm sao rồi?” Rath hỏi, nốc cốc bia thứ ba, mắt nhìn về mớ nẹp trên bàn tay Grout.

“Thằng nhóc đá như con gái ấy, yếu xìu.” Grout xì một tiếng.

Rath cầm chai bia Molson. Cảm giác đau đớn lan ra từ hai bên xương sống làm anh phát điên. Anh cần mấy lọ Vicodin nhưng năm lần bảy lượt không được mua thuốc vì chữ viết tay của lão Snell cứ như giun bò chả ai đọc nổi, người ta phải liên lạc với lão để xác nhận, dù sao thì thuốc chỉ định không thể bán bừa được.

Grout lấy ra mấy cái bánh quẩy từ trong giỏ, ngồi nhai nhồm nhoàm.

“Sao cậu nghĩ Waters làm vụ đó?” Rath hỏi.

“Sao lại không thể, khoét hình lên con chó, rồi mấy cái tôn thờ Satan vớ vẩn... Tôi ghét phải công nhận, nhưng mặt anh lúc giận dữ có sức đe dọa hơn tôi. Nhưng mà tôi vẫn không thấy Mandy có liên quan, ít nhất là chưa thấy.”

“Hình khắc trên người con chó và cô gái là giống nhau sao?”

“Đang nói về khắc hình đấy, không phải là chữ viết tay hay hình vẽ để tìm điểm giống nhau đâu. Hơn nữa tôi vẫn chịu không nhìn ra được đây là đầu dê. Nhưng mà...” Grout nhìn sang Rath. “Sao? Không nghĩ thằng nhãi này là đứa chúng ta cần tìm hả? Trong khi tôi đi theo hướng suy nghĩ của hai người đấy!”

“Tôi không nói là không phải.”

“Nhưng sao?”

“Nó không giống như việc mà thằng nhóc có thể làm một mình.” Rath xoay xoay chai bia trong bàn tay. “Nó giống như việc mà hai thằng biến thái khích nhau làm hơn. Hai nửa của một con quỷ, giống như hai thằng nhóc giết vợ chồng ông giáo sư ấy. Waters cùng với cạ của nó giết con chó, khả năng là do bọn chúng khích nhau, thách đố. Nhưng giờ thằng cạ của nó ở tuốt tận Afghanistan rồi, nó có gan làm một mình hả?”

“Ờm, vậy coi như có hai thằng đi, khả năng là Waters mới có cạ mới.” Grout nói, dựa theo giả thuyết của Rath. “Thằng nhóc này là ma quỷ. Loại săn sùng những đứa trẻ yếu hơn, và bất hạnh hơn, dụ chúng vào... Và Waters không có bằng chứng ngoại phạm.”

“Dù ai là kẻ thủ ác đi nữa thì cũng không cần bằng chứng ngoại phạm. Làm sao nó có được cái bằng chứng ngoại phạm từ cả tám tháng trước chứ. Mà thời gian tử vong còn không cố định.”

“Mất tích ngày 11 tháng 3, đó là ngày cố định còn gì.”

“Nhưng không phải thời điểm cụ thể, mà cậu cũng bảo cô gái có thể bị bắt cóc một thời gian sau khi rời đi mà. Không thể buộc tội Waters hay bất kỳ kẻ nào khác nếu không có bằng chứng vững chắc.”

“Sao cứ phải phá sóng thế?”

“Đừng bảo thủ chứ.”

“Ai bảo thủ? Tôi đang nhìn vào sự thật.”

“Đấy mới là vấn đề đấy.”

“Tôi nhìn vào thực tế và đó lại là vấn đề?” Grout cáu gắt vò đầu. “Hay đấy là vì tôi tìm ra được thằng Waters?”

“Tôi có thể rời vụ này nếu cậu muốn mà, không có giận dỗi gì đâu.” Rath nói, dù miệng nói không sao nhưng trong lòng anh thì có sao đấy. Anh không thể tách mình khỏi vụ án kể cả có bị đuổi. Anh sẽ tự điều tra. “Nghe này, tôi không ham gì cái ghế của Barrons.” Anh nói. “Tôi biết cậu muốn nó, và cậu xứng đáng.”

“Lão nói cái khỉ gì với anh trong văn phòng vậy?” Grout hỏi.

“Không phải những gì cậu cần lo đâu.”

“Tôi mới là người quyết định nó đáng lo hay không chứ!”

Rath xỏ ngón tay qua cái mở bia và xoay nó vòng vòng. “Thứ duy nhất cậu nên để ý bây giờ là vụ này đây. Không phải chính trị, không phải việc thăng tiến, không phải ai nghĩ ra cái manh mối này đầu tiên, không phải bóng rổ hay thể dục nhịp điệu của mấy đứa nhỏ nhà cậu. Nếu muốn vượt lên trước thì tập trung vào. Đặt ra giả thuyết, mạo hiểm, đừng chỉ nhìn vào thực tế, đó mới là cách giải quyết.”

“Anh nói thì dễ lắm, bò theo mấy cái linh cảm viển vông. Anh làm gì có gia đình hay vợ con để mất đâu.”

“Cậu nghĩ tôi phí thời gian vào mấy cái manh mối viển vông ấy hả. Tôi có cả trăm cái linh cảm mỗi ngày và cũng bỏ qua cả trăm cái trong đó. Cậu nghĩ tôi không muốn tìm ra thằng khốn nào sát hại mấy cô bé sao? Cậu nghĩ tôi chưa thấy đủ mấy thứ như vậy sao?”

Cả hai như gào thét trong yên lặng.

“Không.” Grout nói. “Đương nhiên là không.”

“Giả sử là Waters cùng một đứa nào đó đi. Cậu nghĩ mấy thằng này có thể chịu được áp lực lâu vậy à?”

“Tôi chưa gây áp lực đến mức đó đâu.”

“Tìm được gì ở căn hộ?”

“Không gì cả.”

“Xe thì sao?”

“Không nốt, nhưng...”

“Máy tính?”

“Larkin vẫn đang miệt mài mà đến giờ này vẫn chưa có gì. Dù sao thì nó phù hợp với miêu tả nghi phạm. Phù hợp hơn tất cả những gì chúng ta có đến giờ phút này. Tôi không quan tâm nó có tham gia nhóm cai nghiện nào không. Những gì tôi biết là có thể nó làm trò để cưa mấy đứa con gái hư hỏng. Có thể là thứ gì đó dính dáng đến tình dục với một con nhỏ hư hỏng nào đó. Không phải là không thể.”

Nó có xảy ra đấy, thường xuyên nữa, và mấy hội tâm sự kiểu này còn đầy những đối tượng phù hợp nữa cơ.

Cô bồi bàn mang ra cho Grout chai Budweiser, anh nhìn chằm chằm vào nó mà không nhận lấy.

“Cũng phải thú nhận với cậu một điều, tôi có thời gian theo đuổi cả những manh mối viển vông nhất vì chẳng có gia đình hay vợ con gì. Phi tiêu và săn hươu - đó là tất cả những gì tôi ưa thích.” Rath nâng cốc bia lên.

“Sao anh không kết hôn và có con?”

“Kết hôn à, tôi còn chưa hẹn hò ai trong mười sáu năm qua cơ.” Rath đùa.

Grout nhìn Rath, trên mặt hiện lên một chữ “xạo”.

Rath đẩy cái chai từ tay này sang tay kia. “Tôi chưa bao giờ hứng thú, không có nhu cầu. Ngày nào cũng nhìn đám cha mẹ đơn thân đem đám người tình của họ về nhà, bắt con cái chơi đùa với một người xa lạ. Tôi không muốn Rachel phải chịu đựng điều đó.” Anh nốc nốt chai bia. “Nếu những cặp cha mẹ như cậu và Jen còn không tìm được dịp nào hẹn hò riêng ngoài mấy đợt kỷ niệm, làm sao cha mẹ đơn thân như tôi đi hẹn hò được đây?”

“Ai nói chúng tôi đi hẹn hò vào ngày kỷ niệm?” Grout nói, xóa tan sự căng thẳng với một tiếng cười sảng khoái.

“Thực ra bây giờ thì có thể có ai đó đấy.” Rath nói. “Có thể, cô ấy làm ở Dress Shoppe và gọi điện cho tôi xem Rachel có thích cái quần yếm cô ấy chọn không.”

“Gọi cho anh để xem anh có thích thứ đồ mà anh đã mua không á? Jen với đám bạn suốt ngày rinh rích về mấy thứ như này đấy.” Grout cười. “Phụ nữ không phí thời gian với người đàn ông họ không thích. Đó không phải linh cảm đâu, là sự thực đấy. Gọi cho cô ấy đi!”

Ở bãi đỗ xe, Rath quay số của Dress Shoppe và hồi hộp.

“Xin chào, Dress Shoppe xin nghe.” Một giọng nữ vang lên.

Rath nhận ra nãy giờ mình đang nín thở liền thở mạnh ra một hơi. “Xin hỏi, Madeline có ở đấy không?” Anh nói, giọng run run như nhóc Peter Brady 12 tuổi.

“Tôi là Madeline đây.”

“À, tôi là Frank.”

Không có tiếng trả lời, im lìm như chết, Rath định gác máy.

“Xin lỗi nhưng Frank nào ạ?”

“Frank Rath, ông bố mua cho con gái cái quần yếm ấy.”

“À tôi nhớ rồi, tôi có thể giúp gì được cho anh?”

Trời ơi, đây là một sai lầm. - Rath nghĩ.

“Ừmmm?” Anh ứng biến.

“Tôi có thể giúp gì?” Cô nói.

“Tôi chỉ muốn hỏi là, cô có làm gì vào thứ sáu không?”

“Ngày thứ sáu?”

“Tối hay sáng đều được.”

Lại im lặng, anh nghe loáng thoáng tiếng người ở đầu dây bên kia nhòe đi vì bàn tay đang che ống nói.

“Xin lỗi, tôi đang có khách.” Cô nói. “Thứ sáu à, ừm...”

“Xin lỗi tôi nghĩ là thứ sáu tôi cũng có...”

“Anh rảnh vào thứ sáu à?”

Tim anh nhảy loạn trong lồng ngực.

“Anhcô rảnh không...” Hai người đồng thanh.

“Vậy là cô không có việc gì vào hôm đó?”

“Không, nhưng tôi có thể sắp xếp nếu như anh mời tôi đi chơi. Anh đang rủ rê tôi đi hẹn hò, đúng không?”

“Tôi... đoán vậy.”

“Anh đoán?”

“Không không không, tôi chắc chắn. Tôi muốn mời cô đi chơi.”

“Vậy là, anh chỉ đang ngượng thôi?”

“Đâu, đâu có.”

Tiếng cười trong vắt vang lên trong điện thoại.

Anh thả lỏng, một phần nào đó.

“Vậy thì, sáng hay tối đây?” Cô hỏi.

“Tối nhé, 7 giờ đi.”

“Ở đâu?”

“Anh... chưa nghĩ được xa đến thế.” Rath ngượng ngùng.

Cô cười dữ dội hơn, tiếng cười thoải mái qua tai nghe chạy suốt cơ thể Rath xóa tan những căng thẳng mệt mỏi suốt bao ngày qua, làm anh nhẹ nhàng như muốn bay lên. Miệng vô thức ngân nga.

“Em muốn ăn gì?” Giọng anh phát ra từ cuống họng, trầm ấm.

“Tùy tâm trạng.”

Mọi lời nàng nói giờ đều như có ẩn ý vậy. Giống như một lưới nhện đầy những mồi, và anh là sinh vật đáng thương mắc vào nó không thể giãy ra. Giới trẻ bây giờ gọi là gì ấy nhỉ? Thả thính à? - Rath nghĩ.

“Loại đồ ăn nào đó nhẹ nhàng một chút.” Cô nói. “Vậy, anh định đưa em đi đâu đây?”

“Đến chỗ nào đó yên tĩnh.”

“Vậy đến nhà hàng mới mở nhé, Bistro Henry?”

Bistro Henry ổn đấy, Bistro Henry quá tuyệt vời luôn!

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.