Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Rath lao vào trong bếp, thầm hối hận vì mình quá phũ phàng với Laroche - anh ấy chỉ là một người đưa tin vô tội. Sau lưng như bị xé rách bởi cơn đau, đầu nóng hừng hực và tràn ngập suy nghĩ báo thù. Anh ngẩng đầu tu ừng ực chai Lagavulin. Rath muốn nói chuyện với Rachel, anh cần phải nói chuyện với con bé, anh muốn nhìn thấy nó. Anh muốn ở bên người thân duy nhất anh còn lại trên thế gian này. Rath quay số. Hộp thư thoại đã đầy. Chết tiệt, con bé đi đâu vậy? Anh lại ngẩng đầu tu chai rượu, nhắn tin cho Rachel, màn hình lờ mờ.

Ba đang đến đấy, cứu con khỏi cảnh cả tháng phải ăn mì ăn liền. Yêu con nhiều, ba.

Rachel luôn cười vào mũi anh vì nhắn tin chuẩn ngữ pháp và chính tả. “Ba, đó không phải là nhắn tin. Con không có thời gian đọc tiểu thuyết đâu đấy.”

Rath phóng ra ngoài.

Tiếng động cơ xe gầm rú khi anh phóng trên đường 15, dừng xe ở trạm Gas n’ Go để đổ xăng. Anh bước vào cửa hàng, vẫn để nguyên vòi xăng bơm tự động, mua một bịch thịt bò khô và một lốc bia lon Copenhagen. Lúc anh bước ra, chiếc Scout vẫn đang “uống” xăng ừng ực.

Phía cuối phố, biển hiệu bên ngoài tiệm ăn Beehive Diner đã sáng đèn, không xa là biển quán rượu Buck Rub và Bistro Henry - một nhà hàng mới mở cố gắng hòa nhập vào địa phương.

Rath chợt nhớ tới Madeline ở Dress Shoppe - cô đã cho anh cái ý tưởng mua thứ gì đó cho Rachel. Anh mới mua cho con bé một chiếc iPhone hồi tháng trước với cái lý do có hơi ích kỷ một chút xíu - đó là cách nhanh nhất, tiện nhất để giữ liên lạc. Có vẻ nó hoạt động không hiệu quả như anh nghĩ. Một món quà nho nhỏ là ý tưởng không tệ, Rath bước về hướng cuối phố tới Dress Shoppe.

Một đám mấy người túm tụm trên vỉa hè tối tăm bên ngoài nhà thờ, giơ cao mấy tấm biển anh chịu thua không đọc nổi. Một tấm biển cắm bên ngoài tiệm băng hình Casablanca ghi “Phá sản (nhờ kênh Netflix), thanh lý băng đĩa với số lượng siêu khủng như tàu Titanic[1].”

Rath bỏ một chiếc tic tac vào miệng, hà hơi và xoa xoa hai bàn tay lạnh cóng khi anh rảo bước vào bên trong tiệm thời trang - nơi mà anh hy vọng không khí sẽ dễ chịu hơn đôi chút.

Mũi ủng quân dụng vấp phải miếng thảm khiến Rath loạng choạng suýt ngã sấp mặt, anh vội bám vào con ma nơ canh mặc quần yếm nhung để giữ thăng bằng.

“Anh thật sự thích cái quần yếm đó đến thế hả?” Một giọng nói vang lên.

Rath cảm thấy một ánh mắt nóng cháy chiếu lên người mình cùng một bàn tay nhẹ đỡ lấy cổ tay anh.

Rath đứng nhìn Madeline trân trối. Anh không còn vẻ ngoài đáng tự hào hồi còn trẻ nữa, không còn cơ bắp săn chắc để bơm phồng sự tự tin. Anh không còn nhan sắc của cậu trai trong quá khứ, nhưng cũng không buồn thảm vì những gì đã đánh mất.

Rath bối rối đứng trong một không gian ấm và sáng. Anh nhìn Madeline trong bộ quần yếm kiểu Lupin màu tím nhạt. Mái tóc dài mượt mà được chải gọn ra sau và buộc túm lại trong chiếc chun to bản màu tím sẫm. Bàn tay cô đỡ lấy tay anh, cơ thể thoang thoảng mùi hoa violet. Một phụ nữ rất biết cách ăn mặc.

“Anh đến mang theo tin tốt hả?” Cô hỏi.

Rath bối rối.

“Về cô gái đó.” Madeline nhắc anh.

Rath tự hỏi liệu có phải cô ấy cho rằng tiến trình điều tra sẽ được cập nhật cho tất cả các nhân chứng không?

Madeline buông tay anh ra.

“Không có tin tức gì.” Rath nói, nuốt nước bọt đánh ực một cái.

“Không có tin gì là tin tốt, nhỉ?”

Trong trường hợp này thì không có tin tức gì có thể đồng nghĩa với việc có thêm một xác chết - Rath nghĩ. “Tôi đang tì... tìm thứ gì đó cho cô con gái.” Anh nói.

Hình như anh vừa mới nói lắp hả?

Madeline lắc chiếc vòng trên cổ tay kêu leng keng. “Tuyệt vời!”

“Tôi muốn thứ gì đó phù hợp với một cô bé tuổi 17, con bé lúc nào cũng cứ nghĩ mình như đã 27 rồi ý.”

“Haizz, con gái...,” Madeline thở dài.

“Cô có con gái sao?” Anh dần lấy lại sự tự nhiên và bình thản.

“Hai cô con gái, thành quả với chồng trước. Người chồng duy nhất cho đến giờ.” Mắt cô liếc qua một dãy giá treo đầy váy, chuyển sang gương mặt Rath. “Và đương nhiên, tôi cũng đã từng là con gái của mẹ tôi. Một cô gái trẻ, tôi biết chúng tôi phiền phức thế nào mà.”

“Con bé không phiền phức...”

“Phải, nhưng nhiều lúc cũng đau tim lắm đấy.”

Chuẩn, Rath nghĩ, không cần chỉnh.

“Con gái anh, Rachel, không thích mặc váy nhỉ?”

Rath khá ngạc nhiên khi Madeline nhớ được gu ăn mặc và tên của Rachel chỉ sau một lần nói chuyện cùng anh.

“Tôi không nhớ nổi lần cuối mình thấy con bé mặc váy là khi nào nữa!” Anh nói. “Con bé trốn buổi dạ hội thường niên chỉ vì đến đó thì phải mặc váy. Con bé cùng với mấy cô bạn có những bữa tiệc riêng thay vì phải đến dạ hội rồi vướng vào mấy thứ tình yêu học trò mai mối kiểu công nghiệp.”

Anh nói quá nhiều rồi sao?

Madeline cười, âm thanh trong vắt như tiếng suối. “Tôi còn nhớ những ngày đó đấy!” Cô dẫn anh qua từng dãy hàng, hỏi han về chiều cao, cân nặng, màu mắt và màu tóc của Rachel.

“1 mét 61, 52 ki-lô-gam...,” anh nói, “tóc dài màu đen, mắt màu đại dương.”

Madeline lại hỏi gu ăn mặc của Rachel.

“Áo phông và quần bò.” Rath nó. “Con bé đi chân trần bất kỳ lúc nào có thể. Hồi còn chập chững, lúc nào nó cũng tìm cách thoát khỏi cái bỉm, hay hò hét - một đứa nhỏ bướng bỉnh. Dạo này thì càng ngày càng thích ăn diện kiểu lưỡng tính.”

Anh đúng là đang nói linh tinh mà.

“Chúng tôi có nhiều mẫu quần yếm đẹp lắm đấy.” Madeline nói.

“Tôi thấy rồi.” Rath nói, đầu nghĩ tới bộ quần yếm trên con ma nơ canh anh bám vào lúc nãy nhưng ánh mắt thì dán vào người Madeline cùng với bộ quần yếm cô đang mặc.

“Cám ơn.” Cô nói, hai tay đặt lên dây quai quần yếm, màu đỏ dần nổi lên trên gò má rám nắng.

“Chiếc này thì sao?” Madeline lấy một chiếc quần yếm xuống khỏi giá treo, xòe một bàn tay đỡ lấy nó, tay còn lại vuốt phẳng ống quần. “Dây quai có chốt bằng đồng và túi ngực tinh tế, viền bản to tạo cảm giác trẻ trung, pha trộn một chút tinh nghịch.

“À há.” Rath nói. “Tôi thấy rồi.” Dù thực sự anh chẳng nhìn thấy cái gì hết, đầu anh đang quay cuồng.

“Nếu không thích cô bé có thể đổi, hoặc anh đổi cũng được.”

“Được.”

“Anh là một khách hàng dễ tính.” Madeline nói. “Chờ tôi một lát nhé.” Hai mắt cô liếc xuống đồng hồ đeo tay.

Rath bước tới góc phòng chỗ Madeline chỉ khi cô hạ ánh sáng xuống một mức dịu nhẹ êm ái như ánh sáng lãng mạn trong nhà hàng, khóa cửa và xoay chữ “Đóng cửa” hướng ra ngoài.

Ở quầy thanh toán, cô gấp chiếc quần yếm một cách gọn gàng, gói trong giấy bọc và đặt vào trong một chiếc hộp. “Anh có muốn bọc trong giấy gói quà không?” Cô hỏi.

“Không phải là dịp gì đặc biệt đâu, chỉ là...”

“Anh là một ông bố tốt!” Cô nói. “Tôi sẽ gói nó, chỉ vì...”

Rath đưa thẻ tín dụng ra, luống cuống kéo theo cả bằng lái xe.

Madeline chăm chú nhìn hai tấm thẻ rồi ngẩng lên nhìn mặt anh. Mí mắt giống như cánh hoa tu-líp, phủ một lớp phấn mỏng màu tím nhạt.

“Thẻ vẫn dùng được mà.” Anh nói, trong lòng hồi hộp. Đã rất nhiều năm rồi anh không ở trong hoàn cảnh như thế này, đứng trong một cửa hàng yên tĩnh, ở khoảng cách gần với một người phụ nữ quyến rũ. Rath nuốt nước bọt đánh ực, tiếng to như tiếng nước vỗ xuống mặt đất ở chân thác vậy.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên gốc: Sale of “Titanic” proportions (chơi chữ), nghĩa là vừa bán cả phim Titanic, vừa chỉ việc bán đĩa với số lượng cực lớn - ND.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.