Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Rath nằm chỏng chơ trên giường, gió va vào mái hiên tạo thành những tiếng rít như ma khóc quỷ gào, không khí lạnh cóng ở bên ngoài lùa vào qua khe cửa sổ. Trong đầu anh thấp thoáng một ý nghĩ gì đó, Rath tự nhủ mình phải ngồi dậy ghi nó lại nhưng cơn buồn ngủ chiếm lấy anh ngay lúc ánh sáng đầu tiên vừa lóe lên ở phía chân trời.

Rath giật mình tỉnh giấc khi nghe một tiếng đổ vỡ chát chúa vang lên. Anh mở mắt và nhìn thấy cây thích ở bên ngoài đổ rạp xuyên qua cửa kính phòng ngủ, mảnh kính vương vãi trên giường. Rath nhảy bật dậy né qua, đứng trên mặt sàn lạnh băng khi gió rét cuốn lấy thân thể anh làm góc ống quần ngủ bay phần phật.

Rath nhớ lại suy nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ. Anh gọi cho Grout, giọng cậu ta lạnh nhạt và xa cách.

“Tôi cần kiểm tra lịch sử cuộc gọi của tất cả những cô gái mà chúng ta có.” Rath nói.

“Larkin đã làm rồi.”

“Tôi muốn kiểm tra lại.”

“Không có số nào trùng nhau cả.”

“Nếu suy đoán của tôi là đúng, nó sẽ không trùng nhau đâu.”

“Được rồi, tôi sẽ gửi chúng qua thư điện tử. Ít nhất anh cũng biết dùng kết nối mạng qua đường truyền điện thoại đúng không?”

Rath ngắt cuộc gọi nhìn bầu trời âm u mây mù qua cửa kính vụn vỡ. “Chúng ta phải thành công.” Anh nói.

10 giờ 30 tối, gió thổi ngày càng mạnh, Rath ngả người ra sau, tựa lưng vào ghế. Anh có nghe thế tiếng lật phật vang lên trong phòng ngủ, lúc nãy anh đã dán tạm băng dính che chỗ vỡ lại sau khi gọi người mang cưa máy đến xẻ khúc cái cây bị đổ, trong lúc anh bận rộn với suy đoán của bản thân.

Rath duỗi người, lưng đau nhói. Anh mong chờ được tiêm càng sớm càng tốt để kết thúc chuỗi tháng ngày khổ sở này. Cả ngày hôm nay, từ sáng tới tối, anh ngồi soi danh sách cuộc gọi của từng người một, cả điện thoại bàn và di động trong phạm vi một tháng trước khi họ mất tích. Anh coi như “cắm trại” luôn trong phòng làm việc, gặm nhấm mớ đồ ăn vặt, uống thứ bia gừng chán ốm và chỉ dừng lại để đi vệ sinh. Anh không tìm thấy một số điện thoại nào liên quan đến cả năm người nhưng cũng không phải là không có thu hoạch gì. Anh gọi điện vào từng số để kiểm chứng suy đoán của bản thân.

Cuộc gọi thứ nhất, “Văn phòng bác sĩ Stephens hiện không mở cửa...” một giọng nói máy móc vang lên.

Cuộc gọi thứ hai, “Phòng khám Tây Bắc Vermont hiện tại không mở cửa...”

Cuộc gọi thứ ba “Văn phòng bác sĩ Linda Bullock hiện đã hết giờ làm việc....”

Cuộc gọi thứ tư “Đây là dịch vụ tư vấn sức khỏe Monadnock, chúng tôi hiện đang...”

Anh vuốt mặt và bấm dãy số cuối cùng.

“Văn phòng bác sĩ Langevine hiện không mở cửa. Văn phòng hoạt động từ 5 giờ đến 9 giờ hàng tuần vào thứ hai và từ thứ tư đến chủ nhật. Làm ơn để lại tin nhắn sau tiếng bíp, chúng tôi sẽ trả lời trong giờ hành chính. Nếu như đây là một trường hợp khẩn cấp, hãy gọi 911!”

“Bác sĩ Langevine, tôi là Frank Rath. Làm ơn gọi điện lại nhanh nhất có thể vào số này, lúc nào cũng được.” Anh để lại số điện thoại cá nhân.

“Có gì mới không?” Grout hỏi khi ngồi với Rath vào 8 giờ sáng hôm sau. Tâm trạng có vẻ khá khẩm hơn trước khi anh tựa lưng vào máy bán hàng tự động thong thả ăn bánh rán donut trong phòng họp của đội. Phòng có thể chứa được nhiều nhất năm người bao gồm một thủ lĩnh - đội trưởng, một tiểu đội năm người tiêu chuẩn. Bên trong phòng có thêm một chiếc bàn tàn tạ, một cái bàn mặt đá có kích cỡ một cái ván ủi đồ, bên trên đặt cái máy pha cà phê xưa như trái đất, lò vi sóng và một cái tủ lạnh mi ni.

“Sonja đang ở đâu? Cô ấy nên nghe vụ này.” Rath nói.

“Cây đổ chặn mất đường đi rồi.” Grout trả lời.

“Mỗi cô gái đều gọi điện đến bác sĩ ít nhất ba lần trong một tháng trước khi mất tích.” Rath nói, “Thêm nữa, cả năm đều gọi điện đến Family Matters, đương nhiên là gọi đến các trụ sở khác nhau gần nơi họ sống, vì thế nên số điện thoại mới không khớp.”

Đèn huỳnh quang chớp lóe khi gió bên ngoài thổi ngày càng mạnh.

“Điều này không thể nào là trùng hợp được.” Grout nói, giọng thoáng vẻ ghen tị, thảy nốt miếng bánh vào miệng và mút đường trên ngón tay.

“Chúng ta cần phỏng vấn từng người một. Có khả năng sẽ tìm được một ai đó có thể kết nối cả năm người, hoặc những bác sĩ tư vấn họ đến tìm một người, hoặc một nhóm cụ thể nào đó.”

“Hoặc là nhân viên ở Family Matters.”

“Chắc chắn là có, chúng ta phải tìm ra nó.”

“Vậy thì, ai đó, bằng cách nào đó, biết được rằng những cô gái của chúng ta mang thai và săn lùng họ hay thế nào?” Grout lại mút đường trên ngón tay.

“Cậu nói xem.”

“Làm sao để một kẻ như George Waters tìm được những thông tin đó?” Grout nói.

“Hắn thì khó lắm, nhưng có khả năng là một cô gái nào đó trong những buổi gặp mặt tâm sự nhóm, như cậu nói từ trước ấy.” Rath nói.

“Hoặc một cô gái đi tìm kiếm con mồi trong số những người tham gia buổi gặp mặt của Family Matters.”

“Buổi họp mặt nào cơ?” Rath hỏi.

“Family Matters có một nhóm hỗ trợ tâm lý cho các bé gái.” Grout nói trong lúc thò tay vào túi lấy thêm một cái bánh nữa. “Họ phải giữ danh sách những người tham dự theo luật áp dụng cho các tổ chức phi lợi nhuận số 501, điều 3 khoản C. Tôi sẽ bảo Sonja lấy hết danh sách từ Family Matters ở các vùng khác nữa. Tôi và anh phải nói chuyện với đám bác sĩ đó.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.