“Nào các quý ông, hai anh thấy được điều gì?” Sonja nói.
Rath và Grout nhoài người lên bàn nhìn đám danh sách Sonja vừa trải lên bàn với vẻ tự hào khó lòng che giấu. Cô ngả người ra phía sau gặm nhấm mấy thanh cà rốt lén mang theo.
Rath vân vê vết rách trên đệm ghế bóng loáng màu đỏ, nhét đám bông đang lòi ra vào lại bên trong.
“Nét chữ của cùng một người?” Grout nói.
“Đúng rồi!” Sonja trêu, “Ai đó thưởng cho chàng trai của chúng ta một con thú bông nhỏ đi nào!”
“Chúng ta cần sự xác nhận của bộ phận chuyên môn.” Grout nói.
“Đã chụp lại và gửi bằng thư điện tử cho bên giám định chữ viết,” Sonja cắn một miếng cà rốt. “Đã được xác nhận.”
Grout ngồi lại, cảm thấy một chút khó chịu.
Cô chạy bàn đặt trước mặt Rath và Grout một miếng bánh táo và li kem va-ni. “Bánh nóng hổi và kem mát lạnh đó, thưởng thức đi nào,” cô nhìn sang Sonja đang ngồi gặm cà rốt “đừng để tay quản lý bắt gặp chị đang ăn cái đó nhé, lão sẽ giết em mất.” Rồi cô lướt đi, tung tăng như một vũ công ba lê. Chiếc váy phồng kiểu váy ba lê phập phồng để lộ cặp chân thon thả đầy sức sống.
“Cho dù dùng những cái tên khác nhau, nét chữ đó là của cùng một người.” Sonja nói một cách hào hứng. “Và nhìn vào ngày tháng đi.”
Rath cảm thấy trong lòng cuộn sóng, anh biết rằng họ đã đến rất gần tới chân tướng sự việc rồi, ít nhất là sắp có bước tiến trọng đại. “Có ai đó đang tìm kiếm những cô gái làm con mồi.”
“Có cơ sở đấy.” Grout nói.
“Giống như cậu đã nghi ngờ.” Rath nói, tán thưởng Grout. Anh đặt thìa xuống li kem và bỗng nhiên chết sững. “Chờ đã!” Anh nói, “Ch... ch... chờ đã.” Anh cầm tờ danh sách và xoay nó lại. “Tôi biết nét chữ này, không thể nào có chuyện đó được, nét chữ này...,” Rath rút tờ giấy nhớ trong ví ra đặt lên bàn. “Đây là nét chữ của Mandy mà.”
Sonja và Grout nhìn chằm chằm vào anh trong lúc Rath so sánh chữ viết trong tờ giấy nhớ và mấy bản danh sách. “Cách viết chữ ‘g’, ‘e’ và ‘m’ kỳ lạ, tất cả đều trùng khớp.”
“Sao biết được tờ giấy nhớ thuộc về cô bé?” Sonja hỏi.
“Tôi tìm thấy trong nhà tắm của cô bé. Ban đầu cũng không biết tờ giấy viết gì, mãi cho đến khi so sánh với những mẫu chữ khác tôi mới hiểu được. Bạn cùng phòng của cô bé đưa tôi một mẩu giấy khác. Tờ này ghi erythromycin.”
“Erythro gì cơ?” Grout hỏi.
“Mycin,” Rath nói.
“Nó được sử dụng rộng rãi nhưng chủ yếu là để ngăn nhiễm trùng sau khi nạo thai.” Sonja nói.
Không gian chìm vào yên lặng. Rath nhìn con ruồi trên bàn, xua nó đi.
“Mandy là đầu mối của chúng ta sao?” Grout nói, phá vỡ sự im lặng. “Mandy là liên kết giữa những người còn lại sao?”
“Cô bé là nghi phạm.” Sonja nói.
“Không, tôi không tin điều đó.” Grout nói, “Sai rồi, sai rồi, không thể như thế, con bé cũng mất tích giống như những nạn nhân còn lại thôi.”
“Chúng ta không chắc chắn về điều đó.” Sonja nói, “Có thể cô bé tự bỏ đi, hoặc muốn nó giống như một vụ bắt cóc.”
“Không!” Grout gạt đi. “Vớ vẩn.”
“Nghe này.” Sonja nói. “Tôi biết cô bé là người nhà của anh, nhưng...”
“Không!” Grout khùng lên. “Sao lại chọn con bé, sao lại chọn Mandy trong khi còn cả tá những kẻ thích tra tấn, thích xẻ thịt ngoài kia! Tại sao lại phải chĩa mũi dùi vào một cô gái như...”
“Vậy là giờ chúng ta trông mặt mà bắt hình dong sao?” Sonja vặn lại.
“Con bé không giết Julia, không tra tấn cô bé hay bất kỳ thứ gì tương tự. Cô không tin tưởng điều đó đấy chứ. Con bé có thể có động cơ gì được chứ?”
“Việc của chúng ta làm tìm ra động cơ đấy!” Sonja nói.
“Tôi sẽ không phí thời giờ đi theo hướng này. Giải thích thử xem, con bé làm sao có thể đến những chỗ như vậy từ hai năm trước khi chỉ mới 14 tuổi, hả?” Grout nói.
“Tôi không biết.” Sonja nói.
“Chính là vậy đấy!”
“Có thể là kiểu đồng phạm, giống như Rath từng nói, thường thì phải có hai người. Chính anh cũng nói là nó giống như kiểu tán tỉnh lập dị của hai đứa...”
Grout vò đầu, mặt đỏ bừng vì tức giận.
“Tôi không muốn cô lãng phí nhân lực vật lực vào vấn đề này.”
“Cái này còn phải xem mới biết được,” Sonja nói.
“Cô nói vậy là có ý gì?” Grout quát.
“Đây đúng là chữ viết của cô bé.” Rath chen vào.
Grout lại vò đầu và gạt li kem đi, kem chảy lênh láng ra mặt bàn và sàn nhà.
“Có lẽ chúng ta nên tìm cách tham dự mấy buổi họp mặt này của Family Matters.” Sonja nói.
“Cô quá tuổi rồi, không giả trang thành nữ sinh trung học được nữa đâu.” Grout nói, hít một hơi dài.
“Vậy thì ít nhất phải liên lạc được với người tổ chức mấy buổi họp mặt này chứ.” Sonja nói. “À, căn chòi nhỏ gần nơi Julia được tìm thấy không có chút dấu vết nào chứng minh cô bé bị giam giữ ở nơi đó, không có dấu hiệu có ai đó bước vào đấy trong thời gian mấy tháng luôn là đằng khác.”