Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

❊ ❊ ❊

Lớp tuyết dày đặc, trắng xóa tinh khôi không một tì vết bao phủ con đường tối tăm như bức màn trắng mờ mịt ngu xuẩn bao phủ trên tấm kính chắn gió. Cần gạt nước kẽo kẹt. Nếu chúng mà có lỡ đột ngột dừng lại, Rath chắc sẽ bị kẹt cứng luôn trong đám tuyết dày.

Rath lái xe qua cây cầu tuyết phủ trắng xóa vắt qua sông Canaan. Bánh xe trượt từ đường nhựa đến chỗ ngập ngụa bùn nhão rồi lăn lên con đường đất dốc đứng. Đám cây rũ xuống vì sức nặng của lớp tuyết dày làm con đường tối như hũ nút càng thêm chật chội. Ngay phía trước, hiện ra một tấm biển gỗ đứng oai vệ được khắc dòng chữ: Ravens Way. Đường riêng. Mời quay lại.

Rath rẽ vào đường Ravens Way. Đường đi mỗi lúc càng trở nên dốc hơn.

Cứ đi được khoảng tầm bốn trăm mét, Rath lại bắt gặp một lối dẫn vào một biệt thự, mỗi khu lại được phân biệt bằng một biển hiệu lộng lẫy riêng. Anh ngước mắt lên nhìn mấy cái cây, chẳng có đèn đóm gì hết. Hay là mất điện nhỉ? Rath lái xe đi, đôi tay anh siết chặt vào vô lăng như người thuyền trưởng dày dạn kinh nghiệm giữ chắc bánh lái đưa thuyền mình vượt qua biển cả hung dữ. Gió giật làm cần gạt lau kính của chiếc Scout rung lên dữ dội. Tuyết cũng bị quét tung lên làm che kín hết cả tầm nhìn.

Xe bò chầm chậm ra khỏi lớp tuyết dày, một chiếc cửa sắt đúc nguyên, các cột đá cẩm thạch khổng lồ hiển hiện ra trước mắt Rath. Anh nhấn phanh, chiếc Scout dễ dàng dừng lại trước mấy thanh cửa sắt cao hơn sáu mét nhọn hoắt đến rợn người đâm thẳng vào màn đêm. Bên trong mỗi cái cửa đều có một bức tượng con quạ đen nằm trên đỉnh đang hướng cái mỏ dữ tợn lên trời. Chính giữa cửa có gắn con số 4915 được rèn từ sắt. Rath tự hỏi sao khu đồn điền cuối lại được đánh số xa đến thế, nhảy từ 795 lên tới 4915. Làm quái nào mà lực lượng chữa cháy và cấp cứu có thể tìm ra được mấy cái địa chỉ mới này chứ.

Anh tắt hẳn đèn pha và động cơ xe.

Gió thổi qua các tán cây, những dòng tuyết mịn bạc lấp lánh tràn xuống.

Rath mở hộp găng tay rút ra khẩu 22 li, mở ổ quay súng rồi xoay đi xoay lại. Các vòng đồng lấp lánh dưới ánh đèn xe. Anh thận trọng bước ra khỏi chiếc Scout rồi nhẹ nhàng đóng cửa xe lại. Gió đêm lạnh thấu xương xuyên qua cả lớp áo khoác và chiếc quần bò anh đang mặc.

Lúc đến cánh cổng, Rath lo lắng đèn bão sẽ bật sáng hoặc hình ảnh anh sẽ lọt vào camera theo dõi được kích hoạt khi nhận thấy có bất cứ chuyển động nào. Anh nhìn quanh cửa xem có lối vào hay không nhưng cả pháo đài sắt khổng lồ ẩn mình vào khu rừng vô tận.

Rath ném một quả cầu tuyết vào cánh cổng. Không có đèn bật sáng. Anh lại ném thêm vài quả cầu tuyết nữa dọc theo lối cổng vào. Khung cảnh vẫn tối đen như mực. Chắc là mất điện thật rồi.

Đang bận rộn với mấy cái cột đá cẩm thạch, anh chợt cảm thấy rợn tóc gáy, mấy ngón tay đau buốt vì giá lạnh. Cuối cùng anh cũng tìm ra một kẽ hở. Bám vào mấy cái móc và đu người lên, anh trèo lên bằng đầu mũi giày còn miệng thì lầm bầm. Rath tiến lên từng chút một.

Rath đã gần lên đến đỉnh, mấy ngón tay cứng đờ mất cảm giác vì lạnh quờ quạng xung quanh. Bỗng anh bị trượt chân và ngã xuống. Cằm đập mạnh vào nền đá cứng làm anh muốn nổ tung đom đóm mắt. Anh nằm yên, thở dốc, chờ cơn choáng váng đi qua rồi lại gượng đứng dậy.

Cuối cùng Rath cũng đã xoay xở lên được đỉnh phẳng của cột trụ. Nhìn anh lúc này chẳng khác nào tượng thú trang trí trên trụ cổng cả. Anh ngoái lại nhìn dấu xe hiện rõ trong lớp tuyết của mình.

Anh không biết làm sao để xóa đi dấu xe. Nếu Langevine có lái xe đuổi theo anh, chắc hẳn hắn sẽ thấy chiếc Scout cùng dấu xe Rath để lại trên tuyết. Nhưng anh cũng sẵn lòng chờ hắn ta.

Rath treo mình ở phía bên kia bức tường. Lần này anh lại bị trượt tay và ngã sóng soài xuống đất. Khẩu súng của anh văng ra, quay mòng mòng trên nền tuyết lạnh. Anh vội lăn đến chỗ khẩu súng, trống ngực đập thình thịch. Nhặt lại súng, anh thổi lớp tuyết bám trên nó rồi nhét trở lại vào trong thắt lưng. Anh liều mạng đứng dậy và bước chậm rãi dọc theo đường lái xe.

Con đường uốn khúc uể oải cứ như đang giăng bẫy chực sẵn bất kỳ hành khách nào bước qua ở mỗi đoạn rẽ vậy. Hình ảnh ngôi nhà hiện ra trước mắt Rath thực sự là một khung cảnh hết sức ngoạn mục, như thể nó xuyên thủng cả màn đêm thăm thẳm và băng tuyết trắng xóa mù mịt và hiện ra rõ mồn một trước mắt Rath. Ngoại trừ một điều, đó không phải là một ngôi nhà bình thường, mà là một dinh thự đá được xây dựng theo lối kiến trúc Gô-tích vào khoảng năm 1867. Lối vào ngoằn ngoèo khúc khuỷu, ở chính giữa có một đài phun nước bằng đá cẩm thạch sủi bọt nước và bốc hơi mờ ảo. Đài phun nước cũng mang đậm phong cách Gô-tích với bức tượng một thiên thần có cánh.

Rath cảm thấy thật vô nghĩa. Gió thổi tung bụi tuyết quanh anh. Giữa màn đêm đen, khung cửa sổ tối của dinh thự lung linh như ánh thủy ngân. Nhiều phòng quá. Bao nhiêu là buồng lớn, hành lang và cửa ra vào. Việc anh phải làm bây giờ là tìm ra lối đi bí mật bên trong dinh thự này. Anh không thể gõ cửa được, như thế quá manh động. Phải làm sao mới tìm được Mandy và Rachel? Anh đã tính đến chuyện gọi cho Sonja, nhưng giờ anh lại đang ở ngoài vùng phủ sóng. Lẽ ra anh nên gọi cho họ. Ít nhất anh cũng nên nói với Felix là mình đi đâu. Nhưng anh đã không làm thế. Chẳng có ai biết được tung tích hiện giờ của anh.

Quai hàm Rath trở nên cứng đờ sau cú ngã đập xuống nền đá cẩm thạch. Những bông tuyết trên mi mắt tan ra, chảy xuống mắt làm mắt anh nhòe đi. Nếu tính theo số lượng những khung cửa sổ vòm thì dinh thự này cao ba tầng, mỗi tầng ít nhất hơn bốn mét rưỡi. Ở hai đầu dinh thự cách nhau khoảng chừng hơn chín mươi mét đều có một tháp đồng hồ với tay vịn bằng đá cẩm thạch. Rath bước đến mấy cánh cửa kiểu từ thời Tudor bằng đá bóng nhẵn oai nghiêm với các ô cửa sổ nhỏ được trang trí với bản lề sắt kiểu chữ thập La Mã và vòng gõ cửa bằng sắt.

Anh xem xét mấy cánh cửa gỗ to lớn màu tối như máu khô. Có kẽ hở nào ở cái dinh thự này không? Làm sao để vào được bên trong? Toàn bộ dinh thự là một khối đá cứng khổng lồ với những cánh cửa gỗ dày đặc nặng nề, cửa sổ tầng một thì cao quá tầm với. Trong khi Rath đi men theo chỗ mấy bụi cây dọc theo bức tường phía trước thì khoảng sân đột nhiên sáng rõ như ban ngày. Cả người như đông cứng lại, anh vội nép mình trở về chỗ bụi cây, để lại những dấu giày in rõ trên nền tuyết.

Gió mạnh không ngừng gào thét dữ dội, Rath cảm thấy tim mình như nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Trong tiếng gió rú rít kinh hồn, anh chợt nghe thấy một âm thanh khác: tiếng bản lề cọt kẹt khi cánh cửa trước được mở tung ra.

Rath nắm lấy chỗ tay cầm lạnh ngắt của khẩu súng lục, chờ đợi. Một cái bóng đổ dài trên lối đi bộ gần đó giống như ngón tay chĩa thẳng ra buộc tội.

Lại một âm thanh nữa cất lên, nhưng bị tiếng gió át đi rồi biến mất.

Có một con chó xuất hiện, cách chỗ anh vài mét. Con chó đen chắc nịch với các thớ thịt mạnh mẽ, cái đuôi được tỉa ngắn ngủn cong cong như ngón tay cái. Đó là một con chó giống Rottweiler.

Rath trượt tay xuống khẩu súng ở thắt lưng. Con chó hướng cái mũi ẩm ướt bóng như da lộn lên hít lấy hít để làn gió đang cuộn đến làm nước mũi chảy ròng ròng, đôi tai ngắn nhọn hếch về phía trước, bộ ngực to lớn của nó như được tạc từ đá hoa cương đen bóng. Con chó nhe môi trên để lộ hàm răng trắng ởn nhọn hoắt như cái bẫy gấu. Nó gầm lên và lắc đầu chạy thẳng về phía Rath.

Rath nín thở, ngón cái đặt sẵn vào cò súng, kéo cò về phía sau.

Con chó bước tới, gầm gừ dữ tợn rồi bất ngờ lao thẳng tới.

“Đi vào,” một giọng nói vang lên làm Rath đông cứng người lại, không dám di chuyển. Giọng nói chói tai tác động ngay đến con chó. Nó rên lên ư ử, các thớ thịt gồng lên dưới lớp lông đen. “Đi vào,” người đó lại quát lên. Con chó nhìn chằm chằm Rath, tai cụp xuống.

“Vào trong ngay!”

Gió đã dịu lại, màn đêm vẫn im lặng và tĩnh mịch.

“Nó sẽ xé xác anh ra đấy!” Giọng nói lại cất lên, nhưng giờ lại dửng dưng, điềm tĩnh. “Nếu anh không vào thì ra mặt đi! Nếu không tôi phải bảo nó cản anh lại đấy!”

Giờ giọng nói chuyển sang đối thoại với Rath, không phải với con chó nữa.

“Nó sẽ vồ lấy anh ngay tức khắc. Chúng tôi đã huấn luyện nó cẩn thận, một khi nó đã ngoạm lấy kẻ đột nhập nào thì kẻ đó khó mà có đường thoát. Tôi đã gọi cho cảnh sát bang rồi. Nửa tiếng nữa họ mới đến. Trong lúc đó, một là Brutus sẽ nghiến ngấu nội tạng anh hoặc anh sẽ bị đóng băng đến chết. Thế nên hãy vào trong đi! Chẳng phải ngồi đợi cảnh sát trong một nơi ấm áp và tiện nghi vẫn tốt hơn sao?”

Cảnh sát? Vì sao hắn ta lại gọi cảnh sát làm gì nếu đang giữ Rachel và Mandy chứ? Trừ phi hắn cho rằng Rath chỉ là một tên trộm, một kẻ gây rối không hơn không kém. Làm sao hắn biết được chính Rath đang ở trong bụi cây. Nhưng thế quái nào hắn lại muốn cảnh sát xuất hiện ở đây nếu như đang giam giữ các cô gái? Không thể nào. Chẳng hiểu gì cả. Rath nhét lại khẩu súng vào sau thắt lưng. Cứ để cảnh sát đến. Nhưng anh phải thật nhanh bịa ra một cái cớ đã.

“Tôi sẽ đếm đến ba.” Langevine nói.

“Ngăn con chó lại.” Rath lên tiếng.

“Bước ra phía trước để tôi nhìn thấy anh.”

“Ngăn nó lại.”

“Tôi phải thấy anh trước đã, trên người tôi không có vũ khí.”

“Là tôi, Frank Rath đây.”

Rath chớp mắt, lông mi anh trĩu xuống vì băng tuyết. Anh chợt nghe có tiếng sủa nhẹ.

Con chó ngồi đó, hàm dưới đầy dãi uể oải chùng xuống, các thớ thịt dãn ra.

“Nghe đây!” Langevine nói. “Anh Rath! Xin mời ra đây! Hà cớ gì mà anh lại ra ngoài giữa cái thời tiết kinh khủng này? Anh đang làm cái quái gì thế?”

Rath len ra khỏi bụi cây, anh cảm thấy sởn hết cả da gà. Cứ vờ như không biết gì vậy. Rath nhủ thầm. Đưa cặp mắt ngô nghê nhìn Langevine, lấy tay che mắt lại để tránh tuyết thổi.

“Được rồi!” Langevine lên tiếng và búng ngón tay hai lần. Con chó đứng dậy, nặng nề bước vào trong với một tiếng rên ư ử lười biếng, hai “hòn bi” của nó lắc qua lắc lại theo từng nhịp bước đi.

Langevine tiến ra, chân đi đôi dép trông như bàn chân gấu, tay nắm cổ áo choàng sang trọng quấn kín quanh cái “cổ gà tây” của mình. Cặp mắt kính tròn mờ đẫm hơi sương.

Rath đứng yên bất động, khẩu súng ép chặt vào cột sống của anh khi Langevine khẽ khàng bước tới chỗ anh. “Nào vào đi! Vào đi! Trời ơi!” Langevine kêu lên, giọng thoảng chút hối lỗi và hơi rượu rum. Trước khi Rath kịp định thần làm gì, Langevine đã quàng tay mình vào tay Rath rồi kéo anh đi như thể một người cha đang đưa con gái tiến vào lễ đường. Khi đã vào trong, Langevine đóng cửa lại cái “rầm” nghe như tiếng cửa đóng sầm lại sau lưng một kẻ tử tù chuẩn bị ra pháp trường. Bước vào trong đại sảnh lớn có trần cao lồng lộng, Rath cảm thấy như mình vừa bước vào một nhà thờ. Đột nhiên một cảm giác tĩnh lặng bao trùm lấy anh, một bầu không khí thật trầm mặc và tôn kính. Sàn nhà được lát bằng những viên gạch màu xanh thẫm và trắng xen kẽ nhau như một bàn cờ lớn ánh lên dưới ánh đèn chùm pha lê treo lơ lửng trên cao. Ánh đèn yếu ớt chập chờn như thể được thắp sáng nhờ máy phát điện dự phòng. Những món đồ cổ bằng gỗ tối bọc lớp vải màu xanh hoàng gia, những chiếc ghế bành và ghế dài được đặt thành hàng ở mỗi bên tường. Ở phía xa là chiếc đồng hồ lớn đang đứng chậm rãi thả nhịp tích tắc nghe như tiếng nhịp đập trái tim của tòa dinh thự giữa không gian tĩnh lặng như tờ.

Dưới ánh đèn tù mù yếu ớt, gương mặt của Langevine hiện lên mờ ảo như bản phác họa bằng than chì. Ánh sáng chiếu qua những khung họa tiết Vermeer[1] trên cửa sổ cao vẽ nên cái bóng dài to lớn của cây thánh giá trên nền nhà.

Langevine chống tay vào hông, mặt đối mặt với Rath. “Anh đang làm cái quái gì vậy?” Hắn ta hỏi, sự hoang mang hiện rõ trong giọng nói. “Anh làm tôi sợ chết khiếp đấy Rath.”

“Tôi đến để hỏi mấy chuyện và...”

“Anh khéo chọn được lúc thời tiết khắc nghiệt để đến chơi lắm.” Hắn vui vẻ đáp lại, hoàn toàn thoải mái, không hề có chút gì căng thẳng hay cảm giác tội lỗi hoặc nghi ngờ gì, chỉ đơn giản là tò mò và bối rối mà thôi.

“Tôi xin lỗi,” Rath nói.

Sao thế nhỉ? Chẳng lẽ những gì anh dự đoán là sai sao? Không. Không thể nào. Langevine chính là thằng bé trong bức ảnh đó và...

“Không sao,” Langevine nói, vai hắn đột nhiên run lên, co cứng lại giống như một con chim đang rũ nước khỏi cánh. “Tôi chỉ đang ngồi thư giãn cạnh cái lò sưởi ấm áp, thả hồn mình trong cuốn tiểu thuyết ba xu và thưởng thức chút rượu thôi. Tôi có phải người dám một mình mạo hiểm trong đêm tối mịt mùng và gió tuyết dữ dội đâu!”

“Mỗi khi có thắc mắc gì là tôi phải đi hỏi ngay, nếu không chắc tôi bị ám luôn quá.”

“Lẽ ra anh chỉ cần gọi điện là được rồi, cần gì phải lặn lội đến tận đây thế này. Tôi sẵn lòng giải đáp cho anh mà.” Langevine đan những ngón tay vào bộ râu rậm và vuốt ve, điệu bộ như thể một triết gia thông thái.

“Tôi thấy tốt nhất là nên hỏi trực tiếp.” Rath nói.

“Tôi hiểu. Thực ra tôi cũng không thể nào chẩn đoán cho bệnh nhân của mình bằng cách nói chuyện qua điện thoại. Tôi phải gặp mới ‘bắt’ đúng bệnh được. Nhưng tất nhiên là trừ bệnh hoang tưởng ra.” Hắn mỉm cười, xoa đầu con chó Brutus. “Anh mà gọi báo tôi trước thì tôi sẽ chuẩn bị sẵn cho anh một li rượu rồi. Mà sao anh lại núp trong lùm cây nhà tôi thế? Tôi lấy làm lạ đấy.”

Tâm trí Rath lúc này đang quay mòng mòng. Anh thực sự mất phương hướng, rơi vào trạng thái bối rối cực độ trước sự đón tiếp nồng hậu và dễ chịu của Langevine. Anh hoàn toàn không lường trước được thái độ này của hắn. Trước đó anh đã chuẩn bị sẵn tâm thế đối phó nếu như Langevine ra lệnh cho con chó tấn công anh, hoặc nếu chính hắn ta dùng vũ khí tấn công anh hay có bất kỳ hành động phòng thủ hoặc nghi ngờ gì. Langevine có ý thăm dò khi hỏi anh những câu đó, nhưng đó là điều đương nhiên vì thực tế là chính Rath đã lẻn vào núp trong bụi rậm và đến mà không báo trước. Tuy nhiên, Rath vẫn thấy không thoải mái. Anh cảm giác như tất cả đều là một màn kịch vậy. Nếu đúng là Langevine đang giả vờ, hắn hoàn toàn có thể làm nên sự nghiệp lừng lẫy trên sân khấu Broadway ấy chứ, thậm chí là Hollywood.

“Tôi đã cố gọi rồi, nhưng điện thoại di động của tôi lại mất sóng.” Rath phân trần.

“Thế kỷ hai mươi mốt rồi mà đất nước này vẫn còn nhiều lạc hậu bất cập quá nhỉ?”

“Có vẻ là thế. Tôi còn bị ngã nữa. Trước lúc chui vào chỗ bụi rậm ấy.”

“Ồ?”

Rath gật đầu. “May mà không nặng lắm. Tại gió mạnh quá.”

“Hình như tôi không nghe thấy tiếng gõ cửa nào. Anh trèo cổng vào thật đấy à?” Hắn bật cười khanh khách.

Rath nhún vai, cố tỏ ra hối lỗi. “Tôi chẳng biết làm sao nữa,” anh nói. “Tôi không nghĩ là nhà anh lại có cái cổng kiên cố như thế. Nhưng tôi đã lặn lội đường xa giữa cái thời tiết chết tiệt này đến đây rồi, mà vẫn còn sớm quá nên tôi đánh liều trèo cổng vào.” Anh nhún vai. Mình nhanh trí thật.

“Nhưng mà,” Langevine lại hỏi, “sao anh lại núp trong bụi rậm thế?”

Không có gì cả, không hề có một biểu hiện nhỏ nào trên gương mặt, cử chỉ hay ánh mắt của Langevine cho thấy anh ta nghĩ Rath là mối nguy hiểm hoặc là Langevine đang giấu giếm gì đó, bất kể hắn ta có nghi ngờ rằng anh đã biết gì đó hay không. Trông hắn chỉ đơn thuần giống một gã đang lim dim hưởng thụ buổi tối cuối tuần không khỏi ngạc nhiên vì chuyến viếng thăm không báo trước của một vị khách bất ngờ giữa trời đêm khắc nghiệt kinh hoàng mà chẳng ai dám mạo hiểm thách thức này. Và hắn đang diễn thật tròn vai một người thông cảm và thân thiện. Hoặc là hắn đang cư xử bình thường, chỉ có Rath là tỏ thái độ phòng thủ thôi.

“Sau khi gõ cửa.” Rath nói. “Tôi đã cố nhìn qua cửa sổ để xem...”

“Tôi đã nghĩ sau bụi rậm chắc phải có cái cửa sổ nào đấy hoặc cái cửa nào đó có thể gõ đánh động được. Sau đấy thì sân sáng lên và,” - Rath liếc mắt nhìn con Brutus - “nó ở đâu xổ ra làm tôi sợ chết điếng. Con chó dữ quá.”

“Nó không dữ đâu. Phải không Brutus?” Langevine nói, gãi gãi tai con chó.

“Tôi tưởng anh bảo là...”

“Tôi nói thế vì tưởng anh định đột nhập vào nhà tôi. Tôi cũng biết đánh đấm đấy, nếu tình thế bắt buộc phải ra tay. Nhưng con chó không làm gì đâu. Nó chỉ làm nhiệm vụ của mình thôi. Vì chúng tôi ở xa, bốn phía đều cách biệt. Từ nhà tôi, anh phải đi hàng dặm xa mới tới được con đường gần nhất đấy. Rủi mà có kẻ nào đó định làm chuyện gì xấu, tôi cũng chẳng dám đảm bảo sẽ trả được chi phí kiện tụng vì nuôi một con chó giết người và một cái xác bị ngấu nghiến đâu!” Hắn ta bật cười khanh khách, vỗ lưng Rath và nói, “Ra chỗ lò sưởi nghỉ chút trong khi chờ mấy anh bạn cảnh sát đến đi.”

“Chúng ta không nên làm mất thời gian của họ,” Rath nói, cố lật tẩy mánh khóe của hắn ta. “Ta nên gọi lại cho họ và kể lại chuyện đã xảy ra, bảo họ đừng đến. Giữa đêm kinh khủng thế này, họ đã có đủ chuyện phải làm...”

“Tôi đã gọi 911. Anh thừa biết là không thể rút lại lệnh khi đã gọi họ rồi mà. Chúng ta có thể chờ họ đến rồi giải thích mọi chuyện. Cứ cười xòa thoải mái thôi. Cũng không có gì to tát cả.”

Tất nhiên là Rath biết điều đó. Một khi đã gọi 911 thì cảnh sát nhất định sẽ tới dù bất kể có chuyện gì hay không. Rath cảm thấy bị giằng xé dữ dội. Anh đã xông vào đây với một khẩu súng nạp đạn đầy đủ, trong bụng đinh ninh là con gái mình đang bị giam giữ ở đây cùng với một cô gái khác. Chính xác là chúng bị nhốt trong một dinh thự mà anh nghi ngờ đã từng giam giữ ít nhất bốn cô gái khác...

“Này, anh ổn chứ?” Langevine hỏi, chớp mắt nhìn anh. “Trông anh như... bị choáng ấy.”

“Đúng vậy.” Rath nói. “Vì nhìn ra ngoài kính chắn gió giữa trận bão tuyết đấy.”

“Nào uống chút rượu đi.” Langevine lại vỗ lưng Rath một lần nữa, sau đó dẫn anh đến một hành lang hẹp chìm trong thứ ánh sáng tù mù từ mấy cái đèn nến màu hổ phách. Hành lang rất nhỏ, Rath có thể di ngón tay theo mỗi bức tường và chạm được vào trần nhà.

Langevine mở cửa, chìa tay ra ngỏ ý mời Rath đi vào trước một phòng sách cũng được thắp sáng bằng thứ ánh sáng tù mù màu hổ phách giống như ngoài hành lang. Nguồn sáng bây giờ lại là ngọn lửa trong lò sưởi bằng đá khổng lồ ở bức tường phía xa. Ánh sáng và những cái bóng nhảy nhót trên tấm gỗ lát và đồ gỗ xung quanh.

“Làm ấm người đi. Cứ tự nhiên nhé.” Langevine nói, mời Rath vào trong. Ngọn lửa là nguồn sáng duy nhất trong phòng, những cái bóng và ánh sáng cùng vờn nghịch chơi đùa trong căn phòng theo từng nhịp lửa bập bùng.

“Ngồi đi,” Langevine nói, “Tốt rồi.”

Rath lưỡng lự ngồi xuống chiếc ghế tựa đối diện với cánh cửa. Ngọn lửa bùng lên, tỏa ra hơi nóng dữ dội phả thẳng vào gương mặt cùng đôi tay đông cứng vì lạnh của Rath, làm da anh hồng hào đầy sức sống trở lại. Khẩu súng cộm lên sau lưng anh. Anh cảm giác như mình vừa bị tước vũ khí. Nhưng anh không thể chỉ cứ ngồi đây và điềm nhiên uống rượu được. Nếu Rachel không ở đây, Rath đã phí phạm thời gian quý báu ngàn vàng rồi. Mọi thứ đều dẫn anh đến đây. Tất cả các dữ kiện. Hoặc là những dữ kiện anh tự sắp xếp trong đầu. Anh đồ là giờ anh không thể cứ thẳng thừng khua khẩu súng trước mặt Langevine và ra lệnh cho hắn đưa đến chỗ giam giữ được. Cảnh sát có thể ập tới và chứng kiến tất cả. Có vẻ khá kỳ quặc khi nghĩ tay bác sĩ hiền lành này lại là kẻ chủ mưu cho vụ mất tích của các cô gái trẻ, là kẻ đã rạch bụng một người phụ nữ khi còn là một đứa trẻ và...

Bỗng một ý nghĩ nảy ra trong đầu anh. Anh đứng bật dậy.

“Nào ngồi đi chứ,” Langevine nói, bàn tay nhỏ bé cắt tỉa móng cẩn thận phất phất về phía ghế. Hắn ta lấy mấy viên đá từ một cái xô bạc trang trí công phu ra thả vào một cái cốc, sau đó lấy một chai whisky trong bộ sưu tập ra từ từ rót vào cốc khoảng chừng hai đốt ngón tay thứ chất lỏng ngọt ngào ấy. Rượu chảy trên đá lạnh làm chúng nứt tách ra.

Langevine đẩy cốc về phía Rath, rượu sóng sánh đến miệng cốc. Rath nhận lấy. “Chết tiệt!” Anh nói.

Langevine nhướn mày. “Anh có thích cho đá vào rượu không? Hình như anh thích uống rượu nguyên chất hơn. Lẽ ra tôi nên hỏi anh trước.”

“Không sao. Tôi thích uống rượu với đá hơn. Chỉ là hình như tôi vẫn chưa tắt đèn dưới mui xe rồi.” Rath cần có cớ để một mình ra ngoài gặp cảnh sát và giải thích riêng với họ về những nghi vấn của mình và nhờ họ gọi cho Sonja nữa. Vì họ đã được gọi đến từ trước nên họ có quyền khám xét nếu có bất cứ điểm đáng nghi nào nảy sinh ngay tại đây. Nói nôm na thì cũng giống như là một con ma cà rồng phải vào được nhà đã thì mới có thể gia tăng được sức mạnh của mình, chỉ khác là cảnh sát sẽ vào nhà bạn một cách hợp pháp thôi.

“Sao cơ?” Langevine hỏi, giọng bối rối. Hắn cũng tự rót cho mình một cốc whisky nguyên chất từ đúng cái chai đó.

“Trước khi ra khỏi chiếc Scout của mình,” Rath nói, “Lúc đó tôi đang lục lọi tập giấy ghi chép nên đã bật đèn lên. Thật là ngu ngốc nếu đúng là tôi vẫn để đèn bật thật, ắc quy của cái ô tô ọp ẹp khốn khổ đó chắc...”

“Cảnh sát chắc chắn sẽ giúp anh khởi động xe.” Langevine nói.

Một ý nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu Rath rồi biến mất. “Mong là tôi không ngu ngốc đến thế,” anh nói và nhấp một ngụm rượu. Chưa bao giờ anh thử loại whisky nào êm thế này, vừa uống vào, chất rượu đi thẳng lên đến não, cứ như thể không cần phải trải qua cả một quá trình tuần hoàn dài nào hết vậy.

Anh liếc nhìn nhãn hiệu trên chai: Glenmorangie 25 năm.

“Rất tuyệt đúng không?” Langevine mỉm cười nói.

“Ừm...,” Rath nói, nhâm nhi ngụm rượu thứ hai lâu hơn trước khi đặt lại chiếc cốc lên mặt bàn đá cẩm thạch. Anh cử động quai hàm lên xuống để làm dãn cơ mặt, thứ rượu whisky diệu kỳ kia nhanh chóng tác động đến cơ thể anh, khiến phần lợi phía sau hàm phù lên, còn mặt anh thì dãn ra, tê dại.

Langevine liếc chiếc ghế tựa. “Ngồi đi.” Hắn nói thêm. “Cứ ngồi xuống.”

“Thực ra thì,” Rath nói. “Tôi nói thật là tôi không để đèn xe bật sáng đâu. Tại tôi xấu hổ quá. Thực ra tôi đến đây định hỏi mấy câu mà giờ tôi thấy chẳng ra làm sao cả.”

“Ồ anh cứ hỏi đi.”

“Không.”

“Không ư?” Khuôn mặt Langevine cau lại dưới chòm râu rậm, mắt nheo lại sau cặp kính lớn. Vài lọn tóc dính trên trán vì mướt mồ hôi.

“Tôi làm phiền anh quá rồi,” Rath nói. “Thật sự thì tôi đã hành xử như thằng ngốc đủ rồi. Tôi xin lỗi vì đã làm phiền anh.”

Langevine băn khoăn nhìn anh rất lâu. “Ồ.” Hắn thở dài nói. “Chúng ta ai chẳng mắc sai lầm. Sai lầm của anh là sắp xếp mọi thứ không hợp lý thôi.”

Rath chớp mắt. Trong khoảnh khắc đột nhiên căn phòng trở nên nghiêng ngả trước mắt anh rồi lại tự quay về trạng thái bình thường. Phản ứng này không chỉ là do tác dụng của rượu mà còn do kiệt sức vì không ăn uống tử tế suốt nhiều ngày. Rath dốc nốt chỗ rượu còn lại trong cốc, miễn cưỡng để lại cốc xuống rồi nói: “Tôi phải đi thôi. Tôi đã lợi dụng lòng tốt của anh đủ rồi.”

Langevine đặt tay lên lưng Rath, đúng chỗ khẩu súng được gài vào thắt lưng. Rath né bàn tay hắn, trườn nhanh qua rồi đi ra phòng ngoài. Sau những giây phút căng thẳng trong phòng sưởi, anh cảm thấy căn phòng này bỗng chốc trở nên to lớn như nhà ga Pensilvania vậy. Trên cao, những chiếc đèn chùm đung đưa theo gió.

Rath đi xuống hành lang, anh còn nghe rõ được cả tiếng bước chân của mình dù anh còn chẳng cảm nhận được chân mình có chạm vào sàn nhà cẩm thạch hay không. Langevine đi bên cạnh anh, đang nhấm nháp li whisky. Rath cảm thấy cổ họng mình ngứa ran lên và nghèn nghẹn như thể anh vừa mới nuốt phải một cái một miếng len thép vậy. Anh hắng giọng, tiếng vang đến tận óc.

Đến cửa, anh cố nặn ra một nụ cười ổn nhất, dù có vẻ không nghiêm túc và thái quá rồi nói: “Một lần nữa xin lỗi anh.”

“Đừng lo.” Langevine nói. “Lái xe cẩn thận nhé. Tôi sẽ mở cửa nên anh không cần phải trèo ra nữa đâu.” Hắn ta cười khanh khách rồi mở cửa, một cơn gió thốc mạnh vào nhà như thể dinh thự này là con quái vật đang há miệng hít vào một hơi thật sâu vậy.

Trận gió cuốn theo tuyết gần như quật ngã Rath. “Xin lỗi,” anh nói và bước ra ngoài cơn cuồng phong mới nổi lên.

Cánh cửa đóng lại sau lưng anh với một tiếng rầm đanh gọn chết chóc.

❀ ❀ ❀

[1] Vermeer: danh họa người Hà Lan, ưa thích sử dụng họa tiết gốm sứ vào tranh.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.