Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54

❊ ❊ ❊

Rath rẽ ngoặt tay lái vào đường xe chạy sau xe của Gale. Tóm được cô rồi. Anh nhảy ra khỏi xe, ra lệnh cho Felix. “Ở yên trong đó.”

Anh lẻn qua sân, chú ý ghế trẻ em trên xe, và một vài thứ nữa. Anh để ý chuỗi hạt đen đầu tiên, treo trên kính chiếu hậu. Chuỗi tràng hạt.

Rath lao người đập thật mạnh vào cửa trước, nó lõm vào như vừa bị bò húc phải.

Cửa trước mở, Gale đứng đó, mắt lim dim, tóc rối bù, môi cô ta khô và nứt nẻ. Cô ta bẻ lưng, duỗi người như mèo, xương sống vang lên vài tiếng động bốp bốp giòn tan như tiếng bóng nổ. “Sao anh lại đập cửa vậy?” Đôi mắt cô ta đỏ ngầu, tóc nhuộm vài lọn theo màu quốc kỳ: đỏ và xanh nước biển. Tím là hai màu đó trộn lại.

Rath đẩy cô ta ra, bước vào trong.

Cô ta xoay qua cản anh với một động tác điền kinh kinh điển.

“Anh không thể cứ...”

Rath ngăn cô ta lại. “Tại sao cô có ghế trẻ em trong ô tô?”

Cô ta chớp mắt tỉnh táo.

“Tại sao cô lại có ghế trẻ em trong ô tô?” Rath lặp lại, siết chặt vai cô ta.

Gale giãy người khỏi tay anh. Cô ta rất khỏe, đủ khỏe để áp đảo các cô gái khác. “Tôi đã nói với anh rồi, tôi làm việc tại trung tâm chăm sóc trẻ em.”

“Trung tâm nào?” Rath quay người nhìn con mèo đang cào cào đôi ủng của anh. Anh đá nó và thấy nó lẩn xuống gầm ghế.

“Này!” Gale hét lên.

“Trả lời câu hỏi đi!”

“Trung tâm Ngày tươi đẹp!” Cô ta gắt lên.

“Ngồi xuống.” Rath ra lệnh.

Mắt Gale thăm dò khuôn mặt anh xem có thể thấy dấu hiệu của sự yếu lòng không rồi thả mình xuống ghế. “Hài lòng chưa?”

“Chưa!” Rath nói. “Cô là kẻ dối trá, và con gái tôi đang mất tích bởi vì cô.”

“Con gái anh?”

Rath giơ điện thoại lên để cho Gale thấy ảnh của Rachel. Gale nuốt nước bọt đánh ực một cái.

“Biết con bé chứ?” Rath nói.

Gale lắc đầu.

“Dối trá!” Rath nói, dừng lại, nuốt nước bọt trong miệng. “Kẻ dối trá đáng nguyền rủa!”

“Đừng có mà phỉ báng Chúa trong nhà tôi!”

“Chúa ư?” Rath vẫy vẫy ngón tay, véo chóp mũi cô. Khuôn mặt Gale cứng đờ vì cử chỉ xúc phạm và xấc láo ấy. Rath hít vào một hơi, mùi mèo ngai ngái làm anh cay mũi. “Tôi sẽ kiểm tra với trung tâm đó.”

“Đi mà làm.”

“Cô nói cô là trinh nữ?” Rath nói, gí ngón tay vào người cô ta. Trông cô ta như sẽ cắn đứt nó.

“Đúng thế!”

Tay Rath kêu gào muốn đánh cô ta. “Cô tự cho mình thánh thiện? Hay bàn tay Chúa xức dầu thánh cho cô? Bởi vì tờ giấy đó là của cô, với từ Erythromycin trên đó.”

“Mẹ kiếp!”

“Vậy là cô trinh nữ thánh thiện của chúng ta đã lộ mặt thật,” Rath nói. “Một kẻ dối trá.”

“Tôi không nói dối. Tôi một trinh nữ. Trong đôi mắt của Chúa, đó là điều quan trọng nhất.” Cô ta úp mặt mình vào bàn tay, khóc lóc. Rath đã quá quen thuộc với đau buồn để bị lừa. Thật là thông minh. Nó lay tỉnh anh. Cô ta nhìn lên, mặt đỏ bừng. “Tôi là trinh nữ được sinh ra lần nữa. Anh hiểu không? Tôi đã quan hệ. Một lần. Bốn năm trước. Trước khi tôi tìm thấy Chúa. Tôi phải lòng những lời ngon ngọt của đàn ông, thuyết phục bản thân hắn ta quan tâm tôi. Hắn không hề. Không quan tâm đến thứ gì ngoại trừ thân thể tôi.” Cô ta lấy ống tay áo lau nước mũi. “Tất cả những gì tôi có thể nghĩ là bản thân mình có vấn đề. Và...,” mặt cô ta tái mét. “Tất cả những gì tôi muốn là giải quyết vấn đề của mình. Mang thai là một sai lầm. Điều tôi làm sau đó là một tội lỗi. Chúa tha thứ cho tôi. Nhưng tôi không thể tha thứ cho mình. Tôi lang thang vô định như kẻ bị cướp mất trái tim.”

Một câu chuyện buồn. Rath nghĩ. “Chúng tôi có một danh sách các cô gái bị mất tích, tất cả những người cô gặp trong buổi họp mặt. Cô là mắt xích của vụ án.”

“Sau những gì tôi đã làm với con mình. Tôi sẽ không bao giờ làm hại một linh hồn nào sau đó.”

Rath không tin cô ta. Cô ta không loại trừ khả năng có thể làm hại người khác, không nếu nhân danh mục đích cao cả, sự cuồng tín của cô ta có thể biến tội ác thành ngoan đạo. Nếu cô ta có thể thuyết phục bản thân mình là trinh nữ thì cô ta có thể thuyết phục bản thân làm mọi thứ.

“Cô là một thành viên của Xã hội cao thượng?”

“Đúng vậy.” Cô ta nâng cằm đầy tự hào.

Rath có thể cảm thấy máu mình sôi lên. “Cô gặp con gái tôi tại buổi họp mặt.”

Cô ta gật đầu.

“Cô có làm hại con bé không?”

“Không.”

“Lần cuối cô nhìn thấy con bé là ở đâu?”

“Tôi cố nói chuyện với cô ấy sau buổi họp mặt, nhưng cô ấy sợ hãi và bỏ đi.”

“Tại sao cô lại đến những buổi họp mặt này trong khi cô không mang thai?”

“Để cứu rỗi các linh hồn khác.”

“Và cô cứu rỗi các linh hồn bằng cách nào?”

“Tôi để cho các cô gái hiểu được những suy nghĩ trong đầu họ là suy nghĩ của Quỷ dữ. Không phải của họ.”

“Tại sao Rachel hoảng sợ?”

“Tôi nhắc đến những gì xảy ra với mẹ cô ấy, chị của anh và...”

Rath nhìn môi cô ta mấp máy nhưng không thể nghe nổi một từ nào cả. Anh lắc đầu để lấy lại tỉnh táo. “Làm sao cô biết về chuyện của chị tôi?”

“Rachel dùng tên mẹ cô ấy sau khi kết hôn để điền vào giấy tờ. Tôi tìm trên Google và tìm thấy câu chuyện.”

Rath khiếp sợ trừng mắt nhìn cô ta.

“Anh nói với cô ấy đó là tai nạn giao thông đúng không?” Gale nói. “Vậy mà anh gọi tôi là kẻ dối trá? Anh dám?”

Rath cho Gale một cái tát. Cô ta nhìn không chớp mắt vào Rath trong khi khóe môi chảy máu.

“Con gái tôi đâu?” Rath hỏi.

“Tôi không biết.”

“Cô nói dối mình là một trinh nữ. Về cái ghi chú và chữ viết tay. Làm sao tôi biết bây giờ cô không nói dối?”

“Tôi là một trinh nữ, trong mắt của Đấng Cứu rỗi. Tôi thừa nhận tôi giấu giếm sự thật vì tôi thấy xấu hổ. Tôi có giả vờ mình mang thai trong những buổi họp mặt, Chúa tha lỗi cho tôi. Nhưng tôi giữ những ghi chú dính lên gương phòng tắm để nhắc nhở mình về tội lỗi của bản thân mỗi khi tôi nhìn vào gương. Khi anh hỏi nếu tôi có thể cho anh, tôi không thể nói không. Tôi phải giả vờ không quan tâm. Tôi xấu hổ. Và khi anh hỏi xin mẫu chữ viết tay, tôi viết ghi chú mua sắm để tiếp tục che đậy nó.”

Rath ấn ngón cái lên thái dương và nhìn ra ngoài cửa sổ. Gió đã nổi lên làm lay động những tán cây. Tuyết rơi trắng xóa cả đất trời giờ đây trông giống tro bụi hạt nhân một cách kỳ lạ. Chết chóc và lạnh giá... Đằng sau lưng anh, chỗ vết tiêm hoóc môn chống viêm, một cảm giác nóng ấm lan dần xuống hai chân.

“Cô lấy đâu ra cái ý tưởng đi đến những buổi họp mặt kiểu này để cứu rỗi các linh hồn?” Rath hỏi.

“Từ Leslie, sếp của tôi ở trung tâm chăm sóc trẻ em.”

“Nói cho tôi biết về cô ta.” Nếu không phải Gale săn bắt những cô gái này, thì chắc chắn có ai đó đang lợi dụng thông tin của cô ta. Thao túng cô ta.

Gale thốt lên, “Trung tâm chăm sóc trẻ em là dành cho các bà mẹ trẻ, đơn thân, muốn học nốt cấp ba hay cần đi làm. Tôi suýt nữa đã được giống như họ. Chúng tôi cung cấp nơi nương thân cho những đứa trẻ bị bỏ rơi chờ đợi người nhận nuôi.” Cô ta chạm tay chỗ môi sưng tấy và cau mày.

“Nói cho tôi biết về sếp của cô.”

“Cô ấy dạy cho tôi rất nhiều. Cô ấy vốn là một nhà truyền giáo ở những nơi lạc hậu nhất, nơi những kẻ man rợ vẫn tin vào nhiều thần thánh hoặc vô thần. Cô ấy đưa Chúa Giê-su đến cuộc đời tôi khi tôi thú nhận với cô ấy về việc phá thai.”

“Tại sao cô lại quyết định làm thế?”

“Tôi muốn nói là một ngày nào đó tôi đã nhận ra mình liên quan đến những cô gái này như thế nào. Và cô ấy đọc được điều đó trên mặt tôi. Cô ấy nhìn thấy hết. Cô ấy giống như mẹ Teresa[1]. Cô ấy thậm chí từng gặp mẹ Teresa. Cô ấy cầm tay tôi. Đó là cái chạm tay dịu dàng nhất tôi từng cảm nhận, và nói, ‘Con là một linh hồn lạc lối trong sự kìm kẹp của Satan.’ Anh biết không. Chúng tôi là những kẻ giả dối, chúng tôi không muốn nghe sự thật. Tôi đã không muốn nghe, tôi đã giận dữ. Satan, con rắn thời cổ xưa, kẻ thù của Chúa, sẽ không chia sẻ hòa bình. Cô ấy nói với tôi, tôi là một con rắn vô thần vì tôi đã giết chính con của mình.” Gale hít vào một hơi. “Tôi đứng dậy rời đi, nhưng cô ấy thuyết phục tôi ở lại, và cô ấy đọc cho tôi một đoạn trong Kinh Thánh. Cô ấy đưa cho tôi quyển Kinh Thánh bỏ túi của mình và nói tôi tự đọc một đoạn và nghĩ về nó, và tôi đã làm thế, Chúa đã nói chuyện với tôi thông qua nó. Tôi đã nghe được lời của Người.”

Gale rút một cuốn Kinh Thánh cầm tay bị quăn ở góc từ giữa ghế sô pha ra. “Nó đây!” Cô ta nói, đặt cuốn Kinh Thánh lên đùi Rath như thể anh cần nó hơn cô ta vậy. Anh lật những trang sách với ngón trỏ, bên trong được đánh dấu bằng mực đỏ. Anh cất nó vào trong túi áo.

“Cô ấy đã đúng!” Gale nói. “Tôi là một con rắn. Tôi phải cầu xin sự tha thứ. Anh hiểu không?”

Rath đã hiểu. Anh hiểu Gale thật sự không biết Mandy hay Rachel ở đâu. Cô ta là một con tốt, một quân cờ, một con rối không hơn không kém. “Bao lâu sau thì cô ta khuyên cô đi cứu rỗi các linh hồn?” Rath hỏi.

“Một tháng! Có rất nhiều thứ tôi có thể làm như người đứng cản. Tôi không muốn trở thành kẻ kêu gào. Tôi muốn giúp họ bằng tình yêu và sự thật. Thế nên, tôi đến các buổi họp mặt, và báo cáo về nó. Cô gái nào có thể đưa về bên Chúa. Cô gái nào đã hoàn toàn bị Satan cướp mất linh hồn.”

“Và đưa tên họ cho sếp cô?”

“Từ danh sách tham dự. Nó không phải lúc nào cũng chính xác. Nhưng tôi làm bạn với những cô gái này, và họ thú nhận, nói cho tôi tên thật và câu chuyện của họ. Thế nên tôi tìm kiếm Google về Rachel, để tìm thêm thông tin về cô ấy để có thể làm bạn...”

Thao túng ý nghĩ và hành vi. “Cô còn chia sẻ những gì với sếp của mình nữa?”

“Mọi thứ. Hoàn cảnh, gia đình, bạn trai, điểm số, vấn đề với ma túy và rượu. Nó giúp chúng tôi hiểu khó khăn như thế nào để đưa họ về bên Chúa.”

Gene tốt đấy, Rath thầm nghĩ. Đó là những gì các cô gái mất tích cùng có. Mỗi người đều có một đặc điểm nổi bật không thể nhầm lẫn ở một số phương diện. Vận động viên sáng giá. Nhạc sĩ thiên bẩm. Học sinh tiêu biểu. Nhan sắc vượt trội...

“Cô đã nói với cô ta về Rachel chưa?” Rath hỏi.

“Chưa.”

“Sếp cô còn làm gì với thông tin?”

“Còn làm gì nữa? Cô ấy đương nhiên quyết định xem ai là người có thể được cứu rỗi cùng với đứa trẻ chưa chào đời.”

Rath lấy ra tấm ảnh của những cô gái bị mất tích và rải chúng ra cho cô ta thấy. “Cô đã gặp bất cứ cô gái nào trong này từ sau buổi họp mặt chưa?”

“Tại sao tôi lại làm thế? Chúng tôi không thể cứu họ. Họ đã phá thai.”

“Làm sao cô biết được?”

“Họ không đến nữa. Tôi tưởng...”

“Không còn ai thấy những cô gái này nữa. Trừ...,” Rath gõ ngón tay lên tấm ảnh của Julia lúc còn sống. “Cô ấy.”

“Vậy, tốt, thấy...”

Rath đưa cô ta bức ảnh thi thể của Julia. Mặt Gale méo đi vì bị sốc.

“Có kẻ chạm khắc lên người cô ấy hình một cái đầu dê.” Rath nói. “Đôi chân cô ấy rách bươm như thể đã phải chạy trốn hàng dặm qua núi đồi vậy.” Một ý nghĩ vụt thoáng qua đầu anh. Những ngọn núi. Nhưng nó chỉ thoáng qua rồi vụt tắt.

Gale cúi đầu xuống, lẩm bẩm, cầu nguyện, từng giọt nước mắt rơi xuống đùi.

“Mandy...,” Rath nói. “Liệu cô bé có thai hay không?”

“Nó không có bạn trai và... Không.”

Di động Rath rung lên. Một tin nhắn. Grout.

Đang bận. Mụ Betty Malroy.

Nhận ra cái ảnh căn cước này không?

Rath mở bức ảnh ra. Nhìn thấy tấm ảnh. Một tấm ảnh cũ. Có lẽ từ những năm 1980. Một cậu bé. Mặt cậu bé bị mờ. Anh thấy nó quen quen. Nhưng chất lượng hình ảnh rất tệ. Grout chắc hẳn đã chụp lại tấm ảnh gốc bằng di động của mình, và ảnh gốc trông như bức ảnh từ máy ảnh lấy liền. Bị cháy sáng. Nhưng vẫn còn điều gì đó về đứa bé. Anh chết lặng một vài giây.

“Chết tiệt!” Rath nói, và vọt ra cửa.

❀ ❀ ❀

[1] Mẹ Teresa (1910-1997): nữ tu, nhà truyền giáo Công giáo Roma, người Ấn Độ gốc Albania. Bà nổi tiếng với nhiều hoạt động nhân đạo cứu giúp người nghèo và người trong hoàn cảnh tuyệt vọng.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.