Ned Preacher cũng già đi nhưng thời gian lại có vẻ tử tế với gã, gương mặt vẫn tỏa ra sự ác độc khiến cho cơ bắp toàn thân Rath cứng lại. Anh đã hy vọng nhìn thấy một Preacher bê tha trụy lạc béo phệ và ù lì chứ không phải như thế này.
Nhiều năm trước, lúc sát hại Laura, hắn còn là một gã đàn ông khỏe mạnh sung sức và rắn chắc. Dù rằng quần áo trông có vẻ lôi thôi, hắn vẫn rất thu hút phụ nữ, đặc biệt là bằng nụ cười mang nét quyến rũ và quỷ quyệt. Preacher hiện giờ hạ hết lớp gai góc của bản thân xuống, trông có vẻ hiền lành, thật thà, giấu vẻ quỷ quyệt trong lớp vỏ vô hại. Suốt thời gian qua, hắn duy trì một cái vỏ bọc hoàn hảo chờ cho người ta mất cảnh giác, làm cho người ta thôi liên tưởng hắn tới những tội ác đáng ghê tởm hắn đã từng làm, giống như những cậu bé hư, dù nghịch phá nhưng vẫn được người ta tha thứ vậy. Hồi đó Preacher vẫn còn những bọng mắt làm hắn trông già hơn cả mười tuổi so với thực tế.
Preacher của hiện tại đã bước sang tuổi 53 nhưng trông như vừa mới 40. Trông trẻ hơn và rắn rỏi hơn cả Rath. Gã trông gọn gàng, cân đối, bọng mắt đã biến mất một cách kỳ diệu. Làn da chai sạn, rám nắng nhưng khỏe mạnh. Một kẻ biết tận hưởng ánh nắng trong sân nhà giam, biết tận dụng phòng thể hình trong tù mỗi giờ giải lao. Hắn đứng thẳng, cái vẻ bất cần đời đã biến đi đâu mất.
Hai sĩ quan dẫn hắn tới trước vành móng ngựa. Dù bị còng tay và chân, Preacher vẫn bước đi những bước chậm rãi, nhẹ nhàng và tự tin, vai rộng, lưng thẳng, đầu ngẩng cao, mắt nhìn thẳng - một dáng vẻ kiêu hãnh và tự hào nhưng vẫn đủ nhún nhường.
Rath cảm thấy cảm giác ghê tởm lan tràn khắp cơ thế anh, bóp nghẹt mọi cảm xúc, bóp nghẹt trái tim anh, buồng phổi anh, làm mỗi hơi thở đều trở nên thật khó khăn.
Preacher được giúp đỡ ngồi xuống ghế, ánh mắt nhìn thẳng vào Rath, nụ cười đểu cáng dần lan ra như thể hắn sắp sửa bật ra những tiếng cười ghê sợ, ánh mắt sáng lên những tia sáng ma quỷ. Chỉ trong một thoáng chốc thôi, vẻ quỷ quyệt đó đã lại được che giấu dưới lớp vỏ nhún nhường. Hắn đang diễn, diễn rất sâu, cả phòng xử án này là sân khấu của hắn, là khán phòng của hắn, năm người trên cao kia là những khán giả, những giám khảo duy nhất hắn cần gây ân tượng. Preacher đặt tay lên cuốn Kinh Thánh, nói lời thề.
Rath cảm thấy tâm hồn mình gào thét đòi lao lên, tung nắm đấm thẳng vào gương mặt đáng phỉ nhổ kia, đâm xuyên qua hàm răng, xé rách cuống họng, túm lấy xương sống và rút nó ra một cách tàn bạo nhất có thể. Rath nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế cơn giận.
Chị Laura của anh không phải là một người mang thù oán. Chị ấy vị tha và nhân ái, kiên nhẫn và thấu hiểu. Thế nhưng đấy chỉ là với những việc thường ngày, liệu chị ấy còn có thể kiên nhẫn bao nhiêu, vị tha bao nhiêu sau những gì đã trải qua? Sau những gì người chồng yêu thương của chị ấy đã phải chịu đựng? Liệu chị ấy có thể tha thứ không? Tha thứ cho Preacher như cách chị ấy đã tha thứ cho thời trẻ tuổi nông nổi của Rath? Laura cũng đã từng nông nổi và dại dột suốt thời trung học và đại học, cho đến khi gặp Daniel.
Chỉ cần mình đúng giờ thôi. Suy nghĩ ấy như một lưỡi dao từng nhát từng nhát đâm vào tim Rath. Nếu không phải là do Preacher, giờ đây Rachel đã đang hạnh phúc trong vòng tay của cha mẹ. Còn anh, anh sẽ ra sao? Vẫn là một thằng không vợ không con, vẫn liều lĩnh và ích kỷ, sống theo những dục vọng nguyên thủy nhất? Anh không thể chối bỏ được nó, anh biết dòng máu của ông già anh đang chảy trong huyết quản này, giống như độc dược, giống như nhiên liệu đốt cháy những dục vọng xấu xa. Rath có thể tưởng tượng ra và suy nghĩ ấy làm sống lưng anh lạnh toát. Cái chết của Laura khiến anh tái sinh trở thành một ai đó tốt hơn. Cái chết của chị ấy đã cứu sống anh. Rath căm thù chính mình, khinh bỉ chính mình, ghê tởm chính mình hơn gấp trăm ngàn lần anh ghê tởm Preacher.
Preacher nhìn Rath bằng ánh mắt xảo quyệt, ánh mắt như đang tán thưởng, nói với anh rằng: không có mày, tao đã không thể đạt được những gì tao đã làm. Ngay khi đoàn hội thẩm vào vị trí, Preacher nhìn sang Rath, tay ôm quyển Kinh Thánh trước ngực và nháy mắt. Rath run rẩy, cố gắng giữ mình bình tĩnh.
Việc Preacher đứng đây ngày hôm nay là cái bạt tai vào hệ thống luật pháp, một sự mỉa mai. Nó vạch trần sự thật về thứ công lý lệch lạc và sai trái, một thứ công lý mù lòa, ngó lơ tất cả những gì đúng đắn, ngó lơ cả sự sụp đổ của thứ gọi là niềm tin vào công lý.
Đây là ác mộng, một cơn ác mộng không biết đến bao giờ mới dừng lại.
Một người phụ nữ trong đoàn hội thẩm đứng dậy, cựu luật sư - người bảo vệ của công lý, theo lời của Chúa, đang “lảm nhảm” về quy trình và thủ tục. Gia đình nạn nhân sẽ lên tiếng vào lúc nào được phép. Rath và Rachel là những thân nhân duy nhất còn lại và Rachel không hề biết Ned Preacher đã sát hại cả cha lẫn mẹ mình. Rath đã bảo vệ con bé khỏi sự thật đớn đau nhưng lại cướp đi quyền được biết đến sự thật. Mặc kệ việc nói ra có khó khăn tới cỡ nào, Rath không thể không thừa nhận anh không đủ dũng khí để làm điều đó.
Tiếng hắng giọng vang lên, từng thành viên đoàn hội thẩm điều chỉnh lại micro, và điệu đà đổ nước vào những chiếc li có khắc hình cán cân công lý.
Rath chán ghét, ngao ngán đến từng tế bào.
“Anh Rath, anh có muốn nói đôi lời không?” Jonas Kron - thành viên đoàn hội thẩm lên tiếng, nhìn chằm chằm vào Rath như thể gã nghe thấy được sự khinh bỉ từ trong tận đáy lòng anh. Kron, trong mắt Rath, là một tên cặn bã không hơn không kém, cầm trong tay thứ gọi là công lý, treo trên môi cái gọi là nhân quyền để cứu giúp những tên tội phạm như Preacher khỏi song sắt nhà tù thay vì nghĩ tới quyền của nạn nhân, những người đã chết đi để nhốt lũ thú vật đội lốt người đó lại.
Rath đứng lên, cảm giác như tốc độ tự quay của trái đất đang dần chậm lại, trọng lực dần biến mất. Anh túm lấy thành ghế.
“Thứ này,” Rath chỉ vào Preacher, muốn nói biến thái, kẻ tâm thần, súc sinh, quái vật nhưng những cảm xúc đang sục sôi trong anh cũng không chống lại được sự lạnh lẽo của lòng người thờ ơ, của những kẻ đang có mặt trong căn phòng này, trong cái sân khấu hài kịch này. Nước mắt của mọi người đều là vô giá trị, chỉ có nước mắt của tù nhân mới được cho là cảm xúc, được cho là hối lỗi dù chúng khóc vì bị bắt chứ không phải vì hối hận.
Rath tiếp tục: “Người này sát hại chị gái tôi. Hắn đâm chị ấy, cứa vào họng chị ấy, bẻ cổ chị ấy. Hắn cưỡng bức một người phụ nữ khi con chị đang say ngủ, và rồi khi người chồng trở về, hắn sát hại cả người chồng. Cha mẹ của một đứa trẻ đáng thương mất đi trong lúc con bé còn đang ngủ. Cháu gái của tôi, CON GÁI của tôi.” Rath khó khăn nuốt nước bọt nhưng không thể, cổ họng anh khô khốc, thít chặt như có một đôi tay đang siết lấy nó. “Những gì hắn đã làm, kẻ kia, không phải là trong một phút nông nổi. Hắn đã lên kế hoạch, hắn tính toán, hắn chơi đùa. Cả cuộc đời của cái thứ này đã không biết bao nhiêu lần bị kết tội, hủy hoại biết bao gia đình, sát hại biết bao sinh mạng mà vẫn nhơn nhơn thoát khỏi sự trừng phạt thích đáng. Hắn biết rằng luật pháp sẽ khoan hồng, sẽ khoan dung với hắn để tiết kiệm cái thứ chết tiệt gọi là tiền. Hắn biết thứ gì mới là ưu tiên nhất của cái xã hội này! Không phải người dân, không phải công lý. Là TIỀN!!!”
Nhịp tim của Rath tăng nhanh giống như ngựa thoát cương. “Hắn nhảy nhót giữa thứ gọi là luật pháp. Ở trong tù, hắn tham gia cái thứ gọi là khóa cải tạo hành vi. Phải rồi, hắn đã ngoan. Ngoan ngoãn như một con cún. Không phải do hắn đã thay đổi. Hắn chỉ đang chờ đợi được phóng thích mà thôi. Tôi không nghĩ hắn biết thứ gọi là hối cải, dục vọng của hắn không hề vơi đi, nó bành trướng thêm lên giống như khi các người thèm muốn cái thứ mà đã lâu rồi không thể chạm tới. Và thưa quý tòa, mặc kệ hắn đã nói với các người những gì, mặc kệ hắn đã cư xử thế nào, rằng gã đã thay đổi, đã tốt đẹp hơn, đã tìm thấy niềm tin nơi Chúa. Đừng tin! Ngựa quen đường cũ! Non sông dễ đổi, bản tính khó dời!
Tự hỏi bản thân mình xem, tại sao những kẻ như hắn lại đi tìm Chúa sau khi bị bắt? Tại sao Chúa không thể chạm đến trái tim bọn chúng trước khi chúng ra tay? Tôi không tin vào Chúa, cho đến khi nào ông ấy thôi làm công cụ cho lũ khốn kiếp này thoát tội và thật sự cứu được những người phụ nữ, những đứa trẻ vô tội khỏi móng vuốt sát nhân, có lẽ tôi sẽ tin!” Rath biết anh đã mất bình tĩnh, máu anh sôi sùng sục, cảm xúc tuôn trào như núi lửa, anh biết tiếp tục nói là sai lầm, nhưng anh không thể kìm lại được.
“Hắn không thể được tự do, các người không thể thả con thú này về với thế giới tự nhiên của nó, không thể để nó tiếp tục những tội ác tày trời này. Đừng để thêm những gia đình bị nó phá hủy, thêm mạng sống bị nó cướp đi. Nó không có quyền, cách duy nhất để đảm bảo là nhốt nó lại. Thả nó ra, nó sẽ lại làm vậy một lần nữa, và chắc chắn nó sẽ làm, không sớm thì muộn. Các người nhìn bàn tay mình mà xem, bàn tay các người vấy máu những nạn nhân!!! Các người chính là nguyên nhân hại chết họ đấy!”
Rath ngồi xuống.
Đoàn hội thẩm trả lời anh với những cái nhìn lạnh buốt và tiếng bút chì vạch soàn soạt trên mặt giấy.