Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Grout ném cái phi tiêu lên bảng phóng phi tiêu trong phòng làm việc của mình. Anh vừa mới thoát khỏi vấn đề với Jen và đã chán ngấy khi cô cứ hỏi về quỹ lương và khi nào thì tuyển dụng vị trí mới, cả hai điều này anh đều không có bất cứ quyền hành hay thông tin gì để nói cho cô. Cô đã nói cô nhìn thấy một vị trí trên mạng, vị trí an ninh, tại Littleton, NH, trung tâm thương mại. Một trung tâm thương mại. Ở New Hampshire. Cô ấy có biết rằng mình đang cho anh một lý do để bóp chết cô không? Chẳng lẽ cô không nghe thấy anh phàn nàn bao lâu nay về New Hampshire là một bang họ bắt buộc phải lái qua để đến bờ biển Maine và quay lại cho kỳ nghỉ sao?

Trung tâm thương mại chết tiệt.

New Hampshire chết tiệt.

Anh nghĩ đến Boyd Pratt. Có cái gì đó không tốt khi nghĩ đến điều đó. Grout ném thêm một chiếc phi tiêu và suýt nữa phi vào mắt Larkin khi cậu thò đầu vào trong phòng làm việc.

Larkin nhìn Grout và thấy anh đang cầm một cặp phi tiêu, đứng dựa vào bàn làm việc bên cạnh thùng bia đen tự ủ của mình và một cốc bia nửa panh, và nói: “Tôi có làm gián đoạn việc gì quan trọng không?”

“Trông tôi có giống như đang làm việc gì quan trọng không?” Grout nói và uống nốt cốc bia.

“Tôi nghĩ là không, thưa sếp.”

“Dẹp cái vụ ‘thưa sếp’ đi, được không?”

“Vâng, thưa sếp.”

Grout thở dài. “Có chuyện gì?”

Larkin lấy một tập tài liệu từ sau lưng và đập lên đùi. “Tôi tóm được bà ta rồi!”

“Tóm được ai?”

“Betty Malroy. Tôi biết bà ta sống ở đâu.”

Grout ngồi thẳng dậy, suýt chút nữa làm đổ thùng bia, may mà kịp túm lấy nó. “Tôi tưởng đã giao cho cậu lục hồ sơ về mấy vụ liên quan đến tôn thờ Satan rồi chứ.”

“Tôi đã hoàn thành nó, vào tối qua.”

Grout nghi ngờ nhìn cậu ta.

“Sáng nay, tôi nên nói là 4 giờ sáng, tôi đã theo nó như chó săn đánh hơi thấy mùi thỏ, như sếp yêu cầu.” Larkin nói.

Grout hoàn toàn tin điều đó là thật. Rõ ràng là chàng sĩ quan trẻ đã thức cả đêm không phải để gây ấn tượng với cấp trên của mình, chẳng vì bất cứ ảo tưởng nào về sự thăng chức tại giai đoạn này trong sự nghiệp của cậu, mà bởi vì cậu ta yêu công việc này. Nhiệt tình và thấu đáo. Cậu ta đã thức cả đêm, và trông giống như bắt đầu một ngày sau 2 giờ chiều như một cậu bé ngoan đạo trong ngày chủ nhật. Cậu ta đã đánh bại Test, cô ta thua đứt đuôi luôn.

“Làm sao cậu tìm được bà ta?” Grout hỏi.

“Giấy tờ thuế. Tôi đã tìm thử văn bản thế chấp tài sản, giấy đăng ký xe, và một số giấy tờ tương tự. Không có gì không tìm được.”

“Bà ta ở đâu?”

“Connecticut. Newbury. Bà ta cũng là người bảo lãnh của một tổ chức, thưa sếp, gọi là Ngày tươi đẹp. Một tổ chức nhận nuôi rất đặc biệt, rất kín tiếng.”

Grout cắn môi dưới và xử lý những thông tin vừa nghe được. Anh vỗ tay. “Liệu chúng ta có nên ghé thăm bà ta không?”

“Chúng ta ư, thưa sếp?” Larkin đỏ mặt.

“Trừ phi cậu đã có kế hoạch khác.”

“Không, thưa sếp, không có gì hết, thưa sếp.” Sếp, lại lần nữa.

“Nhưng, bà ta ở bang khác.” Larkin nói. “Chúng ta không có giấy cho phép của tòa.”

“Việc đó để tôi lo.”

“Vậy còn điều tra viên Test?”

“Chiều hôm qua, cô ấy cảm thấy không khỏe. Thiệt cô ấy thôi..” Grout đứng lên. “Cậu nghĩ lái xe từ đây đến Newbury khoảng bao nhiêu cây số?”

“Tầm ba trăm bốn mươi mốt ki-lô-mét, thưa sếp. Khoảng 4 giờ 36 phút. Hơn hoặc kém một chút.”

Grout cười sự chuẩn bị của Larkin trong khi móc ngón tay vào quai thùng bia và ước lượng sức nặng của nó khi nhấc lên khỏi mặt bàn. “Sẵn sàng.” Anh nói.

Larkin nhìn cái thùng bia khi Grout bước vào hành lang.

Cậu sĩ quan trẻ lùi sang bên cạnh và bước sau Grout.

“Có câu hỏi đây.” Grout nói. “Vậy còn việc đi sâu điều tra mấy tên bệnh hoạn kia thì sao?”

“Có nhiều tên bệnh hoạn, thưa sếp. Nhưng không có gì liên quan đến Julia Pearl.” Larkin dừng lại, thả chậm tốc độ.

“Đó là một vụ án cũ. Nó rất giống vụ của Pearl. Nhưng nó đã xảy ra từ rất lâu rồi và ở một bang khác. Halloween năm 1985, ở Wayland, Massachusetts. Nó liên quan đến một phụ nữ xinh đẹp tên là Marianne King, 32 tuổi, và không có thai. Một sự cố hiển nhiên duy nhất. Nhưng, nhìn vào đây...” Sĩ quan Larkin đưa chiếc iPhone của mình cho Grout.

Grout nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên màn hình. “Chúa ơi!” Anh nói.

“Với tất cả sự chân thành, thưa sếp. Tôi nghĩ Chúa chẳng có gì liên quan đến cái đó. Nhưng, ngoài những vết thương giống nhau thì hoàn toàn không còn điểm tương đồng nào khác. Bất cứ kẻ nào làm điều này với Marianne King và Pearl, có thể bọn chúng có chung một điểm, nếu giả thuyết của tôi là đúng. Việc chạm khắc không được một kẻ thờ phụng Satan thực hiện, như khắc dấu hiệu của họ lên các cô gái, mà nó giống như tín đồ cuồng tín đánh dấu các cô gái, hay phụ nữ trong vụ án của Marianne King, biến họ thành những thực thể xấu xa trong mắt Chúa.”

Grout nghiên cứu bức ảnh. Phần bụng người phụ nữ trông kinh khủng như cái mớ lộn xộn tìm thấy trong thi thể đang phân hủy của Julia. “Nó trông rất giống vết thương của cô gái của chúng ta,” anh nói.

“Nhưng,” Larkin nói. Giọng cậu thật trầm, giống như một cậu bé đang kể chuyện kinh dị quanh đống lửa trại. “Việc này đã xảy ra vào hai mươi sáu năm trước.”

“Người phụ nữ này chết vào Halloween. Cô ta có nói điều gì trước khi chết không?”

“Cái chính là ở đó thưa sếp. Bà ta đã không chết, bà ta vẫn còn sống.”

Grout há hốc miệng nhìn Larkin.

“Bà ta hiện giờ 58 tuổi và đang sống tại đồi Beacon ở Boston, một luật sư chuyên về các vụ liên quan đến bạo hành gia đình. Chồng bà ta là một công tố viên nổi tiếng.”

Grout trố mắt ra nhìn tấm ảnh JPEG. Người phụ nữ này có thể sống sót sau sự việc man rợ đó có thể coi là một kỳ tích.

“Tôi chưa nói chuyện với bà ta, thưa sếp, nhưng tôi đã hẹn thời gian để làm việc đó.” Larkin nói. “Tôi mong là điều đó ổn. Tôi không muốn sếp khó chịu, nhưng....” Grout gật đầu. Thằng nhóc này có thứ gì Grout thiếu. Thứ mà những thám tử giỏi nhất sở hữu: sự thuyết phục. Thay vì cảm thấy ghen tị, Grout chính xác cảm thấy gì nhỉ? Tự hào.

“Bà King.” Larkin nói. “Từ bản báo cáo. Bà ta thề là một đứa trẻ đã làm điều này với bà ta. Các chuyên gia nói rằng bà ta đã nhớ nhầm, họ nghĩ rằng sốc và mất máu quá nhiều đã ảnh hưởng đến trí nhớ của bà ta.”

Grout nhìn tấm ảnh JPEG lần nữa. Một đứa trẻ? Không. Không có cái gì có thể khiến một đứa trẻ có hành vi bạo lực như vậy. “Vậy là, không có quan hệ rõ ràng nào với Julia Pearl, cậu làm tốt lắm!” Grout nói, và tiếp tục bước xuống hành lang, sĩ quan Larkin bước sau anh nửa bước.

Khi Grout đẩy cửa ra và bước vào buổi chiều lạnh và u ám, anh nói. “Một câu hỏi nữa, sĩ quan.”

“Vâng, thưa sếp?”

Nếu cậu ta gọi sếp một lần nữa.

“Và tôi muốn cậu suy nghĩ thật kĩ về nó.”

“Tất nhiên, sếp.”

“Cậu nghĩ gì về New Hampshire?”

“Em đến từ New Hampshire, thưa sếp.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Đó là lý do em chuyển đến Vermont.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.