Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

“Tuyệt đối không được cho bất kỳ ai biết rằng tôi tiết lộ thông tin này cho anh đấy!” - Sonja nói. Cô ngồi đối diện với Rath trong một góc khuất của quán The Wilderness, đệm ghế chỉ độc một màu xanh lá, lại còn kêu kin kít như tiếng cái bánh xe chuột lang mỗi lần cô hoặc Rath nhúc nhích. Thực đơn nhà hàng viết trên hai tấm bảng to đùng cỡ biển quảng cáo, “trang hoàng” bằng một đống vân tay nhầy dầu mỡ. Nơi này sẽ là cơn ác mộng đối với đội ngũ pháp y đây - Rath nghĩ.

2 giờ 30 chiều thứ hai mà cả nhà hàng im lìm như chết, chỉ có hai cô bồi bàn đang ngồi cuốn dao dĩa vào khăn ăn màu xanh lá và đổ tương cà vào lọ đựng. Tiếng bóng bi-a va vào nhau lách cách phát ra từ cái bàn bi-a duy nhất ở phía sau quầy bar. Tiếng nhạc đồng quê vang lên khắp không gian - bản phối lại bài “Hurt” của Johny Cash. Rath thích bản gốc hơn nhiều so với bản này.

“Tôi không có nhiều ảnh hưởng ở Victory.” Sonja nói. “Nhưng chúng tôi có khá nhiều luồng thông tin. Lou là hàng xóm của tôi, nhưng nếu anh ấy biết tôi chuyển hồ sơ chưa hoàn thiện của một vụ án cho một sĩ quan không chính thức thì...”

“Tôi hiểu.” Rath nói. “Tại sao không chuyển cho Grout? Đây là vụ của cậu ấy, đồng thời cậu ấy là cấp trên trực tiếp của cô. Nếu cái xác tìm được là của Mandy, không sớm thì muộn cảnh sát liên bang cũng sẽ liên lạc với cậu ta. Dù sao thì sau 12 giờ đêm qua Mandy đã có thể chính thức được thông báo là đã mất tích.”

“Bởi vì vụ này thực ra không có liên quan gì tới Mandy cả. Ít nhất là cho đến khi chúng ta, anh tìm được mối liên hệ nào đó. Cô gái được tìm thấy ngoài phạm vi phụ trách của tôi rồi, với chức vụ trên người hiện tại, tôi không thể tự do điều tra. Hơn nữa, anh biết đấy...”

Rath hút một hớp sữa lắc sô-cô-la. Cảm thán về anh của hiện tại: ngồi một chỗ, trên tay cầm ly sô-cô-la lắc cỡ 1500 kilo calo, phiền não bởi vì cơ bắp bắt đầu nhão ra do tuổi tác.

Sonja đẩy tới trước mặt Rath một tập hồ sơ. Anh dùng ngón út nhấc bìa lên, liếc qua tấm ảnh ghê rợn rồi thả tay để tập hồ sơ đóng lại.

“Đây không phải cô gái chúng ta đang tìm.” Sonja nói. “Thi thể đã phân hủy một phần rồi.”

“Tôi thấy rồi.”

“Cô gái được tìm thấy ở Sugar Brook, một nhánh nhỏ tách ra từ sông Connecticut. Kẹt dưới một khe đá.” Cô ngả về phía trước, “Vấn đề nằm ở đây...”

Rath đặt ly sữa lắc sang một bên khi cô phục vụ bàn đậm người khoảng tầm 50 tuổi bước đến, cong môi thổi một cọng tóc xám khỏi trùm lên mắt. “Hai vị đã sẵn sàng gọi món chưa?” Cô nói bằng một vẻ ấm ức như thể hai vị khách bước vào đây tầm vắng người là có tội với cô ấy vậy - Rath nghĩ lan man. Không biết mẹ anh đã bao giờ để lộ vẻ mặt thiếu kiên nhẫn như vậy trước bất kỳ khách hàng nào chưa. Không, anh biết câu trả lời, chưa bao giờ.

“Sao nào?”

“Gà miếng rút xương.” Sonja nói.

“Còn anh?” Cô bồi bàn hất đầu sang hướng Rath như thể việc anh chậm gọi món là một tội ác khó có thể tha thứ vậy.

“Bánh kẹp Barnburner với xốt cay Chipotle và thịt chín tới, hành tây chiên giòn và một chai bia Molson.” Thế đấy, lo lắng tuổi trung niên vậy là trôi theo dòng nước.

Cô phục vụ hài lòng quay đi.

“Xốt cay Chipotle trên bánh kẹp Burger á?” Sonja hỏi.

“Điệu salsa của thế kỷ trước, một thứ công thức cổ xưa...”

Rath ấn nắm đấm vào lưng dưới, hối hận vì đã không dừng lại lấy thuốc kê trong toa. “Tiếp tục đi.” Anh nói.

“Nơi chúng ta tìm thấy cái xác không phải là nơi cô gái bị giết hại, cũng không phải điểm thủ tiêu ban đầu của hung thủ. Cái xác bị nhồi nhét giống như nó đã trôi xuống từ thượng nguồn vậy. Có khả năng là bị đặt trong một cái hố nông cạnh dòng chảy. Nước ngập, đất xói mòn, dòng nước đưa cái xác về phía hạ lưu. Khám nghiệm cho thấy nhiều vết gãy trên xương, gò má bên trái hoàn toàn bị giập, xương trụ và xương cẳng tay[1] đều vỡ vụn. Có nhiều vết cắt sâu xuất hiện sau thời điểm tử vong. Giống như trong quá trình trôi theo dòng, cái xác bị kẹt lại ở đâu đó, rồi dòng nước lại giật tung nó ra lần nữa vậy.”

“Nguyên nhân tử vong là gì?”

“Phải một thời gian nữa mới xác định được, ổ bụng mở. Có vẻ như là do mấy tảng đá sắc lẹm xé rách, có dấu vết động vật cắn xé trên các cơ quan nội tạng.” Sonja vô thức xoay xoay chiếc nhẫn cưới.

“Có thể là chết do tai nạn, biết đâu cô gái đi leo núi, gặp phải cơn bão, và rồi...”

“Đến anh cũng không tin điều đó mà...”

Cô phục vụ để đồ ăn xuống bàn đánh bịch một cái và tất tả chạy đi.

Rath nhìn chỗ hành tây thái vòng vẫn còn đang xèo xèo, quyết định sẽ để nguội rồi mới ăn thay vì lao vào ‘nốc’ luôn và làm mồm miệng bỏng tùm lum như mấy lần trước. Cái bánh kẹp thịt to đùng chắc phải hai mươi lăm xen-ti-mét đường kính ấy. “Nạn nhân tầm bao nhiêu tuổi?”

“Khoảng 16 đến 20 tuổi,” Sonja bóc lớp bột chiên trên miếng gà, để lộ một mảng thịt màu tai tái.

Cô ấy thật sự sẽ ăn cái thứ đó hả? Rath tự hỏi.

“Có manh mối nào để nhận dạng nạn nhân không, có thể điều tra danh tính không?”

“Không nốt.” Sonja cắn miếng gà, đặt xuống đĩa và gạt sang một bên. Khi cô cúi người tì lên mặt bàn. Rath có thể ngửi thấy mùi dầu gội thoáng qua dù mờ nhạt nhưng vẫn còn rất mới, hình như là hương dâu. Anh uống thêm một ngụm sữa lắc nữa.

“Nếu vụ này không liên quan gì tới Mandy, vậy tại sao lại gọi tôi đến đây?” Rath hỏi.

“Tôi đã lục lại hồ sơ, tìm hiểu những thông báo mất tích của nữ giới trong tầm tuổi Mandy trong phạm vi sáu tháng vừa qua. Chỉ để chắc chắn...”

“Và?” Rath cắn một miếng hành tây chiên giòn. “Bố khỉ!”- Anh rít lên và nhổ miếng hành ra khỏi miệng. “Nóng!”- Anh đưa lưỡi lên chỗ bỏng trên vòm miệng, biết rằng mấy hôm nữa chỗ đó sẽ lên nhiệt và da chết trợt đầy trong miệng sẽ làm anh phát điên. Anh bật nắp cốc sữa lắc và dốc tất cả đá vào miệng. “Xin lỗi, cô cứ tiếp tục.”

“Anh không sao chứ?” Cô cười và thế là thôi, nét đỏ ửng lan khắp gương mặt Rath mặc kệ mọi nỗ lực kìm nén của anh.

“Tiếp tục nào.” Anh nói.

“Tôi lướt qua những hồ sơ báo cáo của phạm vi năm mươi dặm, nhưng...,” Sonja ngồi thẳng lưng, Rath biết đây là dấu hiệu cô bắt đầu nghiêm túc, những gì cô sắp nói sau đây sẽ rất quan trọng.

“Tôi mở rộng điều tra trong vòng mười sáu tháng gần đây và mở rộng phạm vi lên một ngàn dặm vuông, nghe thì có vẻ rộng nhưng thực ra nó chỉ tương đương một khu vực dài năm mươi dặm rộng hai mươi dặm.” Sonja hít sâu một hơi.

Quầy bar đang mở một bản nhạc đồng quê, một giọng nữ khá rụt rè, hát bằng giọng mũi, tông cao và chói như bị bóp méo bằng khí hê-li. Bài If you wanna pick me up, you better drive a pickup truck.

Sonja nhìn thẳng vào mắt Rath, đồng tử nở to trong ánh đèn màu hổ phách. Thật xinh đẹp. - Rath nghĩ.

Cô dừng lại để sắp xếp câu chữ. “Trong phạm vi mười sáu tháng qua có ba cô gái được thông báo mất tích và chưa bao giờ được tìm thấy.”

“Tỉ lệ đó có cao không?”

“Với vùng này thì cao. Mười năm trở lại đây chỉ có bảy cô gái mất tích như vậy. Trong cả mười năm đấy. Trước đó, chúng ta có...”

“Tên giết người hàng loạt ở thung lũng sông Connecticut.”

Bản nhạc đã dừng lại, không gian trở nên yên lặng. Sonja dịch người và chiếc ghế kêu kin kít.

Rath biết Sonja định nói gì. Tên sát nhân ở thung lũng sông Connecticut chưa bao giờ bị bắt dù rằng sự tàn sát đã dừng lại. Cho đến tận bây giờ, Rath biết Barrons vẫn thường đọc hồ sơ vụ đó, đọc đi rồi đọc lại. Có khi ông ấy gọi cho anh vào nửa đêm chỉ để thảo luận một giả thuyết vừa nghĩ ra.

Không có nghi phạm chính, vụ án bế tắc, đó có thể nói là nỗi tiếc nuối lớn nhất, vết nhơ sâu đậm nhất trong sự nghiệp của Barrons. Ông ấy đã già đi cả mười tuổi và hôn nhân đã tan vỡ chỉ sau hai mươi tháng điều tra chính thức. Sau cái chết của Laura, Rath đã kiệt sức và tâm hồn anh vụn vỡ, anh cần chăm sóc cho Rachel - vì thế anh rời khỏi ngành dù trong thâm tâm anh chưa bao giờ muốn rời xa lực lượng, chưa bao giờ muốn dừng lại cho đến khi kẻ thủ ác bị đưa ra ánh sáng.

Một kẻ giết người hàng loạt ngừng tay không ngoài bốn lý do: một là tình cờ bị bắt vì một nguyên nhân nào đó khác; hai là đã chết; ba là chuyển tới vùng khác và bốn là đang chờ cho sóng yên gió lặng rồi mới ra tay lần nữa.

“Đối tượng đều là những cô gái trẻ,” Sonja nói. “Biến mất hoàn toàn. Tôi đã đọc báo cáo - bản sao nằm trong tập tài liệu anh đang cầm đó. Nhìn chung các nạn nhân chỉ có một điểm giống nhau ngoài giới tính và độ tuổi là không có động cơ để biến mất - theo như lời của nhân chứng.”

“Vậy là điều tra đều đi vào ngõ cụt...”

“Phải, không ai hiểu được những cô gái đôi mươi đang nghĩ gì trong đầu đâu.”

Tất cả các nạn nhân đều không thấy có dấu hiệu sử dụng điện thoại, facebook hay bất kỳ trang mạng nào kể từ ngày mất tích.

“Tại sao lại không điều tra về việc đó?”

“Đã có, nhưng không tìm được gì. Điều tra riêng lẻ đều chẳng đi đến đâu. Một số không tròn trĩnh.”

Tâm hồn Rath đã lại bay đến bên Rachel, con bé sống cũng rất khép kín.

“Anh cần nghiên cứu rõ ràng những hồ sơ đó.” Sonja nói. “Dù có nhiều khả năng không tìm được gì, nhưng biết đâu được. So sánh họ với cái xác đang có và so sánh với Mandy, tìm kiếm tất cả những manh mối có thể dù là nhỏ nhất.”

“Chúng ta khẳng định được xác chết nữ giới kia không phải một trong ba cô gái mất tích?”

“Dựa trên răng và thời gian tử vong thì không phải.”

“Vậy là có ít nhất bốn người?”

Sonja gật đầu.

“Cô nghĩ họ có liên quan đến nhau?” Rath hỏi.

“Bằng cách này hay cách khác, phải!”

Sonja đang đối xử với Rath theo cái cách mà một sĩ quan đối diện với thân sinh một cô gái mất tích - rất chặt chẽ trong từng lời nói. Tôi không có một giả thiết cụ thể nào, anh Rath, chúng ta phải giữ cho đầu óc tỉnh táo. Cô gái nhiệt huyết, tham vọng và muốn một vụ án đủ lớn để làm bàn đạp cho sự nghiệp. Rath không hiểu tại sao cô ấy lại đến vùng bắc Vermont thay vì Boston hoặc Chicago, nhưng dù sao một trung tâm công nghiệp mới và đất quy hoạch như ở phía nam hạt này cũng cho thấy một cơ sở thuế má vững chắc. Lực lượng cảnh sát có thể được chia một phần cái bánh, và Sonja không phải là một kẻ dễ chơi. Cô lục đống tài liệu cũ không phải để chơi đùa - hầu hết các điều tra viên trẻ tuổi còn không nghĩ ra điều đó để mà làm. Ngay lúc này, dù Sonja không vả thẳng vào mặt Grout thì cũng coi như đã tạo cho mình một lợi thế để dằn mặt anh ta. Rath có thể lờ mờ hình dung ra được.

“Tần suất mất tích của các cô gái cũng có thể chỉ là ngẫu nhiên.” Cô ấy nói, hoàn thiện việc che giấu mọi ý đồ đằng sau lời nói trước khi Rath kịp thắc mắc - một đòn phủ đầu. “Giống với những trường hợp tự tử ở tuổi thiếu niên, đôi khi những đứa trẻ mất tích không chỉ là muốn chạy trốn khỏi cha mẹ, mà muốn chạy trốn khỏi tất cả mọi người - giải thích việc không sử dụng điện thoại di động và các phương tiện truyền thông. Hơn nữa Mandy có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, tuy nhiên linh cảm của tôi luôn cho thấy một cảm giác khá tệ.”

“Tại sao bốn cô gái mất tích lại không được cảnh sát bang Vermont điều tra với tư cách là - có khả năng liên quan đến nhau?” Đến lượt Rath đóng vai “Luật sư của quỷ,” chọc ngoáy giả thiết của Sonja để khiến cô phải giải thích lập luận của bản thân. Thực tế anh cũng chả vui vẻ gì.

“Không phải cả bốn người đều cùng đến từ Vermont. Hai trong số đó đến từ New Hampshire. Chúng ta không có mấy liên lạc với bên đó. Cảnh sát bang New Hampshire và Vermont đã cố để kết nối những vụ án lại với nhau, thậm chí đã nhờ đến sự can thiệp của Cục điều tra liên bang FBI. Nhưng FBI không quá xem trọng nó.”

Rath biết tình trạng này. FBI cũng từng nghĩ tên sát nhân ở thung lũng sông Connecticut là vớ vẩn. Họ nói rằng Vermont và New Hampshire không có đủ bằng chứng vững chắc chứng minh rằng những vụ án cùng một kẻ thủ ác. Barrons đã từng nổi điên vì vấn đề đó: Vậy mấy ông hy vọng tôi sẽ tin rằng có mấy thằng cha ngoài kia, mỗi thằng đều bất thình lình quyết định hiếp dâm và siết cổ một cô gái tới chết, như kiểu tình một đêm, đồ dùng một lần, bắt chước nhau dùng cùng một cách thức lên những cô gái có ngoại hình gần giống nhau hả? Sau vụ đó FBI đã phải công nhận rằng cách thức gây án trong mấy vụ án là tương đồng và đồng ý thành lập hồ sơ sát nhân hàng loạt.

“Tôi sẽ nghiên cứu chúng, trước khi đi chơi phi tiêu.” Rath nói.

“À ha, buổi tiệc tùng của đám đàn ông.” Cô nheo mắt tinh nghịch, lộ rõ vẻ trêu đùa.

Bên ngoài, bầu trời đã chuyển sang màu xám nặng nề, gió bắc thổi phần phật, rít lên từ phía Canada. Rath dựng thẳng cổ áo khoác lên và kéo mũ len xuống che tai. Anh rút điện thoại ra và gọi cho Rachel. Điện thoại ngừng đổ chuông sau tiếng thứ hai.

“Rachel...” Anh chưa kịp nói hết, một giọng nói tự động lạnh như băng đã cắt lời anh Hộp thư thoại của số máy quý khách vừa gọi đã đầy. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.

Cái khỉ gì vậy? Anh lần mò nhắn một tin ngắn.

Con có ỔN KHÔNG? Nhắn lại cho ba. Nhanh nhé. Xxoo.

❀ ❀ ❀

[1] Cẳng tay con người có hai xương, xương trụ là xương dài hơn và mảnh hơn - ND.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.