Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Rath đứng trước bức tường phòng khách. Hai bức tranh và hai cái đầu hươu nhồi treo tường đã được gỡ xuống, thay vào đó là tất cả những thông tin anh đã thu thập được từ trước tới giờ về những cô gái mất tích. Anh đã thử làm trên máy tính nhưng màn hình quá bé, các cửa sổ cứ chồng chéo lên nhau làm não anh rối như canh hẹ. Rath cần tất cả thông tin được trải ra trước mắt anh, thật to, thật rõ và liên kết.

Anh lấy bức ảnh bản đẹp của Mandy từ chỗ Grout và gắn nó lên tường, xung quanh nó anh ghim thông tin về những cô gái mất tích. Anh lại gần nghiên cứu từng tấm ảnh, rồi lại lùi ra xa để bao quát tổng thể. Không rời mắt, lặp đi lặp lại.

Anh đã nhìn chúng chằm chằm trong suốt năm giờ đồng hồ và có khả năng sẽ tiếp tục nhìn như thế nhiều giờ nữa. 1 giờ chiều rồi, anh đã không rời mắt kể từ sáng sớm.

Trong ảnh, những cô gái nhìn thẳng vào anh. Yên lặng.

Họ chẳng có gì giống nhau trừ giới tính và tuổi tác.

Không một ai trong số những người được lấy lời khai cho thấy vẻ đáng ngờ. Nếu tìm được nghi phạm cho bất kỳ ai trong năm cô gái, lập luận của anh sẽ có lỗ hổng nhưng cho đến thời điểm hiện tại, chưa có một nghi phạm nào cả.

Mỗi cô gái phải quen một ai hoặc một nhóm nào đó - hoặc ít nhất là có ai đó cùng biết họ. Fiona Lemieux bị ông chủ cửa hàng bắt gặp leo lên một chiếc xe không rõ. Tại sao? Liệu cô bé và những người còn lại có điểm yếu nào để bị người ta bắt thóp không? Có thể lắm. Có thể...

Nhưng. Tại sao một kẻ, hoặc hai lại chọn những cô gái này? Và chúng đã làm như thế nào?

Anh nhìn sang bức ảnh chụp thi thể Julia, đặc biệt là phần bụng thê thảm, rồi nhìn sang bức ảnh chụp cận cảnh hình khắc trên da. Anh đang đối mặt với loại ác quỷ nào đây? Kẻ nào lại muốn để lại hình khắc như vậy trên thân thể một cô gái? Kẻ nào lại muốn thể hiện mình suy đồi thế nào, ác độc thế nào trong khi cô gái vẫn còn sống, vẫn còn kêu thét? Anh rời mắt xuống phần tóm tắt tiểu sử của từng nạn nhân một.

Sally Lawrence: Sống cùng bà mẹ đơn thân, nghèo, béo phì nhưng tự tin, học sinh tiêu biểu.

Rebecca Thompson: Cha mẹ yêu thương, bạn bè yêu quý, vẻ ngoài bình thường, khả năng vận động vượt trội.

Fiona Lemieux: Nhà giàu, gia đình quyền thế, nhỏ nhắn, xinh xắn, có tài năng âm nhạc, giọng ca vàng.

Julia Pearl: Cha mẹ thuộc tầng lớp trí thức, mẹ là giáo viên, bố làm tư vấn nhà đất, con một và đang mang thai.

Mandy: Học lực bình thường, có quyền tự lập, ông bố tệ bạc, sống khép kín và vô cùng xinh đẹp.

Năm cô gái không có một điểm nào giống nhau hết.

Anh để mặc cho đầu óc tự suy diễn, thả trôi trí tưởng tượng của bản thân. Đôi khi bạn phải suy luận với sự tập trung cao độ, đôi khi phải thả lỏng, để mặc cho linh cảm và tiềm thức tự phát huy tác dụng của nó.

Mắt Rath nhìn lại về bức ảnh của Mandy, đẹp hơn tấm ảnh anh có lúc đầu rất nhiều.

Đôi mắt nâu ca-ra-men ấm áp như sáng lên ánh vàng, mời gọi và hấp dẫn. Đôi mắt như biết nói, làm người ta vô thức tin rằng cô bé có điều gì đó muốn thì thầm vào tai bạn và chỉ cho riêng bạn mà thôi. Chỉ một cái nhìn và người ta lầm tưởng rằng đối với cô bé, mình là người đặc biệt để rồi tức giận nhận ra rằng mình chỉ giống như bao người khác.

Rath nhìn chằm chằm vào bức ảnh và quyển sổ, anh có cảm giác mình sắp nắm bắt được một thứ gì đó, anh linh cảm thấy mình sắp nắm bắt được một đầu mối mỏng manh. Anh nhắm mắt và chờ đợi. Manh mối dần kết nối với nhau, chỉ một chút nữa thôi là rõ ràng.

Điện thoại chợt rung lên trên bàn, Rath để mặc nó chuyển sang hộp thư thoại nhưng linh cảm đã đứt. Anh không mở mắt, cố gắng đặt mình vào lại trạng thái vô thức để những hình ảnh rời rạc tạo nên một bức tranh tổng thể.

Điện thoại reo.

Anh lờ nó đi, thở ra một hơi.

Điện thoại lại rung, âm thanh như có con ong vo vo bên tai vậy. Và anh lại bỏ lỡ linh cảm một lần nữa.

Rath vớ lấy điện thoại - số riêng.

“Ai vậy?” Anh hỏi, mà không tập trung lắm.

“Anh Rath đó phải không?”

“Là tôi đây.”

“Chào anh, tôi là bác sĩ Snell. Tôi đã nhớ ra mình gặp cô gái ở đâu rồi.”

Rath thở hắt ra một hơi.

“Tôi không rõ thông tin liệu có hữu dụng không nữa.” Snell vẫn đang nói.

“Anh đang ở đâu?” Rath với lấy cái áo khoác.

“Trong văn phòng.”

“Tôi muốn gặp mặt nói chuyện càng nhanh càng tốt.”

“Tôi bận khám cả ngày, chốt hẹn là khoảng 5 giờ chiều, sau đó tôi còn phải làm một đống giấy tờ, có lẽ tôi sẽ hoàn thành vào lúc 7 giờ. Cứ tự nhiên đi vào nhé!”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.