Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Rachel chạy dọc theo vỉa hè, vội vã như một bà mẹ đến muộn buổi kể chuyện đầu tiên của con mình trên lớp, vạt áo khoác bay phần phật bất chấp cái lạnh bên ngoài. Giọng một người phụ nữ với theo phía sau cô, tiếng hét the thé xé toạc không gian lạnh giá: “Chúa yêu con!” Rachel chậm lại để nhìn mặt bà ta và nhìn thấy một đôi mắt ốc nhồi đang chĩa thẳng vào mình từ bên dưới chiếc áo trùm đầu kiểu thầy tu. “Nhưng!,” bà ta hét lên, “Ngài căm ghét những kẻ giết người!”

Một đám đàn bà túm tụm phía sau dây thừng phân cách liên tục lẩm bẩm “A men...,” gương mặt già nua nhăn nhúm đỏ hồng như mông đứa trẻ vừa bị đánh. Rachel rùng mình bởi những cảm xúc không tên len lỏi đằng sau cảm giác vừa lo sợ vừa kích thích.

Rachel dựng ngón giữa giơ về phía họ và bước tiếp.

Một giọng giận dữ thét lên, “Mày sẽ xuống địa ngục!”

Rachel hét với lại, “Làm như bà có quyền quyết định ấy, mụ phù thủy già!” khi kéo mở cánh cửa trụ sở Family Matters.

Khi đế giày giẫm lên thảm cao su phía trong nhà, Rachel ngẩng đầu lên và nhìn thấy sáu cô gái ngồi quây thành một vòng tròn chật chội trên những chiếc ghế gấp. Tất cả đều ở tầm tuổi Rachel đổ xuống, nhưng ánh mắt họ mỏi mệt như những người phụ nữ trung niên phải đứng trước vành móng ngựa vì tội giết người vậy. Rachel cảm thấy xấu hổ vì là người đến muộn. Căn phòng khá yên tĩnh, thứ âm thanh duy nhất vang lên là tiếng tuyết tan thành nước và nhỏ lộp bộp xuống sàn từ trên dây giày của cô. Rachel có thể cảm thấy những ánh mắt đang bám lấy thân thể mình.

“Xin lỗi!” Rachel nói và chuồn vào chỗ của mình. “Xin lỗi rất nhiều.”

Một người phụ nữ tầm 40 bước vào phòng, vạt váy len quét trên sàn theo mỗi bước đi. Bờ mông quá khổ lắc qua lắc lại với một biên độ kinh hoàng đến mức làm Rachel băn khoăn không biết cứ đi kiểu này thì đùi trong của cô ta phải phồng rộp lên đến mức nào. Thân trên gọn gàng với phần ngực phẳng lì vô cùng không cân xứng với bờ mông và cặp giò khủng bố. Rachel cảm giác như ai đó cắt đôi hai người phụ nữ khác nhau và tráo đổi phần dưới cơ thể một cách vụng về vậy.

Người phụ nữ bắt gặp ánh mắt của Rachel và nở một nụ cười cứng ngắc trong khi thả mình lên ghế. Cô có thể nghe thấy tiếng chiếc ghế oằn mình lên kêu ken két. Cô ta gãi gãi bàn tay mình trong lúc hỏi, “Vậy? Ai đang sợ hãi nào?” Giọng nói vang rền trong căn phòng yên tĩnh. Một vài cô gái giật mình nhưng không ai lên tiếng.

Rachel quan sát gương mặt các cô gái. Một người ban đầu trông tầm 18 hay 19 gì đấy, khi Rachel soi xét kĩ thì thấy cô ta phải tầm 22, 23 tuổi. Cô gái theo một trường phái thời trang khá “nặng,” tóc nhuộm mấy vệt màu tím. Không ai trong số những cô gái ở đây là cô gái trong tấm ảnh: Mandy Wilks.

Người phụ nữ trung niên lại lên tiếng, “Cô là Cathy và cô đã từng thấy sợ. Bất kể giờ quyết định của các em là gì thì nó cũng sẽ thay đổi cuộc đời của các em mãi mãi. Cô biết, vì chính cô cũng đã từng ở vị trí các em hiện giờ. Năm nay cô đã bốn mươi và có một cô con gái 23 tuổi.”

Mấy cô gái giật mình khi tính ra được Cathy sinh con năm 17 tuổi, giờ thì mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô.

“Lần đầu mang thai của cô là vào khoảng hai năm trước đó cơ.” Cathy nói, “Cô không nói dối đâu, chúng ta ở đây là để thành thật với nhau mà. Cô đã muốn giữ lại đứa bé, nhưng...”

Nụ cười gượng gạo của cô ấy nhìn thật đau đớn. “Chú của cô...,” cô ấy cố nặn ra thêm một nụ cười. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ thì lại càng bi đát hơn. “Cô ở đây là để lắng nghe và hỗ trợ các em bất kể các em quyết định thế nào. Cô biết chẳng ai trong số những cô gái đang ngồi đây được người ta ủng hộ cả. Phải không?”

Những tiếng nói lí nhí vang lên.

“Phải không?” Cathy hỏi lại.

Một cô gái đeo vòng tay buột miệng. “Chỉ toàn chửi rủa thôi.”

“Phải, mắng chửi, rủa xả...,” Cathy nói, xoa xoa bàn tay bằng những ngón tay béo múp. “Hãy biết ơn nếu như có ai đó ủng hộ các em, còn nếu không có ai, thì giờ các em đã có tôi!”

Tóc Tím mở một quyển sổ và bắt đầu ghi chép.

“Vậy thì, ai đã quyết định rồi nào?” Cathy hỏi.

Ba người rụt rè giơ tay lên, người thứ tư và thứ năm ngập ngừng với cánh tay run rẩy. Rachel chậm rãi giơ tay lên.

Tóc Tím lại ghi chép.

“Em chưa quyết định sao?” Cathy hỏi Tóc Tím.

“Rồi chứ, và câu trả lời của tôi là không.” Cô ấy đưa tay lên bụng, gật đầu với cả nhóm, “Mọi người cũng nên như vậy.”

Một cô gái nhăn mặt.

“Được rồi, vậy là tốt.” Cathy nói.

“Vậy cô đến đây làm gì?” Cô gái Nhăn Nhó hỏi.

“Tôi vẫn cần hỗ trợ và tư vấn.” Tóc Tím nói. “Kiếm tiền và tiêu tiền không hề dễ dàng, nhất là khi sắp có em bé.”

Cô gái đeo vòng tay đứng lên: “Em cần đi vệ sinh.”

Cathy gật đầu, chỉ về hướng rìa hành lang. “Đi qua đây, cánh cửa thứ hai bên trái.”

Vòng Tay lật đật đi qua, kéo kéo chỗ quần bó đang cuộn lên vướng víu ở khoeo chân.

“Có lẽ chúng ta nên nghỉ một lát nhỉ.” Cathy nói nhưng không hề đứng dậy, cơ thể cô ấy như đóng đinh luôn trên ghế rồi.

Rachel đứng lên và duỗi người cùng mấy cô gái khác.

“Nhớ ghi lại tên nhé.” Cathy nói.

Rachel tiến lại góc phòng và rút chiếc iPhone ra. Có một tin nhắn mới từ Felix, cậu chàng đang ở bên ngoài trong chiếc ô tô Civic cũ của Rachel, dõi ánh mắt cảnh giác vào dòng người lại qua.

Chán chít đi đc! Zip bỏ a đi trơi rầu.

Rachel bật cười và nhắn lại.

Đi ‘trơi’ á??? A ra trg kỉu gì thế?

“Điện thoại đẹp đó!” Một giọng nói vang lên. Là cô ả Tóc Tím. Cô ta ngả người vào bức tường. “Nhà giàu hay cô ăn trộm được vậy?”

Sống lưng Rachel lạnh toát như nhìn thấy rắn độc vậy. “Cả hai đều không phải!”

Mặt Tóc Tím dãn ra. “Đùa thôi, tôi lớn lên trong một gia đình toàn mấy người láu cá. Đá xoáy nhau là chuyện thường ngày ở huyện thôi mà! Cô biết đấy, gia đình luôn là nhất.”

“Phải rồi.” Rachel nói. Cô sẽ chẳng được ở đây nếu không có sự quan tâm của ba.

Điện thoại lại rung lên với tin nhắn mới từ Felix.

Rachel đọc qua rồi nhắn lại.

“Người yêu hả?” Tóc Tím hỏi.

Rachel gật đầu và nói, “Tôi tên Rachel.” Cô vốn muốn dùng tên giả nhưng lo rằng mình sẽ để lộ sơ hở khi không quen được gọi bằng tên giả nhưng cũng không thể dùng tên thật được. Cô dùng họ giả, Pritchard, họ của mẹ cô sau khi kết hôn.

“Rất vui được gặp cô.” Tóc Tím nói, không tự giới thiệu lại. “Cô thật sự nghĩ tới... việc đó hả?”

Rachel lơ đãng đưa tay lên xoa bụng, ánh mắt nhìn xuống dưới tạo ra một vẻ trầm tư và cái nhìn xa xăm. Cô không phải cố gắng nhiều để diễn sau những gì cô thực sự phải trải qua trong tuần vừa qua. “Phải,” Rachel khẽ run rẩy vì nói dối, cảm giác rằng nó sẽ trở thành vận rủi bám lấy cô khi đùa giỡn với nghiệp chướng về đứa bé. “Tôi đã đánh đổi quá nhiều thứ để được vào đại học, không thể buông tay được.”

“Cô học trường nào?”

“Middlebury.” Cả việc nói dối cũng có thể trở nên thành thạo sau khi luyện tập.

“Cô không giàu mà theo được trường đó á?” Tóc Tím ngạc nhiên.

“Học bổng.”

“Oa, học giỏi nha.”

“Học muốn hộc máu ra ấy.” Rachel nói.

“Phải bao nhiêu điểm mới vào được trường xịn như thế chứ?”

Rachel không biết, cao hơn điểm ba phẩy hai của cô là cái chắc. Cô đã phải cày ngày cày đêm mới đạt điểm số đó và tự hào về nó.

“Cô có thể kể với một người cùng cảnh ngộ mà, chúng ta là bạn bầu mà. Bạn-cùng-mang-bầu.” Tóc Tím nói.

Phải rồi, bạn bầu. Rachel nói. “Ba phẩy tám.”

“Oa, tôi được có hai phẩy tư, bảo sao tôi chỉ có thể đến mấy cái trường cộng đồng chán ngắt.”

Rachel biết những người như Tóc Tím này, luôn nghĩ điểm trung bình ba phẩy hai của cô là cao chót vót. Chẳng ai cho rằng cô đã phải hi sinh nhiều thứ để đạt được điểm số đó mà nghĩ hoàn toàn dựa vào khả năng thiên bẩm. Ai có điểm trung bình trên ba phẩy đều là thần đồng hết.

“Một vài trường đại học cộng đồng cũng tốt lắm đó,” Rachel nói.

“Trường tôi thì không, phí thời gian, rác rưởi. Nhưng mà Middlebury, cậu làm gì mà phải đến tận chốn khỉ ho cò gáy này? Trường cậu phải cách đây tầm ba tiếng lái xe đó, thậm chí còn không phải đường thẳng, còn phải đi qua một mớ lối rẽ loằng ngoằng nữa.”

“Tôi...,” Rachel ngập ngừng để suy xét lời nói, cuối cùng quyết định nói kiểu nửa thật nửa giả. “Mình lớn lên ở vùng lân cận, với lại đang kỳ nghỉ, không nên mạo hiểm để giáo viên hay bạn cùng lớp của mình bắt gặp.”

“Chúa lòng thành. Tôi á. Tôi sẽ giữ con của mình. Cô cũng nên vậy.”

“Tôi đã nghĩ kĩ rồi.”

“Tôi nghĩ với một đứa học giỏi như cô, cô phải biết những gì cô định làm là sai trái đến mức nào chứ.”

Rachel cảm thấy như mình vừa bị tát một cái ngay vào mặt vậy. “Tôi không nghĩ...”

Cathy hắng giọng “Ngồi xuống nào các cô gái.”

Rachel đứng nhìn bản danh sách, kiềm chế cảm giác muốn rút điện thoại ra chụp lại để đem về so sánh vì có thể để lộ sơ hở. Nếu như bị phát hiện thì cô sẽ ra sao? Bị đá ra ngoài? Bị bắt vì xâm phạm khu vực tư nhân?

“Quên tên tôi hả?” Tóc Tím lén chạy tới và chọc chọc eo Rachel. “Gì cơ?... À... không.”

Tóc Tím đang đong đưa, sao cô ta lại đứng đây? Rachel nghĩ.

“Ký tên đi.” Tóc Tím giục, tiến lại gần hơn.

Cô ta đang làm gì vậy? Có phải cô ta đang bám theo Rachel? Sao cô ta lại làm thế? Rachel né người ra và ký tên: Rachel Pritchard.

Tóc Tím trề môi ra như đứa bé 2 tuổi. “Nói chuyện sau nhé, ở bên ngoài ấy.” Cô ta nói và siết khuỷu tay Rachel.

Rachel xoa xoa khuỷu tay mình, cảm thấy cảm giác của bàn tay cô gái kia vẫn đang lởn vởn trên da thịt mình. Rút điện thoại ra, cô khéo léo chụp lại bản danh sách với góc nghiêng.

Sau cả tiếng đồng hồ nghe mấy cô gái kể những câu chuyện bi thảm của bản thân, Rachel cũng kể chuyện của mình, có biến đổi đi một chút. Những gì xảy ra vẫn còn sống động trong trí não cô. Rachel vội vã bước ra ngoài, cố gắng lờ đi cảm xúc đang phập phồng và xáo trộn. Trái tim cô chìm xuống, đầy vết sẹo và tổn thương. Rachel hít sâu một ngụm không khí lạnh, cảm thấy dạ con và tử cung đau nhức.

Một bàn tay chạm vào lưng Rachel làm cô giật mình quay vụt lại. “Đừng chạm vào tôi.” Cô nói.

“Xin lỗi, tôi hơi vội vã nhưng mà... tôi đã làm việc mà cô đang muốn làm. Một lần trước đây và tôi hối hận, dằn vặt hàng đêm. Cô không thể quay lại một khi đã làm điều đó, cô biết không?”

Rachel biết chứ. Cô ngẩng đầu nhìn sang bên kia đường nhìn về chiếc Civic đang đỗ dưới bóng một cây thông. Trong xe tối thui chả nhìn thấy gì.

Tóc Tím ngẩng đầu nhìn lên nền trời tối đen, ánh sao bị những đám mây che mờ. “Tôi đã giết con của mình.” Cô ta nói, hướng mắt nhìn về đám đông biểu tình. “Tôi không điên giống như họ.” Tiếng nói phát ra đầy ám ảnh. “Còn cô, cô dễ thương và thông minh.” Giọng cô ta trầm xuống. “Cô có...”

“Cái gì?” Rachel thút thít, “Tôi có cái gì?” Giọng nói của cô có vẻ bối rối.

“Có gen tốt, tôi nghĩ đứa bé này...,” Tóc Tím đặt tay lên bụng, “sẽ khỏe mạnh, nhưng mà không.” Cô ta sụt sịt, “Đứa bé của tôi... họ đặt nó vào trong thùng rác y tế. Cô sẽ phải sống với cơn ác mộng đó cả đời đấy.”

Rachel đứng trân trối, ngạc nhiên, cảm thấy bản thân thật tồi tệ. Cô muốn kể cho cô gái này sự thật rằng đây chỉ là diễn trò thôi và xin lỗi vì đã khơi lại nỗi đau chỉ vì chơi trò thám tử tập sự.

“Cô có ổn không?” Rachel hỏi.

Tóc Tím gạt tay Rachel ra làm cô nhụt chí, yếu mềm. Thế nhưng cô phải bám theo kịch bản định sẵn bằng mọi giá. Lời nói dối cần phải được tiếp tục.

“Không, cô thì sao?” Tóc Tím hỏi. Rachel vò đầu.

“Vậy cô sẽ nghĩ lại chứ?” Tóc Tím nhìn cô với ánh mắt đầy chờ mong và cầu khẩn.

“Tôi không thể nghỉ học.”

“Cứ đi học thôi, nhiều người làm thế mà.”

“Không thể vừa học vừa chăm con được đâu.”

“Cô phải làm vậy!” Bàn tay cô ta bấu chặt lấy cánh tay Rachel, ngón tay như móc câu.

“Buông ra!” Rachel hét lên, vùng vẫy. Cô chạy qua bên kia đường, xe cộ qua lại bấm còi inh ỏi.

Rachel lướt sang đường, cố kìm nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng khi mở tung cửa xe và đổ sụp xuống ghế phụ.

“Sao rồi?” Felix hỏi, vỗ nhẹ vào vai cô.

“Đừng chạm vào em!” Rachel hét lên.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.