Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Rath đứng đợi bên ngoài tòa nhà văn phòng Langevine, nhiệt độ đã tăng lên so với đêm hôm trước nhưng cái lạnh vẫn chỉ đỡ hơn một chút làm Rath run bần bật, lạnh tới tận xương trong gió lạnh cắt da. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo trong suốt phiên hội thẩm dán vào lưng anh lạnh buốt. Rath rùng mình, cố gắng xóa những hình ảnh trong suốt buổi hội thẩm ra khỏi đầu. Anh đã rời đi trước khi Preacher phát biểu, không thể chịu thêm một giây phút nào chốn giả dối đó nữa. Anh đã kiệt sức cả về thể chất và cảm xúc.

Grout bước trên vỉa hè tiến về phía anh và cả hai cùng nhau tiến về văn phòng Langevine. “Sao rồi?” Grout hỏi.

Rath không trả lòi.

“Xin lỗi.” Grout nói, vỗ vỗ vai Rath.

Bước vào bên trong, một người phụ nữ trung niên dẫn đường cho họ vào văn phòng bác sĩ Langevine.

Langevine ngồi đằng sau chiếc bàn gỗ thông thời thượng, dáng người cao gầy mảnh khảnh cùng đôi vai hẹp gầy xương xẩu. Gã đang nghe điện thoại, trên mặt đeo chiếc kính tròn to đùng Rath chưa thấy ai đeo ngoài John Denver, bàn tay ra hiệu chờ với ngón tay thon dài xương xẩu. Dấu hiệu “chờ” chuyển thành một cái bắt tay nồng hậu khi hai người tới gần.

Rath cẩn thận quan sát Langevine trong lúc ngồi xuống, mái tóc đỏ nhìn có vẻ kỳ cục nhưng bộ râu rậm thì được cắt tỉa không chê vào đâu được.

Văn phòng của Langevine được bài trí theo lối giản dị, hoàn toàn trái ngược với sự hào nhoáng của Snell, bức tường thiếu đi những bức tranh, chỉ có những tấm bằng khen y học đóng khung đơn giản. Sách trên kệ được xếp đặt thẳng thớm và chuẩn chỉ làm người ta lầm tưởng rằng chưa bao giờ có ai đọc chúng. Langevine gác máy và nhìn hai người, nở nụ cười nồng ấm và thân thiện. Gã đưa tay lấy viên bạc hà bỏ vào miệng, tạo ra một âm thanh rất nhỏ, nhỏ như tiếng sữa trôi qua ống hút vậy. Đan hai bàn tay vào nhau và chậm rãi đặt trên đầu gối, Langevine hơi ngả ra sau và nói, “Tôi có thể giúp gì được hai vị?”

Grout lấy một chiếc máy ghi âm khỏi túi áo. “Anh không phiền nếu tôi ghi âm chứ? Tôi ghét phải ghi chép.”

Langevine lại cười, hơi thở thoang thoảng mùi bạc hà. “Cứ tự nhiên.”

Grout đặt chiếc máy ghi âm sát mép bàn, mở cho nó chạy. “Chúng tôi tin rằng ông có một bệnh nhân tên là Mandy Wilks.” Gã nói.

“Ồ các quý ông, tôi chân thành xin lỗi nhưng.. giọng nói của vị bác sĩ mềm mại và nhẹ nhàng, “tôi không thể nhận xét về bệnh nhân của mình, tôi e rằng hai người phải...”

Grout lấy tờ trát ra khỏi túi áo và đặt trên bàn.

Bác sĩ Langevine đọc qua tờ trát và gật đầu, “Có lệnh của tòa vậy tôi xin tuân thủ.”

“Tôi hiểu rằng bác sĩ không được quyền tiết lộ thông tin về bệnh nhân,” Rath nói, “nhưng xin hãy hiểu rằng đây là để phục vụ điều tra và hỗ trợ tìm ra bệnh nhân của anh. Cô bé có thể là nạn nhân của một vụ án. Hiện tại tôi không được phép mang theo hồ sơ nhưng làm ơn hãy trả lời câu hỏi của chúng tôi!”

“Tôi phải nói rằng chuyện này khiến tôi có chút không thoải mái, dù sao tôi cũng chưa bao giờ nói chuyện về bệnh nhân với bất kỳ ai ngoài chính bệnh nhân ra.”

“Tôi hiểu,” Grout nói.

“Làm ơn tiếp tục với câu hỏi.” Langevine nhìn sang Grout.

“Trước mắt thì thời điểm Mandy mất tích được xác định là vào đêm 21 rạng sáng ngày 22 tháng 10.”

“Ôi cái thế giới này!” Langevine cảm thán.

“Cô bé đến gặp anh nhờ tư vấn chuyện gì?” Grout nói, “Giả dụ như sức khỏe sinh sản chẳng hạn? Có phải do mắc bệnh hoa liễu hay thứ gì đó tương tự?”

“Không.” Gã nói, “Cô bé không bị.”

“Có phải cô bé đang mang thai?”

“Không nốt, ít nhất cho đến lần hẹn gần đây nhất thì không.”

Rath thất vọng nhưng sau đó chấn chỉnh tinh thần và hỏi, “Cuộc hẹn cuối cùng là vào khi nào?”

“Tôi phải xem lại lịch.”

“Chúng tôi sẽ chờ.”

Trong lúc Langevine gõ phím tìm kiếm, Grout hỏi “Lần cuối cùng gặp mặt trông cô bé như thế nào? Hành vi có điều gì khác lạ không? Có những biểu hiện như bồn chồn, bất an, sao nhãng, lo lắng, sợ hãi hay không?”

“Lần cuối cùng chúng tôi gặp sao...,” Langevine nhìn Rath từ đằng sau cặp kính to tổ chảng, gương mặt làm anh liên tưởng đến một con cú.

“Nếu có thể, làm ơn miêu tả trong một từ!” Rath nói.

“Có một chút lo lắng,” Langevine nói, “nhưng đó là điều hoàn toàn bình thường với một cô bé phải đến khám ở chỗ này.”

“Không có biểu hiện chán nản, áp lực, trầm cảm hay đau buồn sao?”

“Không có, cô bé chỉ hơi lo lắng và bồn chồn do còn ngại ngùng, thế thôi, không có gì bất thường cả.”

“Lần hẹn cuối cùng, cô bé đến khám gì vậy?”

“À, kiểm tra sức khỏe định kỳ hàng năm, à đây rồi!” Langevine xoay màn hình về hướng Grout và Rath, “Thứ sáu ngày mùng 2 tháng 9.”

Grout liếc sang Rath.

“Anh chắc chứ?” Grout nói.

“Hoàn toàn chắc chắn, Eve - quản lý của tôi rất cẩn thận, tất cả lịch trình và hồ sơ đều được ghi lại tỉ mỉ trong hệ thống, tỉ lệ xảy ra nhầm lẫn là vô cùng thấp.”

Rath nhìn chằm chằm vào Langevine, tìm kiếm sự khả nghi trên nét mặt gã, “Chỗ này không khớp.”

“Xin lỗi, làm ơn giải thích!” Langevine nói, giọng nói vẫn giữ nguyên vẹn sự bình thản, không hứng thú nhưng thoáng nhuốm một chút vẻ tò mò.

“Chúng tôi có thông tin của một nhân chứng chắc chắn cho biết rằng cô bé đã đến văn phòng vào thứ ba ngày mùng 4 tháng 10.”

“Không thể nào.”

“Nhân chứng rất chắc chắn.” Grout nói.

“Người đó đã nhầm.” Giọng Langevine cực kỳ kiên quyết.

“Nhân chứng này hoàn toàn đáng tin, chính anh ấy cho chúng tôi biết cô bé là bệnh nhân của anh. Anh ấy thấy cô bé đến đây vào thứ ba ngày mùng 4 tháng 10, anh nói là không thể nhưng đây là bệnh nhân của anh. Bác sĩ, anh có biết rằng đây không thể giải thích là một sự trùng hợp được.”

“Tôi biết, tỉ lệ trùng hợp gần như bằng không,” Langevine nói, “Tuy nhiên, anh ta đã nhầm, chắc chắn.”

“Nghe này,” Grout nói trong khi đứng lên khỏi ghế. Rath hắng giọng ngăn Grout lại.

“Có khi nào lịch của anh bị sai không?” Rath nói trong lúc nghiêng người để nhìn rõ hơn vào lịch trình trên màn hình.

“Anh thấy đấy,” Langevine chỉ vào cột đề “Thứ ba” lướt theo ô chỉ ngày 25, ngày 18, ngày 11. “Phòng khám của tôi không mở cửa vào thứ ba, thưa các quý ngài.”

“Nếu cần thiết, các vị có thể hỏi Eve hay bất kỳ bệnh nhân nào ngoài phòng chờ, bọn họ có thể chứng minh rằng phòng khám không mở cửa vào thứ ba.” Gã nói.

“Không cần thiết,” hai người ngả ra phía sau.

“Phòng khám đóng cửa, cửa chính chỉ dẫn tới phòng chờ nhưng không một ai ra vào được văn phòng phía sau, vì vậy cửa ngách ở sảnh có thể được cô lao công mở ra để vào quét dọn. Có khả năng cô Wilks đã đến đây vì lý do nào đó, nhìn thấy cửa văn phòng để ngỏ và đi vào.” Langevine nói.

“Cô bé không biết rằng phòng khám đóng cửa vào thứ ba sao?”

“Hẳn là không.”

“Cô bé có thể muốn gặp anh vì nguyên nhân gì?” Rath hỏi.

“Tôi không rõ.”

“Cô bé đã tới bên tư vấn Family Matters cùng ngày hôm đó.” Grout nói.

Rath ôm trán, ước gì Grout đã không lên tiếng, lời nói này vô cùng thiếu thuyết phục.

“Vậy thì, cô bé hiển nhiên đến đây với mục đích nào đó, thấy phòng khám đóng cửa nên sang bên đó. Họ có khả năng tư vấn được nhiều hơn tôi trong vấn đề này.”

“Hy vọng là vậy.” Rath nói.

“Vậy còn điều gì nữa không?” Langevine nhìn sang Rath.

“Có.” Grout lên tiếng, “Ở đây có CCTV không?”

“Xin lỗi, CC gì cơ?”

“Máy quay an ninh. Chúng tôi cần dữ liệu của ngày thứ ba hôm đó cùng với tất cả những hồ sơ và ghi chép về cô Wilks.”

“Hồ sơ và ghi chép đương nhiên tôi sẽ đưa, nhưng băng ghi hình hay thẻ nhớ hay cái gì đó thì tôi không có. Tuy nhiên hai người có thể kiểm tra ở bộ phận an ninh, hy vọng họ chưa ghi đè lên theo định kỳ.”

“Chúng tôi hy vọng dữ liệu an ninh được gửi tới địa chỉ thư điện tử này.” Grout đưa cho Langevine tấm danh thiếp.

Bác sĩ Langevine tiễn hai người từ văn phòng ra ngoài hành lang, bước chân hơi khập khiễng, một chân gã khả năng đã tê dại do ngồi vắt chân quá lâu. Rath ghét cảm giác khi bị như vậy, râm ran khó chịu sau khi tê dại.

“Hai người có thể quay lại nếu cần thêm bất kỳ thông tin gì hoặc có câu hỏi nào khác.” Langevine nói, “Đương nhiên là trừ thứ ba ra.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.