31 tháng 10 năm 1985.
Dưới ánh đèn cổng lờ mờ, cái mặt nạ gớm ghiếc của đứa trẻ trông gần như thật, cứ như xương sọ của một sinh vật xấu số nào đó bị đổ cao su lỏng làm da thịt cháy khét và tan chảy - một hình hài xấu xí và dị dạng.
Người phụ nữ giật mình co rụt người lại, suýt nữa tuột tay đánh rơi cái bát đựng kẹo. “Kiểu cha mẹ gì mà lại để cho đứa trẻ hóa trang thế này?” Cô tự hỏi. “Mà cha mẹ của đứa trẻ đâu?” Đôi khi, vài cặp vợ chồng chở con cái đến những khu dân cư đông đúc hơn, ngồi chờ trong ô tô thưởng thức từng hớp bia lon trong khi khích lệ đứa con nhỏ tuổi “Đi lấy kẹo đi con, lấy cho mẹ một nắm to nhé!” Tuy nhiên bên lề đường không có vẻ gì là có xe cộ hay phụ huynh nào hết.
Cúi xuống để nhìn kĩ hơn mặt nạ của đứa trẻ, cô hỏi:
“Chà chà, chúng ta có gì ở đây nào?”
“Cái chết.” Đứa bé trả lời. Giọng nói của nó the thé, lạnh lùng không phân biệt được là nam hay nữ.
Săm soi khắp gương mặt đứa bé, cô vẫn không tìm ra nổi chỗ nối tiếp giữa mặt nạ và gương mặt. Cô thậm chí còn không tìm thấy kẽ hở ở chỗ đôi mắt của nó, một đôi mắt ướt tràn đầy vẻ hoang dại với lòng trắng to bất thường, tròng đen sâu thẳm và tối tăm như hòa vào con ngươi và... không hề chớp.
“Cháu quả thật trông rất đáng sợ.”
“Cô mới đáng sợ.” Đứa bé nói với chất giọng giống như bị bóp nghẹt.
“Cô á?” Người phụ nữ ngạc nhiên.
Đứa bé gật đầu. “Phải, cô là quái vật!”
“Cô á, thật không?”
“Ừm. Hừ.” Đứa bé khẳng định.
Người phụ nữ bật cười, nhưng tiếng cười bỗng nhiên tắt lịm trong cuống họng, nghẹn lại trong cảm giác không lành ập đến bất ngờ và vô lý. Nhìn qua vai đứa trẻ về phía con đường im lìm, vắng vẻ và tối đen. “Đám trẻ vừa mới nãy biến đi đâu mất rồi, lũ trẻ háu ăn ấy?”
“Trên đời này làm gì có quái vật.” Người phụ nữ nói.
“Ừm. Hừ.”
“Mà ai bảo cháu thế?”
“Mẹ.”
“Ồ, vậy mẹ cháu là ai?”
“Cô.”
“Ừm, vậy ai bảo với cháu rằng cô là mẹ cháu?”
“Mẹ.”
Một cảm giác khó chịu sôi trào trong bụng cô. Cảm giác sợ hãi, chẳng rõ vì sao, nhưng hiện hữu ngày càng rõ ràng. Trong người cô, máu chảy rần rần như con ngựa đứt cương, mạch máu hai bên thái dương dường như căng lên giật giật khi cô rướn về phía sau với lấy tay nắm cửa.
Một tiếng thét của trẻ con vang lên chói tai, người phụ nữ giật mình và nhìn thấy hai đứa trẻ trong áo choàng đen bập bềnh “trôi” qua vỉa hè rồi hòa vào bóng tối.
Chờ đã! Quay lại đi! Cô muốn hét lên nhưng...
Lại một lần nữa, nhìn xuống đứa trẻ. Nó đang nắm một vật gì đó trong tay, một vật gì đó sáng loáng. Một con dao, lưỡi dao mỏng, cong cong, sắc lẹm.
Người phụ nữ run rẩy giơ cái bát kẹo ra.
“Lấy tất cả những gì mày muốn đi!” Cô bật thốt. “Và biến khỏi đây.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của đứa trẻ vẫn nhìn chằm chằm về phía cô.
Ánh sáng bạc lóe lên, đứa bé thọc con dao vào bụng người phụ nữ.
“Chúa ơi!” Cô thét lên. “Đồ nhãi...,” tiếng nói tắc nghẹn trong cổ họng. Cảm giác đau đớn lan tràn, đảo lộn, xé toang cơ thể cô. Bàn tay cô trượt khỏi tay nắm cửa “cạch” một tiếng, cái bát kẹo rơi xuống nằm lăn lóc trên mặt đất.
Lạy Chúa.
Ôm chặt lấy bụng và cả con dao trong nỗi kinh hoàng, cảm nhận rõ ràng thứ chất lỏng nóng ấm đang trào ra qua kẽ ngón tay, người phụ nữ rú lên đau đớn khi đứa bé đẩy lưỡi dao cắt qua cả bàn tay cô.
Lưỡi dao lại đâm tiếp vào bụng dưới, rạch lên phía trên.
Lạy Chúa.
Cô đang bị...
... phanh thây ư?
Cô lảo đảo lùi lại, ngã xuống quằn quại chỗ hành lang.
Đứa trẻ bước vào trong nhà, “click” một tiếng nhẹ nhàng, cánh cửa đã đóng lại. Nó nhoài người đung đưa phía trên đầu cô. Người phụ nữ vươn ra, chụp lấy cái mặt nạ và cố giật nó ra. Không có tác dụng gì. Năm đầu ngón tay bíu chặt lấy nó, cào xé. Cái mặt nạ dãn ra. Người phụ nữ nhìn nhìn chằm chằm vào nó, hơi thở dồn dập.
Lạy Chúa, nó đã đúng...
Quái vật... có thật tồn tại.