Rath rảo bước vào phòng họp của đội, Grout nhìn anh và chu môi huýt lên một tiếng sáo đầy ẩn ý từ chỗ tấm bảng ghim những thông tin của mấy vụ mất tích.
“Trông bảnh đây!” Grout nói.
“Đẹp trai!” Sonja nói trong lúc đặt li trà vào trong lò vi sóng.
“Đã gọi Larkin đi thu thập thông tin về hội Xã hội cao thượng.” Grout nói. “Ô, vừa nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo đến kìa.”
Larkin bước vào cúi đầu chào ba người một cách nhã nhặn, hai tay chắp sau lưng, tay phải bắt lấy cổ tay trái. Lúc cậu ta đứng thẳng lên, vẫn kiểu tay ấy đặt trước người - tư thế như thể cậu ta đang đứng chào trong một chốn trang nghiêm nào đó vậy.
“Đang nói dở về hội Xã hội cao thượng.” Grout nói. “Nhưng trước tiên nói cho chúng tôi biết vì sao tự nhiên anh cuống lên thế hả Rath?”
Rath bước tới, tim đập thình thình.
“Mọi chuyện là thế này.” Anh cảm thấy đầu mình nhẹ bẫng không biết vì hào hứng hay do tụt huyết áp vì bỏ bữa tối. “Mandy đã nhìn thấy gì đó bên ngoài cửa hàng Dress Shoppe, chúng ta có nhân chứng cho việc đó. Cô bé cảm thấy phiền muộn vì những gì mình nhìn thấy. Lúc đó, ngay đầu phố là một đám biểu tình cực đoan chống các cơ sở nạo phá thai.”
Larkin gật đầu lia lịa.
“Tôi cho rằng đã nhìn thấy ai đó trong đám biểu tình đó, có thể là vài người cô bé quen nhưng không biết là họ lại cực đoan như vậy, vì thế cô bé chạy ra ngoài để gặp.”
“Nữ?” Sonja nói.
“Hoặc nam!” Rath nói.
“Hoặc cả hai,” Grout nói, gật đầu với Rath. “Theo như cái thuyết âm mưu anh nói thì hoàn toàn có thể có nhiều hơn hai người tham gia vào vụ này.”
“Mặc kệ cô bé đã thấy ai thì điều đó cũng không hề dễ chịu. Còn có giả thiết nào khác nữa không?”
Không một ai lên tiếng, chỉ gật đầu công nhận ý kiến của anh. “Chúng ta có một đứa trẻ bị lấy ra khỏi ổ bụng.”
“Bào thai.” Sonja chữa lại.
“Nghe này.” Rath nói. “Chúng ta cho rằng bào thai đó, em bé đó, khoảng 8 tháng tuổi nhỉ?”
“Không thể nào xác định chắc chắn được.” Sonja nói. “Nếu đứa bé được lấy ra trước khi Julia bỏ trốn không lâu thì đúng, nhưng thời điểm hoàn toàn có thể rơi vào bất kỳ lúc nào trước đó.”
“Giả sử là trường hợp trước đi, tám tháng đã có thể tính là một em bé rồi.” Rachel sinh sớm ba tuần, chỉ nặng gần hai cân tám. Một sinh vật bé bỏng nhưng không thể gọi là một bào thai chưa phát triển đầy đủ được. “Vậy ai lại muốn một đứa bé như vậy? Có động lực nào lại thúc đẩy một người đối xử như vậy với một người khác chứ?”
Larkin gật đầu rất nghiêm túc, hai tay đã buông nhau ra, ngón tay run run, tóc dựng đứng hào hứng.
“Xin được phép lên tiếng ạ.” Anh nói.
“Thì cậu ở đây vì thế mà nhóc.” Grout nói.
“À, phải.” Larkin nói, hấp tấp lôi máy tính xách tay ra đặt lên bàn, thoăn thoắt gõ phím đăng nhập vào trang chủ của hội Xã hội cao thượng. Ba người kia xúm quanh, mắt hướng vào màn hình.
Có một thứ gì đó hiện lên trong đầu Rath, một điều gì đó hoặc một câu nói của ai đó hoặc thứ gì đó anh đã từng thấy nhưng ngay lập tức tập trung vào lời nói của Larkin.
“Đám người này là một lũ cực đoan,” cậu ta nói vội vã, ngón tay chỉ vào dòng giới thiệu trên màn hình. “Mọi người thấy chứ?” Dòng chữ viết: Hãy chống lại với lũ bác sĩ nạo phá thai, với những kẻ trùm sò thành lập nên những cơ sở tương tự ở mọi nơi chúng đi qua: Phòng khám, phòng làm việc, nhà riêng. Mọi lúc mọi nơi.
“Nhìn vào đây!” Larkin nói, “Họ tự hào về những kẻ này. Lấy ví dụ như ở đây.”
Cậu ta nhấn vào bức ảnh một người phụ nữ trung niên với mái tóc xù tung như cô ta vừa đưa đầu vào trong cái máy đánh kẹo bông vậy, gương mặt trong ảnh vặn vẹo kinh dị khi cô ta gào thét giơ lên một tấm biển khó coi. Bên dưới tấm ảnh là đôi dòng giới thiệu.
SHARON WALLS: Sharon đã kiên cường biểu tình trước cửa Nhà Trắng kể từ những năm 90, trên bậc thang điện Capitol[1] và trên khắp New England. Cô đã tụ tập vô số cuộc biểu tình trong suốt ba mươi năm và bị bỏ tù năm lần vì xâm phạm khu vực cấm và hai lần do gây rối trật tự công cộng.
Cả bốn người im lặng đọc, Rath vẫn cảm thấy có thứ gì đó đang cào cấu trong lòng anh.
“Đây nữa!” Larkin nói, đưa lưỡi liếm vòng quanh môi.
Lần này là một người phụ nữ ngoài 30, khá ưa nhìn, tóc vàng được tạo kiểu cẩn thận, váy công sở đắt tiền. LINDA MARSH.
Hồ sơ bên dưới cho thấy cô ta bị bắt vô số lần vì tham gia bạo động. Có đôi dòng trích dẫn những gì cô ta đã nói về một vị bác sĩ bị sát hại ở Amherst, Massachusetts. Tay bác sĩ bị sát hại tại nhà vì làm việc trong một cơ sở nạo phá thai. Marsh tán tụng kẻ giết người như sau:
Anh ấy là cánh tay phải của Chúa, là người thực thi công lý, một vị cứu tinh cứu rất nhiều mạng sống nhờ một viên đạn.
“Cô ta đã bị Cục Điều tra Liên bang FBI theo dõi trong suốt năm năm sau phát ngôn này. Chẳng có kết quả gì cả, không thấy bằng chứng cho thấy cô ta phạm tội.”
Larkin chuyển sang một trang khác, đề “sứ mệnh thần thánh” của hội.
Dối trá là tội lỗi, thứ tội lỗi đáng khinh.
Nhưng những kẻ hèn nhát, những kẻ bất tin, những kẻ hèn hạ, những tên giết người và lũ đồi bại phóng đãng - chỗ của chúng là ở trong hồ diêm sinh nóng cháy dưới địa ngục.
Cơ thể con người không dành cho sự phóng đãng dâm ô, cơ thể con người là của Chúa, và Chúa hiện hữu trong cơ thể con người.
Chúng ta phải cứu vớt những sinh mạng vô tri bị giết chết một cách oan uổng. Đừng đứng đó và bàng quan!
“Đó là động cơ!” Rath nói. “Câu cuối cùng ấy.” Grout đọc lại câu cuối và hỏi. “Tại sao?”
“Kẻ nào đó lấy những đứa bé khỏi bụng những cô gái định phá thai.” Larkin đứng lên, đến bên bồn rửa và cầm lên một cái cốc có quai. Cả ba người nhìn cậu, Larkin định đặt cốc dưới vòi nước nhưng run tay làm nó va vào thành bồn và vỡ tan. Cậu đứng trân trân cầm cái quai cốc vỡ và nhìn lại ba người kia.
“Thật điên rồ.” Grout nói.
“Phải.” Rath nói. “Đúng là điên rồ.” Trong đầu anh hiện lên một suy nghĩ rằng cảm xúc của anh với Preacher cũng chẳng khác gì, anh sẵn sàng giết chết hắn để không có thêm một ai đó khác phải chịu đựng nỗi đau mà hắn gây ra. Anh sẽ giết để bảo vệ những người vô tội.
“Vậy chúng làm gì với những đứa bé?” Grout nói. “Chúng ta đặt tiền đề là đây là một dạng hiến tế, nghi lễ gì đó, mấy tên đó hiến tế đám trẻ con? Giờ thì sao? Giả thuyết không thành lập?”
“Nếu chúng cuồng tín đến tận cùng thì có thể lắm.” Sonja nói.
“Còn cái đầu dê của cô thì sao?” Grout hỏi.
“Có thể nó không phải là đầu dê.” Sonja nói. “Có khi sếp Barrons đã đúng, anh cũng nghi ngờ còn gì!”
“Còn nữa đây ạ.” Larkin nói. Cậu vứt cái quai cốc vào bồn rửa ngổn ngang mảnh sứ vỡ và quay lại với cái máy tính. “Còn nhiều nữa.”
Rath có thể cảm nhận thấy năng lượng tỏa ra từ cơ thể Larkin, giống như tiếng u u trên đường điện cao thế vậy.
Larkin lên tiếng. “Em ghét cái tên này, nhưng hội này còn có một nhóm gọi là tay trong.”
“Tay trong là sao?” Grout hỏi.
“Một số cô gái được cử đến những buổi gặp mặt tư vấn như Family Matters, cố gắng thuyết phục những cô gái đó từ bỏ ý đồ phá thai.”
“Điều đó giải thích cái tờ danh sách,” Sonja nói. “Nhưng mà vẫn chưa giải thích được về chữ viết của Mandy. Cô bé là liên kết, cô bé là cầu nối, là đầu mối. Hiện tại cô bé là nghi phạm. Có thể khẳng định rằng Mandy đã nhìn thấy ai đó bên ngoài Dress Shoppe, một kẻ nào đó có thể làm cô bé hoảng sợ và bỏ chạy nhưng cô bé phải ở trong những buổi họp mặt đó từ trước rồi chứ, còn cách nào khác giải thích việc nét chữ đó xuất hiện nữa đâu.”
Rath nhìn thẳng vào cô, mặt dần dần mất đi huyết sắc. “Tôi không thể, nhưng...”
“Để đó bàn sau. Cậu còn có gì nữa nhóc?” Grout quay sang Larkin - người đang nhìn chằm chằm vào màn hình.
Rath thẳng người lên để đỡ đau lưng, mắt nhìn theo đám ảnh trên tường. Mắt anh đưa theo gương mặt từng người, nhìn qua cả Mandy, so sánh hai tấm ảnh. Nếu bọn chúng giữ những cô gái sống đủ lâu để cướp lấy đứa trẻ, nếu Mandy bị bọn chúng bắt đi và cô bé là nạn nhân chứ không phải là nghi phạm, nếu cô bé đến buổi họp mặt vì lý do gì đó khác thì hẳn cô vẫn còn sống. Chúng ta sẽ tìm được cháu. Anh nghĩ. Còn sống.
Rath nhìn xuống màn hình máy tính.
“Betty Malroy thành lập nên cái hội Xã hội cao thượng này.” Larkin nói.
“Chúng ta biết gì về bà ta?” Grout hỏi.
“Chồng bà ta chết trong chiến tranh Việt Nam hồi năm 72. Vốn là một y tá ở Bệnh viện Trung tâm Boston, sống ở Framingham, bà ta lâm vào cảnh nợ nần vì đồng lương ít ỏi, tiền nhà trả góp và đang mang thai một đứa con trai. Không có ghi chép tái hôn với bất kỳ ai khác. Bà ta sinh một đứa con trai tại nhà, tự dạy thằng nhóc học hành và cho nó sang châu Âu du học vào tầm năm 1986.”
“Sao bà ta chi trả được?” Grout hỏi.
“Năm 1973, bà ta thành lập hội Xã hội cao thượng cùng với Roe và Wade. Mấy người phụ nữ có cùng tư tưởng gặp nhau mà. Bà ta trở thành một kiểu hình tượng gây quỹ, dù sao đây cũng là một người đàn bà đẹp. Ban đầu là vận động hành lang, rồi dính líu gì đấy tới mấy ông quan chức ở bang, rồi thì được làm khách mời trong các chương trình radio buổi sáng, dần dần bà ta gây dựng danh tiếng và chỗ đứng.”
“Sau đó?” Grout hỏi.
“Sau đó bà ta lấn sân sang chính trị, thượng nghị sĩ Renstrom là người cuối cùng có quan hệ. Hồi đó ông ta mới chỉ là một con ngựa non ở Nhà Trắng, tầm nửa cuối những năm 90. Kể từ đó Betty biến mất, giờ cũng phải 72 tuổi rồi. Hồ sơ cho thấy bà ta sống ở Wayland, Massachusetts vào năm 1998 nhưng sau đó bán nhà và chuyển đi đâu không rõ. Không có giấy báo tử nên khả năng là bà ta còn sống. Em sẽ điều tra thêm. Chỉ cần không thay tên đổi họ là em sẽ tìm ra được.”
“Còn gì nữa không?” Grout hỏi.
“Có Betty hay không thì hội Xã hội cao thượng vẫn sống khỏe và phát triển. Họ tài trợ cho Renstrom đến Vermont, ứng cử viên kỳ cựu như ông ta muốn mời về phải tốn cả một đống tiền đấy, nhất là khi dân vùng bắc Vermont không ưa gì cha này. Trang tin tức cho biết là bài phát biểu gây quỹ sẽ kéo dài tầm nửa tiếng và vé vào cửa cỡ một 150 đô, trả thêm nếu muốn được bắt tay hay chụp ảnh. Địa điểm tổ chức là ở khu vực thuộc Tập đoàn Bất động sản Pratt.”
“Nhà Pratt hả?” Grout hỏi, lấy tay ôm trán, như thể người ta gõ tivi cũ mỗi khi hình bị nhòe vậy. “Tôi gặp Boyd Pratt ở Double Black Diamond.” Grout nhìn Larkin. “Tập đoàn Pratt sẽ tài trợ cho Renstrom trong vài tuần hả?”
“Vâng thưa sếp.”
“Quá trùng hợp.” Grout nói. “Hắn sống cách đó tầm một giờ lái xe, tại sao lại tới Double Black Diamond làm gì? Chỗ đó còn chưa xứng lọt vào mắt xanh của gã cơ mà.”
“Biết đâu gã bập vào cô nàng nào ở đó và mọi chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát thì sao? Ví dụ như Mandy.” Sonja nói.
“Tôi sẽ đến gặp gã, trực tiếp.” Grout đưa tay chỉ vào Larkin. “Còn gì nữa không?”
“Còn thưa sếp.” Ngón tay Larkin run rẩy, không khí nghiêm túc và áp lực của ba điều tra viên kỳ cựu không phải là chuyện đùa. Cậu ta bẻ khớp ngón tay, co duỗi liên tục như chuẩn bị làm ảo thuật.
Một đoạn ghi hình hiện lên.
“Đây là bà ta.” Cậu ta nói, “Betty Malroy” cuối năm 1997, giới thiệu Renstrom.” Larkin nhấn nút chạy.
“Chúa biết! Chúa thấu hiểu tất cả! Đây là ý muốn của Người! Không phải của tôi, hay của Nghị viện Renstrom! Chúa muốn vậy, Chúa yêu cầu như vậy. Chúng ta là môn đệ của người, là quân đội của Người. Đây là một cuộc chiến và chúng ta là những thiên thần Người gửi xuống!” Betty Malroy hét lên trong sự phấn khích, trên ngực treo lủng lẳng hình thập ác. Hai cánh tay giơ cao lên đầu thành hình chữ V, trượt khỏi cái áo choàng xa-tanh. Lòng bàn tay mở rộng và run rẩy, cuồng loạn. Mái tóc đen tuyền tung bay. Một người phụ nữ nhỏ bé nhưng phát ra luồng năng lượng khổng lồ của niềm tin. Và tiền bạc nữa. Giọng bà ta vang lên phấn khích, điên cuồng, đầu độc rồi dần chuyển sang cuồng loạn. “Chúng ta sẽ giành chiến thắng! Chiến thắng! Chiến thắng!”
Đám đông hùa theo: “Chiến thắng! Chiến thắng!”
Hình ảnh trên màn hình run rẩy và rung chuyển dữ dội.
Bà ta giơ một ngón tay lên và ngay lập tức đám đông lặng như tờ.
Gương mặt người phụ nữ đỏ bừng vì phấn khích, miệng sùi bọt mép.
Trông bà ta như thể sắp ngất đi trong trạng thái mê li... Larkin dừng bản ghi hình lại.
Tất cả bọn họ đứng ngây ra như trời trồng, không một ai lên tiếng, không gian yên lặng tới mức Rath có thể nghe được tiếng tim mình đang đập.
“Đào sâu hơn về mụ Malroy điên cuồng ngày.” Grout nói, vỗ vỗ lên lưng Larkin. “Cậu và điều tra viên Test sẽ làm cùng nhau. Tôi muốn tất cả thông tin về mụ này, đặc biệt là về nơi ở nếu bà ta còn sống. Tôi cần biết liệu có ai đó hay tổ chức nào đó đang bắt tay với hội Xã hội cao thượng này không. Săn lùng bà ta đi!” Anh quay sang Rath, “Vậy giờ chúng ta tính sao về Mandy? Điều tra viên Test cũng có lý. Mandy có thể có mặt ở mấy buổi họp mặt đó, nhưng...,” anh quay sang Sonja. “Với những thông tin mới này tôi không nghĩ con bé là kiểu tay trong hay cái gì đó tương tự...”
“Không.” Sonja nói. “Cô bé vẫn là một mẫu số chung, là cầu nối.”
“Con bé đang dùng thuốc tránh thai.” Grout nói. “Mấy kẻ này, bọn họ không dùng thuốc, họ tránh xa tình dục.”
“Những người cải tín thường thay đổi một trăm tám mươi độ đấy.” Sonja nói. “Vẫn tính cách nghiện ngập như cũ, chỉ chuyển từ nghiện thứ này sang thứ khác thôi. Thay thế tình dục bằng tình yêu với Chúa.”
“Đúng vậy.” Rath nói.
“Đó là nét chữ của Mandy.” Sonja nói. “Tôi nghĩ con bé vẫn không thể thoát khỏi diện tình nghi.”
“Tôi thấy điều ngược lại, điều tra viên Test.” Grout nói với chất giọng nghiêm túc và chuyên nghiệp không thường thấy. “Thật lòng mà nói, tôi linh cảm rằng Mandy đã chết, có thể có ai đó mô phỏng con bé và tiếp xúc với những cô gái này bằng cách này hay cách khác.”
“Còn nghi phạm của anh thì sao, Waters đó?”
Grout nhăn mày. “Phải thừa nhận rằng, gã này càng ngày càng có vẻ vô tội. Tôi buộc tội hắn tấn công cảnh sát nhưng thực ra chúng ta chẳng có bằng chứng nào chứng minh hắn có liên quan đến các cô gái kia cả.”
“Vậy cậu cho rằng hắn vô tội?” Rath hỏi.
“Không, nhất là với tiền án của hắn, nhưng mà không có chứng cứ.” Mắt anh chớp động. “Giờ chúng ta sẽ làm như thế này. Điều tra viên Test, cô sẽ đào sâu hơn về Malroy và hội Xã hội cao thượng, một mình.”
Mặt Larkin xị xuống, ỉu xìu.
“Sĩ quan Larkin.” Grout tiếp tục. “Cậu tìm cho tôi tất cả những gì liên quan đến dấu ấn của Satan, lục lại hồ sơ từ nhiều năm trước, từ Montreal tới Hartford. Nếu cậu tìm được bất kỳ thứ gì tương tự như tình trạng tử vong của Julia trong vòng vài năm trước khi vụ Waters hành hạ con chó diễn ra, chúng ta coi như loại bỏ được một nghi phạm. Loại bỏ một nghi phạm sẽ làm vụ án rõ ràng hơn nhưng có thể chúng ta sẽ lại mở ra một cái hộp Pandora nữa với một mớ nghi phạm mới. Nhưng cứ làm đi!”
❀ ❀ ❀
[1] Capitol: tòa nhà quốc hội Mỹ - ND.