Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Ngoài dự đoán của Rath, cảnh sát trưởng Barrons đang ở trong trạng thái khá vui vẻ sau khi trở về từ bắc Andros đầy nắng, suốt tuần qua ông chỉ có một việc là sáng ra ngoài câu cá bằng ruồi, đến tối quây quần bên bếp nướng ốc xà cừ. Tháng mười không phải là thời gian thích hợp để câu cá bằng ruồi ở Bahamas: đúng mùa mưa bão, trời âm u và dông gió có thể làm chùn bước cả những tay câu kỳ cựu nhất. Thế nhưng năm nay, vị thần của những tay câu đã chào đón ông với những ngày ngập nắng và lặng gió - “Giấc mộng xuân của dân câu cá mòi đường[1].”

Trước khi cho phép “đám bậu sậu” về với công việc, Barrons đã kịp khoe cái ảnh con cá đầu tiên ông bắt được bằng mồi ruồi - chiến tích vĩ đại làm cho chuyến đi thêm ngọt ngào.

Ngồi lại vào bàn làm việc, bàn tay mum múp thịt đặt phía sau cái đầu to bóng loáng, đôi mắt Barrons nhắm lại nhìn có vẻ như đang chăm chú nghe Sonja trình bày về vụ mất tích của Mandy, những suy luận về sự liên quan đến những cô gái khác kèm theo đề nghị cho phép chính thức điều tra. Tuy nhiên trong mắt Rath, Barrons nhìn giống như đang mơ mộng về đám cá mòi hơn.

Sonja ngả về phía Barrons. “Chúng tôi cho rằng có sự liên quan giữa các cô gái bị mất tích, bao gồm cả Mandy.”

Grout liếc Sonja với ánh mắt sắc như dao cau có thể chém rạp cả rừng thông đỏ vì cô dám nhảy ra cầm đèn chạy trước ô tô. “Tôi không thấy như vậy.” Anh khịt mũi.

“Có thể có liên quan?” Barrons xoa xoa cái đầu trọc lóc, mắt vẫn nhắm nghiền. “Như thế nào?”

“Ông không thấy lạ sao khi...,” Rath lên tiếng nhưng Sonja ngắt lời anh bằng một ánh mắt lạnh băng làm anh rụt lại, cảm giác như mèo bị xịt nước vậy. Quy trình của ngành cảnh sát là ai đang phụ trách vụ án, người đó có quyền lên tiếng và không ai được phép can thiệp. Thêm nữa, Rath không phải là người trong ngành - không còn là người trong ngành.

“Giống như anh Rath đang nói.” Sonja tiếp. “Việc các cô gái mất tích mà không để lại dấu vết gì quá ư là kỳ lạ, rồi chúng ta tìm được cô gái đã chết này, ngay sau Mandy. Chính sự không liên quan ở mức tuyệt đối này làm nó trở nên kỳ lạ.”

“Chúng ta còn không chắc liệu Mandy...” Grout lên tiếng và ngay lập tức chịu ánh nhìn y hệt như Rath. Mặt anh tái đi.

“Khoảng cách xa nhất giữa các cô gái là bao nhiêu?” Barrons hỏi.

“Bảy mươi tám dặm.” Sonja trả lời.

“Lạy Chúa, đó là hơn nửa chiều dài cái bang này rồi đấy.” Barrons nói, giọng có vẻ không kiên nhẫn. “Và một vài trong số họ ở New Hampshire hả?”

Grout ngả người để tay ra sau đầu, nhấm nháp vẻ thảm hại của Sonja.

“Nhưng mà địa giới bang đâu thể ngăn chặn một tên bệnh hoạn chứ.” Sonja vớt vát.

“Nhưng, nhưng, nhưng, nhưng, NHƯNG!” Barrons mở trừng mắt, đưa tay vuốt ria mép bằng ngón cái và ngón trỏ. “Chả có cái ‘nhưng’ nào ở đây cả, tôi không phủ nhận khả năng những vụ mất tích này có liên quan. Cầu Chúa cho nó tồn tại nhưng chúng ta cần bằng chứng, công việc của chúng ta là tìm ra bằng chứng.”

“Chính xác,” Grout nhảy vào, quăng trả đũa Sonja bằng cái nhìn băng giá của chính anh. “Tôi đề nghị chúng ta tập trung vào vụ của Mandy, hiện tại cô bé là ưu tiên số một.”

“Mandy là họ hàng của cậu hả?” Barrons hướng đôi mắt xám lạnh lùng chiếu thẳng vào Grout.

Grout uốn lưỡi đúng bảy lần rồi mới nói. “Đúng vậy, thưa sếp.”

“Tình thân có thể làm lu mờ óc phán đoán...,” ánh mắt của Barrons liếc sang Rath. Trước khi Rath rời khỏi lực lượng cảnh sát bang, anh đã từng cố sống cố chết đòi tham gia điều tra vụ án của Laura. Barrons đã từ chối thẳng thừng, chỉ vì muốn tốt cho anh. Đã từng có một thời anh muốn bóp chết “lão già” là ông.

“Tôi còn chả biết gì về con bé.” Grout bào chữa. “Con bé là con gái của em họ vợ tôi. Tôi mới chỉ gặp mẹ con bé một lần trong đám tang...”

“Vẫn có thể thiên vị.” Barrons nói. “Chúng ta không thể điều động nhân lực ít ỏi...”

“Tôi nhận thức được điều đó, thưa sếp.” Grout chặn họng Barrons, hắng giọng. “Đó là lý do tại sao tôi nhờ đến Rath, thưa sếp. Để có thể điều tra ngay khi vụ mất tích vừa xảy ra nhưng không phải đưa vào chính thức. Anh ấy như kiểu ‘cộng tác viên giấu mặt’.”

“Đừng có thách thức tôi.” Barrons nói.

“Không hề, nghe này chúng ta có một cô bé 16 tuổi mất tích!”

“Cô bé có quyền tự quyết.” Barrons nói.

“Vâng, nhưng...”

“Không có nhưng nhị gì hết. Chúng ta là sĩ quan cảnh sát, tôi không cần phải nhắc lại cho cậu ‘quyền tự quyết’ có nghĩa là gì. Cô bé đã là một người trưởng thành về mặt luật pháp. Một người đã đấu tranh để được thoát khỏi sự giám hộ có quyền được đi bất kỳ đâu mà không phải bị đám cớm chúng ta làm chó săn sùng sục đi tìm.”

Từng lời của Barrons găm vào tim Rath như dao làm mặt anh tái dần. Cảm nhận thấy điều gì đó, lão vỗ tay đánh đốp một cái rồi nói. “Này nhé, tôi cũng không vui vẻ gì khi phải nói vậy. Dù sao thì cô bé cũng chính thức được tính là mất tích rồi nên tôi sẽ điều nhân lực sang cho vụ này. Tạm thời chúng ta sẽ liệt vào dạng mất tích khả nghi cho đến khi có bằng chứng khác. Chúng ta sẽ đưa lên thông báo trên các phương tiện truyền thông địa phương, tôi sẽ trả lời phỏng vấn - dù sao thì nước da rám nắng này lên hình cũng đẹp lắm. Nhưng tôi sẽ không kết luận vội vàng rằng Mandy, hay thi thể này, hay bất kỳ vụ mất tích nào khác có mối liên quan mật thiết với nhau trước khi nắm trong tay bằng chứng xác đáng. Vụ giết hại kia cứ để cho cảnh sát liên bang lo, chúng ta chỉ phụ trợ thôi. Hiện tại chúng ta sẽ điều tra cái chết của cô gái này một cách không chính thức - nhờ Rath. Dù sao thì cậu ấy tự do hơn, không bị bó buộc như chúng ta, cũng đỡ tốn kém hơn nữa.”

“Cảm ơn.” Rath nói.

“Điều đó có nghĩa là cậu sẽ được tính là được ‘thuê’ nhé Rath, có tiền trợ cấp đấy.” Barrons nói. “Không thể bắt cậu làm không công, coi như đây là chính thức đi. Tìm ra bằng chứng để kết nối mấy vụ này lại, lúc đấy tôi sẽ điều quân cho cậu.” Mắt Barrons lại đảo xuống cái iPad đang chiếu hình chuyến đi.

Cái lão này - Rath thầm nghĩ, có thể là anh đang ghen tị. Dù chẳng có gì ngăn cản Rath đến Bahamas trong một tuần, thậm chí cả tháng, không hiểu sao anh vẫn không làm vậy. Rath là một tay câu không tệ và anh vẫn luôn muốn thử một lần câu cá bằng ruồi.

Điện thoại của Rath rung lên trong túi áo - Rachel - cuối cùng thì cũng có tin tức.

Xin lỗi vì để ba chờ, con đang bận rộn với đống bài tập ở đây đây.

Sẽ gọi ba sớm, con hứa đó. Yêu ba. Rachel.

Cả thân thể anh bỗng nhiên nhẹ bẫng, cảm giác như một tảng đá lớn vừa được nhấc ra khỏi lồng ngực vậy.

“Anh nghĩ sao?” Một giọng nói kéo anh về thực tại. Rath chớp nhắt, nhìn thấy ba người đang nhìn anh chằm chằm.

“Ừm.” Anh nói, cảm giác như một cậu nhóc ngồi trong lớp thả tâm hồn treo ngược cành cây bị bắt gặp vậy. “Tôi đang nghĩ đến một manh mối.”

Sáu cặp mắt vẫn chiếu thẳng vào anh - bài học: đừng bao giờ cố lấp liếm trong một căn phòng toàn điều tra viên. “Cậu thấy sao?” Barrons nói.

“Tôi không nghĩ kẻ này đơn thuần chỉ tấn công tình dục. Linh cảm của Sonja có vẻ đúng, cái xác chúng ta tìm được trông không giống vậy.”

“Không đồng ý.” Grout nói.

Barrons gật đầu ra hiệu cho Rath tiếp tục. “Nó giống như hành động của một tên loạn trí nhưng có một động cơ mạnh mẽ, chắc chắn, điên rồ nào đó và hắn tin vào nó.” Rath tiếp tục. “Cái động cơ đó chính là cầu nối, chính là câu trả lời tại sao. Những cô gái này, họ khác nhau một trời một vực nhưng phải có một thứ gì đó khiến cho họ trở nên giống nhau trong mắt kẻ thủ ác, khiến cho hắn cảm thấy bị thu hút, bị hấp dẫn.”

“Tìm nó đi!” Barrons nói. “Mấy cô cậu còn lại có giả thiết gì về động cơ của hung thủ không?”

“Có thể là một nghi lễ nào đó.” Sonja nói. “Dựa trên hình cái đầu dê.”

“Nhảm nhí.” Barrons nhặt tấm hình từ trong tập hồ sơ trên mặt bàn lên. “Nhìn chả giống đầu dê một tẹo nào hết, thế quái nào mà cô nhìn được ra hình cái đâu dê từ mớ hổ lốn này?

“Lou McCreary.” Sonja nói.

“Lou Mất Trí ấy hả? Từ bao giờ hắn trở thành chuyên gia về xăm sẹo và chạm khắc trên cơ thể người thế?”

Grout bật cười.

“Ờ, không...,” Sonja nói. “Tôi nghĩ là trông nó giống...”

“Cô nghĩ? Trông giống? Cô cần cụ thể hơn, tông đồ của Satan? Giáo phái nào đó chẳng hạn.” Barrons nói.

“Không phải tôn thờ Satan.” Sonja nói, giọng có chút không chắc chắn. “Không hẳn.”

“Không hẳn cái gì?” Barrons nói.

“Tôi không biết.” Sonja cúi đầu.

“Cô biết mà, cô chỉ cần một chút gợi ý thôi.” Rath nói. “Tôi cũng thấy vậy.”

“Lạy Chúa!” Grout càu nhàu. “Cả hai người và cái cảm giác đó. Thần giao cách cảm hả?”

Barrons nhìn sang Grout. “Cậu có ý kiến gì?”

“Mandy không có liên quan đến vụ này. Nếu những người còn lại có mối liên kết nào đó thì hẳn đây là một vụ án liên quan đến tình dục. Một kẻ khát tình điên loạn.” Anh bắt gặp ánh mắt của Rath. “Một kiểu kích thích tính dục - giống như bạo dâm.”

“Nếu có tồn tại mối liên kết, vậy đây là một thứ chúng ta chưa bao giờ nhìn thấy trước đây.” Sonja nói, mắt nhìn sang Barrons. “Tên giết người hàng loạt ở thung lũng sông Connecticut.” Đó, có người gãi đúng chỗ ngứa rồi, Rath nghĩ.

Barrons đứng lên, bẻ khớp ngón kêu đôm đốp và vươn vai khi đứng lên, quăng cho Grout một cái nhăn mày tối sầm. “Kiểm tra lại hồ sơ những năm về trước có liên quan hoặc xuất hiện những biểu tượng, tôn giáo hay bất kỳ cái của nợ nào mà cậu nhận định là khả nghi để đề phòng, không thì ít nhất có thể loại bỏ giả thuyết đó. Còn chờ tôi làm thay nữa hả?”

“Điều tra viên Test chỉ vừa mới quyết định cung cấp thông tin hồi sáng, tôi cũng đang định làm vậy.” Grout nói.

“Nghĩ nghĩ cái gì, làm luôn và ngay đi!” Cái nhìn chết chóc chuyển sang Sonja. “Còn cô, chia sẻ tất cả những gì cô biết với cấp trên, hiểu chưa? Cóp nhặt một số thông tin để tôi thông báo trong cuộc phỏng vấn sắp tới về vụ của Mandy - tránh những thông tin liên quan tới xác chết ở hồ Victory. Nếu vụ này mà làm to ra thì đám ruồi nhặng ở NECN sẽ lao vào đây, kéo theo đám bậu xậu ở kênh quốc gia. Tôi đi nghỉ có một tuần và vừa về đã cắm đầu vào bãi phân như thế này đây...”

Sonja và Grout bước ra khỏi phòng, Rath bước theo, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Rachel. Anh mỉm cười rồi chợt rùng mình như có cảm giác điều gì đó sắp xảy ra.

“Rath, ở lại.” Barrons nói.

Rath quay lưng lại nhìn ông.

“Tôi muốn nói một chút về tiền công.” Barrons nói.

“Chúc may mắn, vắt cổ cái chày đó nhá.” Grout thì thầm khi anh và Sonja đi ra hành lang.

“Đóng cửa đi!” Barrons nói, và Rath làm theo.

“Ngồi.” Rath ngồi...

Stay, sit, good dog, Rath cảm giác như một con cảnh khuyển K9 được huấn luyện vậy.

Rath ngồi xuống, Barrons ngồi theo và cầm iPad cho Rath xem một mớ ảnh trước đó lão chưa mở ra - cầm trong tay và giơ cao con cá bự chảng đã thắng giải câu, cần câu nằm ngang miệng. “Đó mới là cá chứ!” Barrons nói.

“Phải.” Rath nói. “Lão khốn nhà ông thật là...”

“Nó khỏe như trâu ấy!” Barrons nói, hai tay giơ cao đầy tự hào. Một người đàn ông đã ly dị, ở tầm cuối tuổi trung niên, cao thượng và tràn đầy thỏa mãn với cuộc sống. Hai đứa con đã tự lập, còn bà vợ lấy chồng mới đã xóa nhòa đi đôi chút áy náy và cảm giác trách nhiệm cuối cùng trong lòng ông, chỉ để lại niềm vui và công việc, chỉ có đôi chút đọng lại trên khóe mắt làm cho người ta cảm thấy loáng thoáng một tia hối hận và phiền muộn.

Barrons tiếp tục. “Tìm mồi cũng cực kỳ dễ dàng luôn, cậu sẽ thích chỗ đó, sẽ yêu nó. Cậu sẽ đứng trong một thế giới ‘phẳng’. Và cảm giác rất tuyệt vời, tôi nói cho cậu biết thế nhé. Một tiếng đồng hồ trên thuyền, cách bến gần nhất cũng hai mươi dặm, chẳng có gì ngoài những rặng đước và mặt nước phẳng lì xa tuốt tới tận chân trời. Chẳng có gì cản tầm mắt ta được cả. Lũ rùa biển to đùng lượn lờ dưới thuyền, nhạn biển lòng vòng trên đỉnh đầu, và có cả cá mập nữa nhé. Lũ cá mập chanh, nhiều vô số kể. Tôi nghĩ phải đến một phần ba cá câu được bị lũ đó đớp mất nhé. Nó chồm lên đớp ở ngay cạnh thuyền, ngay sát CHÂN luôn nhé. Một phát cắn ngọt luôn làm lũ cá tắm trong bể huyết.” Barrons nhăn nhở. “Còn mấy con cá to, đặc biệt to, loại người ta trao giải ấy, mình phải săn nó. Có khi cả ba ngày chẳng bắt được con nào đâu, nhưng lúc mà nó cắn câu ấy. Chà chà! Cậu phải hiểu, nó giống như vật lộn với con bò tót bị ong đốt vào mông ấy. Hoang dại, mạnh mẽ, mãnh liệt. Cả dân địa phương cũng thế, đám con gái thật hoang dại, thật mãnh liệt. Họ chào đón mình tiến vào...”

“Ông không cần cố diễn thì trông cũng đủ khó coi rồi đấy biết không hả?” Rath cười.

“Do luyện tập, luyện tập cả đấy, quá khen quá khen!”

“Gọi tôi lại chỉ để cười vào mặt tôi bằng mớ ảnh du lịch ư?”

“Chủ yếu là vậy.” Barrons nhìn Rath, mắt nheo lại, cả gương mặt dần trở nên nghiêm túc.

“Cậu nghĩ cậu đang làm gì vậy?” Ông nói.

“Làm gì? Thì tôi giúp điều tra chứ làm gì?”

“Không phải, tôi hỏi là làm gì với cuộc sống của cậu kìa.”

“Ông nói thế để làm gì?”

“Cậu cũng bốn mươi... lăm tuổi rồi.”

“Bốn mươi hai.”

“Thất nghiệp.”

“Thám tử tư cũng kiếm khá lắm.”

“Và liên tục quay lại giúp điều tra.”

“Mọi người cần giúp đỡ mà!”

“Làm như tôi không biết ấy. Vì vậy. Quay lại đi.”

Rath bật cười, thở hổn hển. “Tội gì phải thế!”

“Vì cậu chả có lựa chọn nào tốt hơn. Giờ cậu ở một mình, chẳng có công việc nào để kiếm cái đút miệng lúc về già. Cậu sẽ rất thảm đấy. Hơn nữa, nó nằm trong máu cậu rồi. Rath, cậu yêu nghề này. Cậu rời khỏi ngành không phải vì cậu ghét nó.”

“Giờ tôi có thể làm theo cách của mình, theo ý của mình, chẳng phải quan tâm mặt mũi bố con thằng nào hết. Chẳng có chính trị, chính sách hay cái của nợ mang tên quy trình với luật lệ để mà phải tuân theo.”

“Nếu như cậu không phải tuân theo cái quy trình chết tiệt đó nữa thì sao? Chúng ta được bổ sung thêm một vị trí điều tra viên cấp cao mà.” Barrons nhặt chiếc bút lên bấm nó kêu tách tách.

“Muốn tôi ngồi lên đầu hai người đó sao?” Rath hỏi.

“Tại sao không?”

“Thôi nào, Barrons, ông đâu có ngốc thế.”

“Có đấy!”

“Tôi sẽ mất lòng hai điều tra viên xuất sắc đấy cha nội!”

“Thằng sếp nào chả thế! Hai đứa đều giỏi, đúng, nhưng cần thêm thời gian. Cần một người hướng dẫn, một ai đó đưa đường dẫn lối. Cả hai đứa nó.”

“Và ông bắt tôi đưa đầu chịu báng?”

“Tôi chỉ còn mười tám tháng nữa thôi là có thể vĩnh viễn sống ở thiên đường Bahamas rồi.”

Rath ngớ người. Làm sao mà Barrons đã hơn 50 tuổi được? Anh nhẩm tính. Chết tiệt, hơn 50 thật rồi, và lão còn muốn về hưu sớm ở độ tuổi tối thiểu là 52 luôn. “Vậy là ông bỏ tôi ở lại với mấy tay cha vơ chú váo ở đâu đó được điều về sao?”

“Từ giờ cho đến lúc đó, tôi có thể chỉ định cậu làm cảnh sát trưởng, đương nhiên là lâm thời.”

“Chuyện ngày càng tồi tệ đấy ông già.”

“Cậu đã nhìn thấy, cậu đã biết tại sao tôi phải bắt nhóc Grout cắm đầu vào mấy cái vụ án vụn vặt liên quan tới tôn thờ quỷ Satan. Cậu ta chưa bao giờ gặp mấy vụ án kiểu thế.”

“Cậu ấy có thể mà...”

“Sẽ, nhưng giờ thì chưa.” Tách, tách, tách. “Chưa đủ. Còn non và xanh lắm. Cậu thật sự nghĩ mấy cô gái này có mối liên hệ nào đó? Cả Mandy nữa?”

“Phải, nhưng tôi chưa tìm ra cách thức và nguyên nhân, chưa chứ không phải là ‘không’.” Rath nói. “Khi mà thông báo với giới truyền thông về một cô gái mất tích, sau đó lại có tin về một cô gái bị sát hại, câu hỏi đầu tiên được đặt ra sẽ là gì?”

“Chúng có liên quan gì với nhau không?”

“Tại sao?” Rath hỏi.

“Tại vì khả năng là có. Tôi sẽ không khẳng định, chính cậu mới bô bô nói ra khi mà chả có một mẩu bằng chứng nào cả đấy chứ!”

“Điều tra viên Test cũng nói mà.”

“Điều tra viên sơ cấp Test, luôn mồm ‘nhưng nhưng nhưng, tôi nghĩ, có thể’, cả hai đứa nó đều như vậy, cân nhắc quá kĩ, cứ để ý đường lui. Công việc của tụi nó không phải là nịnh thằng sếp là tôi, vớ vẩn. Tụi nó đáng ra phải chống lại, phải khẳng định, phải bảo vệ ý kiến của mình. Bố khỉ, cả hai chưa đủ ‘chín’ để biết nhiều đến thế.”

“Cô ấy không nịnh ông khi đưa ra vụ CRVK[2], làm tốt đấy chứ!”

“Phải rồi, làm tốt, rồi nhún nha nhún nhẩy hí hửng như đứa trẻ được quà.”

Rath nhún vai.

“Cậu có nghĩ rằng nó có liên quan đến vụ đó không?”

“Không.” Rath dối lòng. “Không hề!”

“Cậu không bao giờ tìm cách nịnh ai. Nghĩ gì nói đấy, thẳng thắn và chắc chắn.”

“Nếu như tôi ở trong ngành thì sẽ không nói nhiều vậy đâu, không được tự do như vậy.”

“Hồi còn trong ngành cậu vẫn thế.”

“Không thể cứ thế đặt tôi vào cái ghế điều tra viên cao cấp được đâu. Phải có một qui trình, và...”

“Nhóc, tôi biết về qui trình chết tiệt đó chứ, tôi đã từ dưới đó bò lên mà!”

“Ông...”

“Nghe này, thế giới này đang thay đổi, từ Monstreal ở phía nam tới Boston ở mạn bắc...”

“Nói chuyện như một ông cụ ấy!”

“Nghe tôi nói này. Mấy tụ điểm ở Monstreal, rồi đám vũ công thoát y múa cột giờ không chỉ là đám ngỗ ngược hồi trước cố gắng kiếm tiền bằng cách uốn éo mông với ngực quanh cái cột sáng loáng trên nền nhạc “Pour sugar on me” rồi mồi chài mấy tay cầu thủ bóng rổ như ngày xưa nữa đâu. Chỗ đó giờ như sàn diễn của loại diễn viên khiêu dâm rồi, dính dáng đến cả hội buôn người làm gái gọi từ Đông Âu. Chỉ có năm mươi phút lái xe thôi và nó đang vươn xúc tu đến đây, đến trước cửa nhà chúng ta, biến con gái chúng ta thành lũ...”

“Ông nghĩ Mandy đã...”

“Tôi chả nghĩ gì hết, đầu óc vẫn đang lơ mơ vì rượu rum Barcardi. Nhưng mà có một điều chắc chắn, chúng ta đã thấy cái thứ bột trắng đó dần thâm nhập vào đây. Heroin.”

“Tôi thích cuộc sống hiện giờ mà.”

“Cậu không, chưa bao giờ, cậu không chấp nhận hoàn cảnh này, đó là lý do tôi đưa cậu ra ngoài kia. Cân nhắc đi.”

“Tôi sẽ cân nhắc việc cân nhắc về ý kiến của ông.”

“Cậu cũng giỏi tỏ ra khốn nạn lắm, nhóc con!”

“Thế nên ông mới kết tôi vậy chứ!”

“Hẳn là vậy. Tôi đã nghe chuyện về Preacher. Mặc kệ chuyện gì xảy ra với hắn, đừng để bất kỳ bằng chứng nào cho thấy cậu có liên quan.”

Mặc kệ chuyện gì xảy ra với hắn...

“Nghe rõ chưa?”

Rath nhún vai.

“Vậy làm giúp tôi một việc, tôi không muốn cậu vùi đời vào vụ đó. Theo đuôi tên đó chẳng mang lại kết quả tốt đẹp gì đâu.”

❀ ❀ ❀

[1] Tên khoa học: Albula vulpes, một loài cá di cư.

[2] CRVK: Tên giết người hàng loạt ở thung lũng sông Connecticut, Mỹ - ND.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.