Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Chiếc Monte Carlo đời 1989 màu nâu ánh kim của cô bé nằm chếch ở ven đường với một góc độ không thường thấy. Thùng xe gối lên một đống rơm vương vãi nằm ngay gần đường cái, mũi xe gần như đã chèn tới khúc cua.

Bên lề đường, Rath đứng nhìn Grout nghiên cứu hiện trường. Mớ tóc đen bờm xờm tung bay theo luồng gió phả ra từ chiếc xe chở đầy gỗ tùng mới xẻ đang phóng ầm ầm qua với tiếng còi hú lên ầm ĩ.

Khạc mớ bụi ra khỏi miệng, Rath dựng thẳng cổ áo lông cừu hiệu Johnson lên che cổ.

Grout xì mũi vào một chiếc khăn Bandana màu đỏ và nói: “Chiếc xe được đăng ký dưới tên Mandy Wilks, tên con bé.”

Rath biết rằng Grout không muốn phải nhờ anh giúp đỡ. Cho dù họ là bạn từ văn phòng cho đến quán chơi phi tiêu, cho dù Grout tôn trọng Rath như một người anh thì việc thừa nhận và cầu trợ giúp cũng chẳng phải là việc gì thoải mái cho lắm, đặc biệt là với những chàng trai trẻ như Grout. Đã thế vụ này còn liên quan đến tiền đồ của cậu ta nữa.

“Mẹ con bé đã thông báo việc con bé mất tích vào sáng nay, sau khi nhận được thông tin về chiếc xe.” Grout nhìn vào tờ giấy trên tay và nói tiếp, “16 tuổi. Lần cuối cùng được nhìn thấy là tầm 11 giờ tối thứ tư.”

“Ở đâu?” Rath hỏi.

“Ở chỗ con bé làm - quán Lost Mountain - con bé phụ rửa bát đĩa tại đó.”

“Rửa bát đĩa, thường thì mấy cô gái sẽ không làm việc đó,” Rath nói. “Hồi còn nhỏ tôi cũng từng đi rửa bát đĩa, nhưng đám con gái thì thường làm mấy công việc ở bên ngoài hơn là việc trong bếp.”

“Thời thế thay đổi rồi.” Grout nói.

“Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng có vài thứ sẽ không bao giờ thay đổi, như là mối quan hệ giữa hai từ ‘cô bé’ và ‘mất tích’.”

“Có lẽ con bé bị lôi đi đâu đó, cùng với bạn.” Grout nói, nhưng với một vẻ chẳng lấy gì làm chắc chắn. “Chúng ta phải thừa nhận rằng trong cái thế giới mình đang sống có một sự thật đáng buồn như thế này: ở đâu có các bé gái, kiểu gì cũng sẽ có một vài em mất tích, cứ như các em là những đầu chỉ bị bung ra từ lớp vải được gọi là cuộc sống và bị nhào nặn thành những cơn ác mộng kinh hoàng bởi bàn tay một kẻ nào đó. Phim ảnh thì tha hồ dựng nên mấy vụ việc kiểu một tay cảnh sát tìm ra và giải cứu cô bé trong vòng bốn tám giờ kể từ khi mất tích cứ như mỗi một bé gái đều được dán cái mã ‘sẽ bị giết’ sau bốn tám giờ như đồ ăn có hạn sử dụng vậy. Thế nhưng, sự thật luôn tàn nhẫn: cứ mười vụ mất tích hay bắc cóc thì có đến chín vụ các em bị sát hại trong vòng ba giờ, thường đi kèm dấu hiệu bị xâm hại trước khi chết, đôi khi là cả sau...”

“Không có ai chạm vào bất cứ thứ gì chứ?” Rath hỏi.

“Không phải tôi,” Grout trả lời.

Rath xoa cái cằm lún phún râu, ngón tay vẫn còn nhuốm hồng màu máu hươu. “Thế quái nào mà chiếc xe lại đỗ kiểu đó?” Anh thì thầm.

Tuyết đã tan, Rath xem xét mặt đường ẩm ướt, bước về hướng chiếc xe một cách thận trọng và căng thẳng như một người lính đang thăm dò bãi mìn.

“Không có dấu vết của chiếc xe nào khác.” Grout nói. “Không có vết bánh xe. Tuyết đã ngừng rơi nhưng đợt rét vừa qua đã làm đông cứng mặt đất một cách khá chắc chắn được mấy ngày rồi.”

“Nếu có chiếc xe nào khác...,” Rath nói. “Hẳn nó sẽ đỗ trên mặt đường nhựa.”

“Có đấy!”

Rath đưa mắt nhìn theo con đường dài hoang vắng vươn theo hướng bắc cách Canada chưa đầy một dặm, rồi ngoái đầu nhìn về phía nam chỉ để thấy con đường nửa sau cũng dài và vắng vẻ y như nửa trước. Trừ khi có gì đó thôi thúc Mandy mạnh mẽ lắm mới khiến con bé rời xe đi bộ ngay giữa đêm, rời xa đường chính trong tình trạng gió rét căm căm làm nhiệt độ chả lấy gì làm cao, giảm thêm cả mười độ nữa như thế này. Hy vọng tìm ra dấu giày có vẻ rất mong manh.

Nhích dần thêm về hướng chiếc xe, phân tích mặt đất một cách cẩn thận. Thử tưởng tượng cái cảm giác đói mà lại không biết mình muốn ăn cái gì đi, lúc ấy bạn sẽ mở tủ lạnh, nhìn chằm chằm những thứ xung quanh cho đến khi ánh mắt bắt được một thứ gì đó làm mồm miệng ngập đầy nước miếng, như một miếng bánh sô-cô-la, một cái xúc xích Pepperoni chẳng hạn. Khi nhìn thấy nó, bạn biết rằng nó chính là thứ bạn đang tìm, nhưng bạn phải nhìn mới biết được. Rath nhích gần lại chiếc xe, săm soi mặt đất trong tâm trạng tương tự, anh đang tìm kiếm một dấu vết, một thứ anh sẽ biết khi nhìn thấy. Mà tiện nói về tủ lạnh, hồi nhỏ mỗi lần anh đứng trước tủ lạnh mở toang, mẹ anh sẽ nói: “Nếu không quyết định được phải ăn cái gì tức là mày chưa đói. Đóng tủ lạnh đi.” Bà thực ra chỉ quan tâm đến cái hóa đơn tiền điện...

“Anh đang tìm kiếm cái gì vậy?” Grout hỏi.

“Bánh sô-cô-la, hoặc một cái xúc xích Pepperoni.” Rath buột miệng.

Grout khó hiểu vò đầu.

Ngay lúc Rath vươn cổ nhìn vào bên trong, chiếc Peugeto từ hồi những năm 90 dừng cái xịch ngay bên cạnh hàng lan can bên lề đường, động cơ vang rền, đèn trước lóe sáng và chắn bùn lấm tấm sắt gỉ, cửa xe bật mở và có ai đó bước ra.

Bước ra khỏi chiếc xe là Sonja Test, độc nhất vô nhị, thành viên duy nhất của đội khám nghiệm hiện trường thuộc Sở cảnh sát Canaan và thành viên đội điều tra - bán thời gian. Cô tốt nghiệp ở Dartmouth, được nhận danh hiệu là summa cum laude - sinh viên ra trường có thành tích đứng đầu. Sonja có thân hình rắn rỏi nhờ đam mê chạy đường trường, tố chất thân thể xuất chúng, là vợ của Claude Test - một họa sĩ tranh sơn dầu không mấy tiếng tăm chuyên vẽ cảnh thiên nhiên - và mẹ của hai đứa con: Elizabeth, 6 tuổi và George, 3 tuổi.

“Chào các quý ông.” Sonja nhấc bộ dụng cụ lên từ ghế trước và gật đầu chào.

Cô đưa tay về phía sau, túm gọn mớ tóc đỏ, buộc chun lại thành một cái đuôi ngựa ngắn ngủn còi cọc, đội chiếc mũ lưỡi trai trắng đè lên mái tóc, kéo đôi găng tay phẫu thuật trùm lên những ngón tay thon dài, Sonja đã sẵn sàng.

Ngay khi Sonja bắt tay vào xem xét chiếc Monte Carlo, Rath quay sang Gout, hướng mắt nhìn về phía tập hồ sơ. “Cậu còn gì trong đó nữa?”

Hai người đàn ông ngồi trong chiếc xe của Rath, tập hồ sơ để mở đặt ở giữa hai chiếc ghế trước.

“16.” Rath nói, nhỏ hơn Rachel một tuổi. Ruột anh quặn lên như thể anh vừa nuốt nhầm thuốc tẩy nhà vệ sinh.

“Lứa tuổi khó khăn với mỗi đứa trẻ.” Grout thêm vào.

“Chả riêng gì tuổi 16 đâu,” Rath nói. “Giải phóng khỏi sự giám hộ, cậu có một gia đình ‘tốt’ đấy. Cậu nói chuyện trực tiếp với mẹ con bé chưa?”

“Một chút. Vào sáng nay, sau khi người ta tìm thấy chiếc xe, chị ấy khá lo lắng cho con bé.”

“Ai là người phát hiện chiếc xe?”

“Lee Storrow. Tay này đang làm nhiệm vụ rải muối lên các trục đường chính của thị trấn thì phát hiện ra chiếc xe nằm chềnh ềnh trên đường. Đương nhiên, gã không lấy gì làm vui vẻ rồi.”

Rath bỏ cái bật lửa trở lại ngăn xe, anh luôn thích chiếc Scout vì điều đó - bật lửa và một cái gạt tàn kim loại, đó là tất cả những gì anh cần.

“Vậy,” Grout nói. “Về cơ bản chúng ta có thể nhận định người phát hiện ra chiếc xe và người lái chiếc xe là con bé không có liên hệ gì.”

“Nếu như con bé thật sự là người lái xe.” Rath bổ sung.

“Đương nhiên.” Grout khẳng định, dù Rath có thể nhận ra một chút gì đó không mấy chắc chắn thoáng hiện trong ánh mắt Grout.

Rath châm lửa điếu thuốc và rít một hơi dài. Vị chẳng khác gì xơ vải phơi khô nhưng anh không có một chút ý định ngừng hút nào. Nghiện thuốc lá - đó là cách người ta gọi. Ít ra thì môi anh giờ đang ngậm điếu thuốc chứ không gắn chặt vào chai rượu, ung thư phổi hay xơ gan là tùy ta lựa chọn.

“Có gì buồn cười vậy?” Grout nói, bắt được một nét mỉa mai thoáng qua trong mắt Rath.

“Tôi là một tên ngốc.”

“Và anh thấy điều đó đáng cười?”

“Chuẩn không cần chỉnh.”

“Hạ kính xe đi, khói thuốc sắp...”

“Kính xe tôi chắc chưa từng bao giờ hạ xuống”. Rath nói.

Grout hạ kính xe trong cơn ho sặc sụa.

“Và giờ khi phần sướt mướt đã qua...,” Rath phủi tàn thuốc lá khỏi tập hồ sơ. “Tôi nghĩ rằng...”

Tiếng gõ vang lên ngoài cửa xe làm Rath giật mình đánh rơi điếu thuốc. Anh vội vồ lấy nó và đặt lại lên miệng.

Sonja đứng ngoài cửa xe, chân mày thoáng cau lại trên gương mặt xinh đẹp.

Rath mở cửa.

“Khám nghiệm sơ bộ đã hoàn thành.” Sonja nói.

“Đừng rón rén đến dọa người ta thế chứ Sonja.”

“Tôi thấy cô ấy khi cách đó cả ba mét.” Grout nói.

Rath bước ra khỏi xe, bất thình lình cơn đau ập đến như tất cả dây thần kinh phía sau lưng anh đồng loạt bị tấn công. Anh quỳ sụp xuống, tay bám lấy cửa xe, mồ hôi chảy thành dòng trên trán.

“Lưng không được ổn lắm, phải không?” Sonja nói, hướng mắt về phía lưng Rath.

“Có thể coi là như vậy.”

“Anh nên chườm nóng.”

“Bác sĩ bảo tôi chườm lạnh.”

“Ừ thì nghe lời bác sĩ đi!”

Rath búng điếu thuốc, đứng thẳng lên, phần lưng vẫn căng cứng thiếu tự nhiên.

“Nói vắn tắt đi.” Grout giục Sonja.

“Có cả tỉ dấu vân tay ở bên trong, như cái màn hình iPad sau khi chơi điện tử vậy. Có vài mẫu tóc, dài, đỏ, có khả năng là của cô bé. Nhìn bề ngoài thì không có vết máu nào nhưng tôi cần xịt Luminol thì mới chắc chắn được.”

“Không tìm được gì đâu.” Rath nói. “Chiếc xe không có gì khả nghi.”

“Cái đó thì đằng nào cũng phải chờ lão Barrons quay về.” Grout nói.

“Không nên, không có thời gian chờ đâu.” Sonja phản đối. “Không có dấu vết phản kháng, điều đó chứng tỏ rằng nếu như cô bé bị bắt cóc, người bắt cóc hẳn là một ai đó cô bé biết và tin tưởng, hoặc là...”

“Hoặc là ai đó đủ khả năng dụ dỗ con bé.” Grout bổ sung.

“Phải,” Sonja gật đầu. “Thùng xe cũng không có gì ngoài một thanh móc lốp bằng sắt, một chiếc lốp dự phòng và một cuộn dây mồi kích điện ắc quy.”

Sonja dẫn hai người đi về hướng chiếc Monte Carlo, bờ mông tròn săn chắc khoe dáng căng đầy trong chiếc quần bò mài. Rath hướng mắt nhìn ra xa về hướng từng hàng ngô thẳng tắp trên cánh đồng phía xa.

Chỉ về hướng bộ phận khởi động xe, chìa khóa vẫn cắm trong ổ. “Có tiền vung vãi trên sàn xe,” cô nói. “3 tờ 5 đô và 28 tờ 1 đô.”

“43 đô la.” Grout tổng kết.

“Oa, chúng ta có một nhà toán học ở đây đó.” Sonja cười.

“Hẳn là tiền boa.” Rath nói.

“Một kết quả không giống như những gì các bà mẹ mong đợi nhỉ?” Grout thốt lên.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.