Rath mở mấy cái chốt đồng trên hộp gỗ anh tự đóng bằng gỗ óc chó được đánh vec-ni bóng loáng, bên trong lót một lớp vải nhung màu tím mềm mịn tinh tế trông không một chút nào giống như được cắt ra từ mấy bao Crown Royal. Anh ghét Crown Royal nhưng lớp phủ nhung của nó thì tuyệt đẹp.
Một bộ ba chiếc phi tiêu nằm ngay ngắn trên lớp lót nhung. Rath nhặt lấy một chiếc, vân vê nó giữa mấy đầu ngón tay. Đặc ruột, cân bằng tốt - đương nhiên cũng là đồ anh tự làm - mũi làm từ volphram cứng, thân tiêu là chì đặc, đuôi tiêu được cắt tỉa cẩn thận làm từ lông ống trên cánh mấy con vịt trời anh bắn được ở hồ Old Pond. Đám anh em lúc nào cũng kêu anh ném tốt là dựa vào có mấy bé “mỹ nữ” này, nhưng trong lòng thì thừa hiểu anh có thể dễ dàng “cày” nát trò phi tiêu Super Cricket 21, hay đá đít tất cả mấy ông nhõi lý sự bọn họ chỉ bằng mấy cây tiêu nhựa mua ở Kmart, chấp bọn họ dùng tiêu xịn. Rath làm phi tiêu để giết thời gian lúc rảnh rỗi. Giống như mấy tay vào tháng hai thường vác cần ra hồ câu cá dưới băng ở Vermont vậy.
Rath lấy nốt hai chiếc phi tiêu còn lại và đặt trên bàn. Anh ngồi khuất trong góc phía sau quán Olde Mill. Hôm nay anh đến sớm, mới 6 giờ 30 chiều, quán vẫn chưa ngập trong mấy tay chán đời đến giải trí sau giờ tan tầm. Máy phát nhạc vẫn “ngủ say,” không gian yên tĩnh, tivi treo phía trên chỗ nhân viên pha chế chuẩn bị nguyên liệu ở quầy bar được chuyển về chế độ im lặng và phụ đề thì cũng đã tắt. Đèn phòng tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ phản chiếu trên mấy chiếc bàn bóng loáng được các cô phục vụ trung niên lau sạch bong bằng dấm và rượu táo. Anh lại nghĩ về mẹ mình, ở thời của bà, không khí nhà hàng với quán bar nào cũng sẽ đặc sệt khói thuốc lá - có lẽ bà đã mất vì hai mươi năm hít ngửi cái thứ này đây.
Vài ông già ngồi nốc bia ở quầy bar, mắt dán vào mục tin tức khi Rath nhẹ nhàng nhấp môi một ngụm Johny Walker nhãn đen - thứ rượu tốt nhất nơi đây có thể cung cấp. Không có một chai single malt[1] nào. Anh đã ghé qua hiệu thuốc và được thông báo là thuốc của anh phải vài hôm nữa mới có. Rath ném tiêu một vài lần, tay cầm li rượu, trong đầu đang nhớ lại hồ sơ của mấy cô gái.
Lúc Laroche sải bước đến chỗ anh, Rath đang rút mấy cây phi tiêu ra khỏi bảng phi.
Rath đặt li rượu xuống. “Không tìm được ai thay thế hả?”
“Sao ông không trả lời điện thoại?” Laroche nói, gương mặt đầy vẻ suy sụp. “Tôi đã để lại cả chục tin nhắn thoại đấy.”
“Cứ tưởng là ông phải ‘leo cây’ rồi chứ.” Rath nháy mắt.
Laroche nới lỏng cà vạt, cởi chiếc áo khoác thể thao rộng thùng thình ra cuốn bừa quanh cổ tay rồi quăng lên ghế, đôi giày Oxford trắng có một vài vết bẩn. Anh luồn tay qua mái tóc mỏng tang rồi giơ tay ra hiệu cho cô bồi bàn trẻ tuổi vui vẻ đang nhảy chân sáo tới với ánh mắt mời gọi.
“Tôi có thể giúp gì cho mấy anh giai nào!” Cô nói.
“Một chai Bud,” Laroche nói.
“Thêm một shot Walker đen nữa.” Rath nói. “Với đá nhé!”
“Đơn giản.” Giọng cô gái líu lo.
Rath ném thêm ba phát phi tiêu nữa, mặc kệ Laroche ngồi đó.
Cô gái lại vui vẻ nhảy nhót về phía họ với một li Walker và một chai Bud cổ cao và đặt chúng lên bàn. Laroche đưa một tờ hai mươi đô và bảo cô gái không cần trả lại. “Cám ơn anh giai!” Cô gái cười và tung tăng bước đi, tâm tình không biết thật sự hào hứng hay là do vừa chơi thuốc.
Rath nhìn chằm chằm Laroche. Sao lại trả tiền cho anh ngay khi vừa bị cho ‘leo cây’? Laroche ngồi trên cái ghế anh ném áo lên lúc nãy, cái nhìn trên gương mặt cứng lại.
Có phải là Laroche đã phát hiện ra rằng buổi tối cô vợ anh ra ngoài có dính líu tới gã đàn ông khác? Rath thoáng có một chút cảm giác thương cảm và tội lỗi. Laroche là một gã đàn ông tốt.
Rath liếc nhìn về phía chiếc tivi, thượng nghị sĩ Renstrom của bang Missouri - ứng cử viên của Đảng Cộng hòa có lịch sử dài hơi tham gia ứng cử tổng thống có vẻ có ý định ghé qua Vermont vì một chiến dịch gây quỹ nào đó.
“Tôi có tin mới.” Laroche nói, gương mặt dài ra và xị xuống. Rath cảm thấy tội lỗi, anh đùa hơi dai, không thèm trả lời điện thoại. Anh bạn có vẻ đã tổn thương khá nhiều sau khi nhận ra sự thật về cô vợ.
Và bất thình lình, Rath nhận ra điều gì đó, nốc một lượt hết li rượu, mặt anh bắt đầu tê tê.
“Là Ned Preacher.” Laroche nói.
“Preacher thì làm sao?” Anh nói, đè giọng xuống như thầm thì.
“Hắn được hưởng án treo rồi.”
Rath cảm thấy lòng mình nhói lên một chút. “Sao có thể!” Anh nói. “Án của gã đó phải cỡ hai mươi lăm năm cho tới chung thân.” Âm lượng của anh tăng dần cùng với sự căng thẳng. “Mới chỉ mười sáu năm thôi!”
“Anh thừa biết tại sao mà.” Laroche nói, chất giọng như tiếng trầm thấp vang lên từ sâu trong đường hầm dài tăm tối. Rath biết chứ, biết quá rõ là đằng khác. Chuyện thế này xảy ra bởi vì chế độ cho phép nó xảy ra. Tại sao chúng lại được cho phép lại là một câu hỏi khác, và câu trả lời khiến cho Rath giận sôi: nhờ sức mạnh của đồng tiền.
Tháng 1 năm 1989, Preacher cưỡng bức một cô bé mới 12 tuổi ở Glens Falls, New York. Sau đó, cảm thấy tội nghiệp hắn thả cô bé đi, vào vùng hoang dã của rặng Adirondack. “Nếu Chúa muốn nó sống, nó sẽ sống.” Hắn nói vậy. Gã đó xé toạc lòng tự trọng, phẩm giá của một đứa trẻ, giẫm nát niềm tin của cô bé vào tình người, vấy bẩn nó chỉ để thỏa mãn thú vui bệnh hoạn và tàn bạo của bản thân. Thế nhưng dựa vào sự hợp tác và sự giúp sức của đám luật sư bào chữa, từ tội hiếp dâm cấp độ một và bắt cóc trẻ vị thành niên, hắn chỉ bị kết luận quấy rối tình dục cấp độ ba với người nhỏ tuổi hơn và được phép bảo lãnh ở mức 5.000 đô. “Tôi tin rằng ông Preacher sẽ tôn trọng phán quyết của tòa.” Thẩm phán đã nói.
Và thế là ông Preacher trả tiền bảo lãnh và bước ra khỏi tòa. Ba tháng sau, hắn bị kiện vì lý do quấy rối tình dục một cô bé 16 tuổi ở Rhode Island nhưng khi ấy hắn đã chuyển tới Maine rồi.
Năm 1990 hắn bắt cóc một cô bé 15 tuổi ở bãi đỗ xe của Gas n’ Go ở Portland và lái xe vào rừng. Ở đây hắn đánh cô bé bằng cán rìu, cưỡng bức và không ngừng đe dọa và miêu tả hắn sẽ giết cô bé như thế nào. Sau hơn năm giờ đồng hồ bị hành hạ, cô bé trốn thoát được khi Preacher ngủ quên. Hắn bị bắt, nhưng lại một lần nữa, được chấp thuận thỉnh cầu giảm án, một lần nữa được phán quyết bởi một tội danh nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những gì hắn đã gây ra. Hắn phải ngồi tù năm đến mười lăm năm, đã thụ án năm năm. Năm năm. Trong một trại cải tạo còn tiện nghi hơn ký túc xá của Rachel, được chuyển từ một nhà tù an ninh cấp cao xuống một trại giáo dưỡng chỉ bằng tờ giấy chứng minh rằng hắn có bệnh về mặt tâm lý. “Ông Preacher là nạn nhân của chứng IQ thấp, hành động dựa trên những nhu cầu cơ bản chứ không có ý định phạm tội. Việc ông Preacher được cải huấn hành vi sẽ là điều tốt cho cả bản thân và xã hội. Ông ấy đã nhận phần trách nhiệm của mình trong vụ việc.”
Nạn nhân? Phần trách nhiệm của hắn? Cứ làm như cô gái bị cưỡng bức nhiều lần đã làm gì sai, cũng phải chịu trách nhiệm? Cứ như Laura cũng phải chịu trách nhiệm vì đã mở cửa? Những kẻ đưa ra quyết định này, lũ cặn bã này, chúng là ai? Là ai đã đưa ra thứ nhận xét ghê tởm như thế? Lũ này đáng vô sinh, không xứng đáng có con cái.
Preacher, sau năm năm thụ án ở trại cải tạo đã được hưởng án treo. Hắn chuyển tới Vermont và thay tên đổi họ, làm một công việc kỳ cục như làm vườn cho Laura và Daniel, rồi bỗng nhiên biến mất. Hắn đến Maine, bị nghi ngờ là đã cố bắt cóc một người phụ nữ và con gái cô ấy, tuy nhiên bằng chứng kết tội không đủ.
Tiếp theo, hắn quay trở lại Vermont, tìm Laura.
Tại sao hắn quay lại nhà Laura, Rath không biết. Có lẽ vì hắn đã quen với lịch làm việc của Laura và biết rằng chị ấy sẽ ở nhà một mình vào buổi sáng, cho dù hắn không biết gì về đứa bé đi chăng nữa. Rath vẫn còn nhớ tiếng cười của Preacher khi hắn bị hai chấp hành viên tòa án lôi đi. Tiếng cười lạnh lẽo, chết chóc lại đầy tự tin vì biết rằng hắn sẽ thoát ra sớm hơn thế rất nhiều.
“Vậy, hắn đã ngoan rồi hả?” Rath nói, run rẩy vì sự sỉ nhục, vì sự bất lực của bản thân trước bộ mặt của cái chế độ biết dành sự khoan dung cho kẻ thủ ác mà hoàn toàn lờ đi sự thảm thương của các nạn nhân. Ngày qua ngày, anh nhìn thấy những tên hiếp dâm, những kẻ quấy rối tình dục trẻ em bị đưa ra trước vành móng ngựa mà vẫn nhởn nhơ biết rằng có cả tá kẻ phạm tội như mình đã được hưởng sự khoan dung của pháp luật. Nếu như chúng không được thả tự do trước thời hạn, đã có biết bao vụ án thương tâm khác không phải xảy ra, đã có biết bao vụ án có thể được ngăn chặn. Mẹ nó!
Trong vòng hai năm đầu tiên làm điều tra viên, Rath đã học được một sự thật đắng cay rằng cái gọi là công lý mà anh vẫn tin tưởng chỉ là một viễn tưởng xa vời, một ảo tưởng của kẻ mạnh ban cho kẻ yếu. Cớm chỉ có thể phản ứng với bạo lực, họ không thể ngăn chặn nó. Thứ bản năng ấy ăn sâu vào từng tế bào, ăn sâu vào từng gene của con người rồi. Cớm đến chỉ để dọn dẹp, và hy vọng sẽ tìm được kẻ khốn kiếp nào đã gây nên chuyện. Bọn họ chỉ là lao công thôi. Và ngay khi cái chế độ này nắm được kẻ thủ ác trong tay, thẩm phán thích tuyên án thế nào thì tuyên án thế ấy, thẩm phán nắm quyền sinh sát, không phải cớm bọn anh. Và cái chế độ này thả ra hàng đàn những kẻ điên chỉ vì chúng cải tạo tốt.
Rath đã từng nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy sự thỏa mãn khi tống lũ tội phạm hiếp dâm vào tù. Đúng, có một chút thỏa mãn về mặt công việc, nhưng cá nhân anh thì không thấy thế. Đám con mồi của anh, chúng hoàn toàn không sợ hãi, không quan tâm khi phải vào tù. Chúng chào đón nơi ấy, nơi chúng có thể sống giữa đồng loại. Nơi chúng có thể khoe khoang những chiến tích và học tập lẫn nhau, đắm mình trong cái sự cảm thông lẫn nhau khi kể về những gì khiến chúng cảm thấy bị thiệt thòi. Bố mẹ, giáo viên, vợ, cớm, vv... Cùng nhau lập kế hoạch cho những vụ tiếp theo sau khi được thả. Điểm duy nhất khiến chúng không hài lòng khi ở tù đó là chúng không có đối tượng để thỏa mãn cái thú vui bệnh hoạn - nguyên nhân chính đưa chúng vào tù lúc ban đầu. Cuộc sống tội phạm giống như là một trạng thái tâm lý, một thứ đức tin không yếu ớt hơn bất kỳ đức tin nào trên thế gian, vượt qua cả lý trí và đạo đức. Anh không thể kiềm chế một thứ đức tin bằng ngục tù, đáng buồn là vậy.
Một nét xấu hổ lan ra khắp gương mặt Laroche. “Cải tạo tốt giờ có thể được giảm tới sáu tuần thụ án mỗi năm.”
“Nhân với mười sáu năm.” Anh nhấp một ngụm.
Rath đứng bật dậy, từng tế bào trong cơ thể rung lên, gào thét như tiếng phát ra từ đường dây điện cao thế.
“Thật dễ dàng.” Laroche nói trong cay đắng.
“Thằng khốn đó đã giết chị tôi!”
“Tôi biết.”
“Không, ông chả biết cái đếch gì hết!”
Cảm giác nóng chảy phủ lấy nắm đấm của Rath, máu rỉ ra từ kẽ ngón tay, móng tay anh cắm sâu vào thịt. “Tuyệt đối không thể thả hắn!”
“Không thả mới lạ đấy.”
“Lạ? Thả hắn ra là chúng ta đang đánh bạc với sự an toàn của những bé gái.”
“Ông có quyền được nghe hội thẩm.” Laroche nói. “Đó là lý do tôi gọi suốt cả ngày nay. Ông có quyền lên tiếng.”
Rath chật vật tìm từ ngữ để diễn tả tâm trạng anh vào lúc này.
“Thả hắn ra, và hắn sẽ tái phạm một lần nữa.”
“Có thể.”
“CHẮC CHẮN!”
“Sẽ có người để mắt đến hắn. Một chế độ sai lầm, đúng vậy, nhưng chúng ta chỉ có thể chấp nhận. Nếu không tôn trọng luật pháp, không tuân thủ luật pháp, chúng ta có khác gì tên Preacher đó đâu?”
Rath đấm cái rầm lên mặt bàn. “Tôi không cưỡng bức, không giết chết người mẹ khi con gái họ đang ngủ. Đó là sự khác biệt đấy. Ông dám! ĐỪNG BAO GIỜ so sánh tôi với con thú khốn nạn đó, với con quái vật đó!”
Laroche giật mình, gương mặt ửng đỏ, “Này ông bạn.” Anh ấy nói, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh. “Tôi với ông cùng một phe mà. Những người như chúng ta, chẳng có chút xíu quyền lực nào cả.”
“Tôi có!”
“Đừng nói kiểu đó!”
“Vậy tôi phải nói kiểu gì đây?”
“Nói cái kiểu mà chị ông ở trên trời sẽ không buồn phiền ấy.”
Rath tiến sát lại chỗ Laroche, phủ bóng lên người anh, cảm giác như mình đang vỡ vụn từng chút một. “Có lẽ ông muốn xem một chút, rằng vợ ông đang lên giường với thằng nào đấy!” Rath rít lên và bỏ ra ngoài.
❀ ❀ ❀
[1] Single malt: rượu mạch nha đơn nhất - chỉ rượu whisky được chưng cất chỉ ở một nhà máy duy nhất, đảm bảo trọn vẹn hương vị của vùng đất đấy - ND.