Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Văn phòng của bác sĩ Snell im lìm như rừng sâu giữa đêm đông. Trên hành lang lờ mờ, ánh sáng hắt ra từ trong phòng gợi người ta nhớ đến ánh sáng của một buổi hoàng hôn khi mặt trời sắp tắt. Rath bước vào phòng chờ, nhìn xung quanh căn phòng trống rỗng, hy vọng tìm được một cái chuông hay thứ gì đó tương tự để gọi bác sĩ. Không có gì cả. Anh hắng giọng, âm thanh vang vọng như tiếng rơi rạch tan không gian im lặng như tờ.

“Phía sau!” Có tiếng một ai đó hét lên vọng tới từ cuối hành lang.

Rath bước ra ngoài, đi qua khu tiếp tân vắng ngắt, rảo bước về hướng tiền sảnh và tìm thấy Snell trong văn phòng rộng thênh thang, cao chót vót với bàn làm việc làm từ gỗ sồi đỏ, viền và tay nắm bằng đồng được rèn thủ công. Cái giá sách có vẻ cũng được làm từ thứ gỗ sồi tuyệt đẹp đó. Đây là những món đồ đắt tiền và cổ điển có thể làm đồ gia truyền được đấy. - Rath nghĩ. Hai bên tường, bên cạnh vô số bằng khen đóng khung là những bức tranh sơn dầu vẽ cảnh vài ngọn đồi lộng gió hoang vu với nhà kho bé nhỏ tồi tàn và những trang trại đứng cô đơn trơ trọi gợi cho người ta nhớ tới Wyeth - họa sĩ yêu thích của Rath. Không có một bức tranh nào là bản in cả, tất cả đều là tranh gốc, được đóng khung và chiếu sáng từ cùng một góc. Chưa nói đến giá trị bức tranh, nguyên mớ khung tranh mạ vàng cũng phải có giá đến vài ngàn đô la mỗi chiếc rồi.

Căn phòng không lộng lẫy nhưng xa hoa đáng kinh ngạc, khác xa một trời một vực với ấn tượng mà người ta có khi nhìn vào Snell. Ai có thể liên tưởng một người đàn ông với quần bò Carhartt, sơ mi nhung và giày Merrell tới chốn này được chứ.

Snell cài nốt cúc áo cuối cùng trên chiếc sơ mi xanh được đặt may, giắt nó trong chiếc quần thiết kế riêng và thắt cái thắt lưng da được làm thủ công bóng loáng, ra hiệu về hướng chiếc ghế dựa trông có vẻ như là sản phẩm cấp cao của hãng Stickley - khung gỗ sồi đen và bọc da lộng lẫy.

Rath ngồi xuống, thoải mái chết đi được, - anh nghĩ. Thoải mái đến mức anh không muốn đứng lên nữa. Cảm giác đau đớn ở sau lưng bỗng nhiên biến mất. Anh sẽ bán cả trang trại đi để mua một chiếc như thế này - mà có khả năng anh cũng chỉ đáng giá chừng đó đấy.

“Uống gì đó chứ?” Snell hỏi.

“Sao lại không chứ?” Rath nói.

“Đá và nước nhé?”

Rath thường sẽ lấy đá nhưng linh cảm mách bảo anh không nên làm vậy, như thể nó là điều cấm trong văn phòng này, vì vậy anh lắc đầu.

“Lựa chọn khôn ngoan đấy.” Snell nói trong lúc đưa tay lật mở một cái bàn nắp cuộn để lộ một bộ sưu tập những hãng rượu hàng đầu. Tuyệt vời. Anh ta lấy một chai Caol Ila 18 rót vào cái li tròn miệng hẹp Rath đang cầm cho đến khi rượu trong li cao tầm ba xen-ti-mét và lặp lại tương tự với li của mình.

Li rượu trong tay Rath có cảm giác chắc tay và cân bằng đến không ngờ. Chất lượng đỉnh của đỉnh, loại pha lê cao cấp nhất trong số những mặt hàng cao cấp. Rath nhấp một ngụm rượu, cảm giác rạo rực quen thuộc lan ra khắp cơ thể anh làm mọi thứ xung quanh như chậm lại và nhẹ nhàng hơn. Rượu ngon đựng trong một chiếc li xứng đáng - còn gì tuyệt vời hơn thế nữa.

Snell ngồi bên kia chiếc bàn, đặt li rượu lên trên tay vịn tuyệt đẹp của chiếc ghế trong khi Rath thoải mái đặt tay lên đùi, tay kia vẫn cầm li rượu. Anh muốn nhấp thêm một ngụm nữa nhưng tự kìm lại chờ gia chủ uống thêm trước, vì phép lịch sự.

“Vậy, về cô gái.” Rath hỏi.

“Đã sẵn sàng.”

“Anh gặp cô bé khi nào?” Một cảm giác bất an nhộn nhạo trong lòng Rath, thứ cảm giác kỳ lạ. Liệu có phải là do anh đang ngồi giữa một căn phòng tượng trưng cho sự xa hoa đến tột cùng, cảm giác rằng nó vĩnh viễn không nên bị dấu chân người lạ vấy bẩn? Không. Anh đã phỏng vấn rất nhiều người giàu có, những người có thể mua cả năm mươi ông bác sĩ như Snell nhưng chưa một lần cảm thấy hồi hộp như bây giờ. Vậy thì tại vì sao?

“Tôi gặp cô bé ở hành lang.” Snell nói.

“Có thể cụ thể hơn không?”

“Trung tâm y tế phía bắc.” Snell nâng cốc, nhẹ nhàng lắc lắc chất lỏng đẹp mắt bên trong, đặt mũi vào ngửi nhưng không hề uống.

“Nói cho tôi biết, đừng bỏ sót điều gì.”

“Tôi cũng không định bỏ qua điều gì đâu.” Anh ta nhẹ nhàng xoay li rượu. “Chỉ là cả hai địa điểm tôi gặp cô bé đều có vẻ có ích với anh... nhưng mà tình hình thực tế có thể không giống như những gì tôi thấy, cho nên tôi...”

“Không cần lo lắng, bác sĩ. Trong nghề của tôi là phải học cách đánh giá tình hình từ nhiều khía cạnh. Có những kẻ hành động tàn nhẫn với người khác chỉ để tìm kiếm sự thỏa mãn của bản thân thôi.”

Snell uống một ngụm dài. “Tôi thấy cô bé vào văn phòng của bác sĩ Langevine.”

Rath cũng nhấp một ngụm, để mặc cho cảm giác êm ái tan ra trên đầu lưỡi và làm thế giới trong mắt anh trở nên mềm mại. “Bác sĩ Langevine?”

“Một bác sĩ khoa nội, chuyên khoa là phụ khoa và sức khỏe sinh sản.”

Rath kiềm chế cảm giác muốn đứng lên và đi điều tra ngay người kia. “Không quá bất thường chứ?” Anh nói.

Snell nhướn mày. “Đúng, nhưng, tôi lại gặp cô bé lần thứ hai vào chiều hôm ấy. Đó là lý do tại sao tôi có thể nhớ ra. Dù sao thì cô bé cũng...,” anh ta nhìn có vẻ bối rối trong việc lựa chọn từ ngữ để miêu tả, “Thanh tú. Tôi phải mất một thời gian mới có thể gộp cô bé với tấm ảnh anh đưa. Bức ảnh đó không được rõ lắm nhỉ.”

“Tôi có ảnh rõ hơn đây.”

“Dù sao thì, lần thứ hai gặp mặt, tôi nhìn thấy cô bé bước ra từ Family Matters[1].”

Rath nhấp thêm ngụm rượu nữa, cảm thấy bối rối vì những gì mình vừa nghe. “Anh muốn nói là...”

Tôi không nói gì cả. Tôi không biết gì hết. Tôi chỉ đang tường thuật lại rằng tôi nhìn thấy cô bé hai lần ở hai nơi và cùng một ngày, cách nhau vài tiếng, vậy thôi.”

“Hôm đó là ngày bao nhiêu?”

“Thứ ba mấy tuần trước. Mùng 4 tháng 10.”

“Làm sao anh chắc chắn được như vậy?”

“Tôi tới đó để tham dự cuộc họp mà.”

Mandy Wilks làm gì ở những nơi như vậy? Có phải là con bé đang mang thai không? Con bé có điểm chung gì với Julia? Đầu anh tràn ngập giả thuyết, mỗi cái đều sôi sục như thể có hàng trăm con ong đang vỗ cánh cùng lúc nhưng chưa thể bay lên vậy.

“Tầm mấy giờ?”

“Ở chỗ Langevine là khoảng 9 giờ đến 11 giờ sáng. Tôi đi qua đi lại chỗ hành lang đó khá nhiều lần. Chiều hôm đó có thể là vào khoảng 2 hay 3 giờ gì đấy.”

Rath sững sờ. Dù cho mỗi cô gái đều khác nhau một trời một vực về ngoại hình và bối cảnh, có thể họ vẫn có cùng một điểm chung. Nó vẫn luôn ở đó, rành rành trước mắt mà anh không thể nhận ra, chính là ý nghĩ mà anh đang theo đuổi khi điện thoại rung lên hồi chiều. Dù cho mỗi cô gái đều khác biệt về tư tưởng, tâm trạng, ngoại hình, tính cách, họ đều đã có bạn trai. Có khả năng không nhỏ rằng cả năm đều đã mang thai. George Waters không thể nào biết được họ mang thai để mà rình mò khi mà những cô gái không quen biết nhau và mang thai ở những thời điểm khác nhau. Ai là người có khả năng nắm được thông tin này nhất ngoài bác sĩ chứ, giống như tay Langevine này đây. Nhưng mà năm cô gái ở cách nhau quá xa, không thể có chuyện họ đi khám cùng một người được. Bác sĩ không thể lục hồ sơ bệnh án của một bác sĩ khác được. Điều đó hoàn toàn vô lý. Nếu nó là thật, vậy phải có một cách nào đó. Rath cần suy nghĩ, lô gích luôn là bàn tay vén lên bức màn bí mật che phủ mọi vụ án. Luôn luôn là vậy.

“Hy vọng tôi giúp được gì đó.” Snell nói.

Rath uống nốt chỗ rượu còn lại và đứng lên.

Snell ngồi nguyên tại chỗ như thể đang chìm đắm trong suy nghĩ về vẻ đẹp và tội ác của con người trong khi nhấm nháp thưởng thức Caol Ila.

❀ ❀ ❀

[1] Family Matters: Trung tâm tư vấn các vấn đề hôn nhân và gia đình, bao gồm cả tư vấn sức khỏe sinh sản và nạo phá thai - ND.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.