Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Rath ngồi ủ rũ trên sàn, lưng tựa vào chiếc đi văng trong căn phòng khách tối om, xem tivi tắt tiếng. Rachel đang ngủ trong phòng cũ của mình, song anh không muốn vô tình làm con bé thức giấc. Con bé cần được nghỉ ngơi.

Những tổn thương tâm lý và cảm xúc ập đến sau khi biết được sự thật về cha mẹ mình khiến con bé kinh sợ. Khiến con bé thay đổi, mang đi bao yêu đời, bao hứng khởi. Phủ một màu u ám lên đôi mắt. Thúc giục con bé lẩn trốn trong nhà nghỉ, lánh xa người đàn ông này - kẻ vô cùng yêu thương, cũng chính là kẻ phản bội nó. Và giờ, hy vọng duy nhất của anh là sự xa lánh này sẽ sớm qua mau, một ngày nào đó, con gái anh sẽ quay về. Anh biết Rachel hẳn giận anh, chỉ là những ngày qua con bé chẳng còn hơi sức mà trút giận lên anh nữa. Sẽ còn biết bao ngày khó khăn phía trước. Và anh đã sẵn sàng đón nhận chúng. Anh đã định nói chuyện với Rachel về điều này khi con bé về, nhưng con bé mệt lả. Anh còn biết làm gì ngoài luôn ở bên cho tới khi con bé sẵn sàng. Giờ Rachel đã có cả Felix nữa. Thằng bé rất ngoan. Một cậu trai tốt bụng. Chăm sóc và luôn ủng hộ con bé. Nó vừa ra ngoài mua loại pizza con bé rất thích mang về từ dưới thị trấn, để khi thức dậy con bé kịp thưởng thức ngay. Mạnh mẽ, quan tâm, chu đáo và dịu dàng. Trái ngược hoàn toàn với Rath năm xưa.

Tivi chiếu đến phần tin tức, Rath ngồi dậy, thu mình ngồi sát trước tivi đến mức cảm nhận được hơi nóng phả ra từ màn hình. Anh tăng âm lượng lên một chút để chỉ mình anh nghe được khi ngồi cách xa vài ba bước.

Nữ phóng viên tóc bạch kim nhìn như chỉ mới 15 tuổi khi đứng trước tòa án St. Johnsbury, mái tóc vàng tẩy quá tay của cô bay bay trong gió.

Cô xoay xoay tai nghe một chút rồi nhìn vào máy quay với khuôn mặt nghiêm túc nhất của một cô gái đã trưởng thành.

“Bác sĩ Martin Langevine đã phải ra hầu tòa vì những tội danh đáng sợ gây rúng động cho cả thành phố nhỏ Canaan, Vermont và khiến cả nước bàng hoàng. Các cáo buộc bao gồm bắt cóc, tra tấn và một tội danh giết người cấp độ một với nạn nhân là một cô gái hiện vẫn giấu tên. Có thể vẫn còn những cáo buộc khác.”

Nữ phóng viên ngập ngừng. Cô có vẻ bối rối.

“Có nghi ngờ rằng mẹ của Langevine cũng liên quan đến vụ việc. Betty Malroy, 72 tuổi, từng là y tá và là người sáng lập nên tổ chức phi lợi nhuận Xã hội cao thượng, bảo vệ những giá trị gia đình, cũng như Ngày tươi sáng, nơi chăm sóc cho những bà mẹ đơn thân khó khăn và con họ.

Bác sĩ Langevine tỏ ra khá xúc động khi nói rằng Malroy không phải mẹ ruột của mình, mà đã lấy tư cách một y tá thuyết phục người mẹ sinh ra ông ta, khi bà đến phá thai chui. Ông ta cũng nói rằng Malroy đã nuôi ông ta như con mình, và ông ta biết chuyện này là nhờ bà kể cho ông ta nghe khi ông ta 13 tuổi. Ông ta còn thừa nhận đã thực hiện vụ tấn công Marianne King vào dịp Halloween năm 1985, cũng chính là mẹ đẻ của ông ta. Marianne King hiện vẫn chưa lên tiếng.

Betty Malroy còn được biết tới là chủ sở hữu Cơ sở nhận nuôi Ngày tươi đẹp, có nghi ngờ rằng giữa nơi này và động cơ gây án của Langevine có mối liên quan nào đó. Tuy nhiên...”

Rath xích lại gần, liếc nhìn về cánh cửa phòng Rachel.

“Boyd Pratt đệ tam...” phóng viên tiếp tục. “Một người nổi tiếng ở Vermont có xuất thân ưu tú, gần đây mới tiến hành nhận nuôi con từ Ngày tươi đẹp, đã từ chối tiếp chuyện chúng tôi. Luật sư riêng khẳng định ông đã gặp gỡ bà Malroy tại khu nghỉ dưỡng tại Stowe để hoàn tất việc nhận nuôi hợp pháp. Song sau khi cân nhắc tin tức, ông đã quyết định sẽ không tiếp tục làm việc với cơ sở này nữa. Có vẻ như các cô gái khác cũng đã gặp Betty Malroy ở khu nghỉ dưỡng để yêu cầu phá thai chui, mặc dù việc ấy có liên quan tới những tội ác được cho là do con trai bà gây ra hay không thì vẫn chưa rõ.

Được biết bác sĩ Langevine đã bám theo các nạn nhân sau khi kết thúc cuộc gặp mặt nhóm tư vấn cho phụ nữ mang thai và dụ dỗ những cô gái trẻ bằng dáng người cao gầy của mình, trong cái lốt một bà già đang cần giúp đỡ. Theo như bác sĩ Langevine thì điều ông ta làm chỉ là để cứu sống những sinh linh vô tội. Những cô gái ‘như thế này’ cứ liên tục phá thai và ông ta đang ngăn chặn tội giết người bằng cách thực thi công việc của Chúa. Trích lời Langevine: ‘Giờ tới lượt chúng ta phải giải cứu những người bị tuyên án tử oan; đừng lánh xa hay để mặc họ chết’.”

Nữ phóng viên vén tóc sau tai. Cái lạnh khiến lớp trang điểm của cô bắt đầu nứt nẻ. Tưởng như vừa nghe thấy tiếng động sau lưng, Rath quay lại nhìn về phía phòng Rachel, song trước mắt anh chỉ là một hành lang tối.

“Theo thông tin nhận được, thi thể của hai cô gái còn lại đã được tìm thấy ở một lò hỏa táng tại rìa phía sau khu đất trên đường Ravens.” Sonja đã cho anh biết đó là Sally và Fiona.

Vậy còn Mandy? Sao họ còn chưa tìm thấy cô ấy?

Nữ phóng viên tiếp tục, “Người ta tin rằng các cô gái đều đang mang thai vào thời điểm bị bắt cóc, cũng như bác sĩ Langevine đã cố giữ tính mạng họ cho tới khi sinh con xong, nhưng...” Cô đột ngột quay đầu về phía bậc thang của tòa án, xoay lưng với máy quay khiến máy quay phải cố gắng quay về trước mặt cô “Hình như bác sĩ Langevine đang ra.”

Máy quay rung lắc, góc quay mở rộng để thu được cả hình nữ phóng viên và Langevine trong khi hắn ta chậm rãi bước xuống những bậc thang. Những bước đi cứng nhắc. Khuôn mặt đóng vảy và thâm tím. Vết khâu dữ tợn kéo dài trên má trái, từ lông mày tới tận khóe miệng hắn ta. Cái vẻ phờ phạc ấy ngay lập tức biến đi khi hắn bước nhanh tới thẳng chỗ máy quay, vẻ tự tin vô cùng và đầy thách thức lóe lên trên khuôn mặt.

“Tôi không nhận tội với những cáo buộc ngu xuẩn đó, dựa trên Đạo luật bảo vệ người thứ ba của Vermont.”

Rath chớp mắt. Điên thật rồi! Hắn có thể lấy lý lẽ gì mà biện hộ cơ chứ? Hắn đang đưa ra lời bào chữa điên cuồng hay thứ gì đó xảo quyệt hơn nhiều ư?

“Trong đó nêu ra...,” Langevine bổ sung. “‘Một người có thể bảo vệ mạng sống của một người thứ ba khi người đó không thể tự bảo vệ mình khỏi những tổn hại cơ thể. Và nếu người thứ ba đó bị đe dọa mạng sống, họ phải được bảo vệ vì lợi ích của mình.’ Đó chính là những gì viết trong luật. Và cũng chính là điều tôi đã làm. Tôi là bác sĩ. Nhiệm vụ của tôi là chữa lành vết thương. Cứu sống con người. Tôi tuân theo luật của Vermont. Luật của Chúa trời.” Lưỡi của hắn tách tách như một con rắn độc.

Rath tăng âm lượng lên một chút, lặng người khi nghe những lời do hắn thốt ra và sự chắc chắn trong từng lời.

Langevine mỉm cười như thể mình vừa đắc cử tổng thống và làm dấu chữ thập. “Thánh thi 82:4 đã viết: ‘Hãy cứu vớt những người khốn cùng, thiếu thốn và vô tội; giải thoát họ khỏi tay kẻ ác.’ Tôi chỉ cố gắng thực hiện lời dạy ấy, dù rằng tôi có thể đã không làm tròn.”

Ngạc nhiên thay là trong đám đông có vài kẻ cất tiếng reo hò.

Nữ phóng viên lúng túng như gà mắc thóc, chớp mắt liên tục, mascara bắt đầu vón cục dưới cái lạnh, khiến cô vừa có vẻ ớn lạnh vừa ghê sợ. Nhưng đột ngột cô đưa chiếc micro về phía người phụ nữ reo hò và hỏi, nếu không phải theo cái cách chuyên nghiệp nhất thì cũng là chân thành nhất: “Lý do gì khiến cô hò reo như vậy?”

Người phụ nữ ấy hét lên, “Anh ấy dám làm điều trái tim mách bảo. Chúng ta...”

“Tắt đi,” một giọng nói yếu ớt vang lên, Rath quay lại, ánh sáng khó chịu hắt ra từ tivi chập chờn, anh thấy Rachel nhìn anh chằm chằm, trống rỗng và đau đớn, con bé giữ chặt áo choàng tắm quấn kín người. “Xin ba đấy, ba tắt đi!”

Rath nhấc điều khiển lên tắt tivi, rồi lại quay về phía Rachel. Nhưng con bé đã bỏ đi, anh chỉ còn kịp thấy ánh sáng hắt ra từ phòng riêng tắt dần khi con bé đóng cửa kèm một tiếng tách khô khốc.

Rath giật mình ngồi bất động trên sàn, chớp mắt trong bóng tối.

“Ba ơi,” một tiếng thì thầm trong căn phòng lạnh lẽo.

Rath dụi mắt và chớp chớp trong bóng tối.

Rachel quỳ gối bên anh. Con bé ôm một tấm chăn, gỡ ra và choàng lên người anh, kéo kín chăn từ chân đến tận cằm.

Anh vươn tay ra khỏi chăn và chạm vào tay con bé. Lạnh ngắt. “Con đứng đó bao lâu rồi?” Anh khẽ hỏi.

Con bé chỉ nhún vai. “Một lúc rồi ạ.”

Rath tựa vào vai ghế. Anh nhìn con gái, nín thở. Nỗi nhục nhã vì khiến con gái mình rơi vào nguy hiểm có lẽ đã nghiền nát anh nếu không có cảm giác vui sướng ùa về khi có con bé ở ngay bên cứu vớt.

“Ba...,” anh mở lời.

Con bé kéo tay anh đặt xuống dưới tấm chăn. “Ba nghỉ đi,” con bé vừa nói vừa kéo chăn tới tận cằm anh lần nữa, giúp anh đặt mình xuống. Đâu phải như thế này. Đáng ra người được an ủi phải là con bé mới đúng.

“Đáng ra ba không nên...,” anh cất tiếng lần nữa. Song con bé chẳng để anh nói tiếp. “Ba nghỉ ngơi đi ạ.” Con bé nói.

Rachel tựa đầu vào ngực anh, anh nghe tiếng trái tim con đập mạnh, y như cái hồi con bé còn bé xíu, lần đầu sống cùng anh trong ngôi nhà mới này.

“Đáng ra ba phải bảo vệ con.” Anh nói hắt ra. Nhẹ nhàng. Một tiếng thì thầm.

“Ba đâu thể bảo vệ con mãi được.” Con bé nói.

Phải, đau đớn thay song đó là nỗi đau mà cha mẹ nào cũng phải chấp nhận.

Lồng ngực anh căng lên, và con bé khẽ đặt tay lên để trái tim anh bình yên lại, dù có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ tìm được bình yên nữa.

“Ba...”

“Ba nghỉ đi ạ.” Con bé lại nói. “Suỵt.”

“Cám ơn con.” Anh đáp.

Con bé cố nói thành lời, song giọng con nghẹn lại, anh biết con bé đang khóc, sự run rẩy và tiếng thổn thức truyền đến anh. Anh vươn tay vòng ôm lấy đầu con bé và ôm con thật chặt.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.