Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Grout ngồi chờ trong chiếc Subaru Outback ở gần công trường vừa nghe đài CHOM FM của Monstreal vừa ăn mấy chiếc bánh rán vòng, rượu táo nóng hổi của trang trại Clear Brook. Mấy chiếc bánh này chính là một trong hai thứ anh mong mỏi mỗi thu: bánh và những giấc ngủ ngon. Tháng tám nào anh cũng phải đặt điều hòa vào chỗ cửa sổ phòng ngủ dù tiếng điều hòa kêu làm Jen lo lắng, còn sự ẩm ướt lạnh lẽo như nhà xác làm Grout mất ngủ. Điều hòa giống như Chúa cứu thế đối với lũ trẻ vậy. Không có nó, đám nhóc nhà anh sẽ mướt mồ hôi, bật nó lên đám nhóc sẽ thoải mái nhưng lại không ngủ được vì tiếng máy kêu o o. Hơn nữa, những đứa trẻ thiếu ngủ đều như thành yêu quái hết - cáu bẳn, nghịch ngợm và khó bảo. Mùa thu luôn đến lúc cả nhà như chuẩn bị cãi nhau tới nơi, khiến những đứa trẻ cáu gắt và bà vợ hay cằn nhằn của anh ngủ say như nạn nhân ngộ độc khí CO - một phép so sánh không lấy gì làm tốt đẹp.

Sáng hôm nay, Grout tỉnh dậy với tinh thần khoan khái và một cơ thể tràn đầy sinh lực chứ không cảm giác như bún thiu giống mọi hôm. Anh và Jen ngủ gật trong lúc đang xem đĩa DVD Columbo[1]. Jen thích nó, thích cả cái phong cách từ những năm 70 của bộ phim, còn Grout chỉ chú ý tới đám xe cổ điển và tính hài hước. Ngay quá trình điều tra cũng đủ gây cười rồi. Trong tập đêm trước, Robert Culp vào vai một tay thám tử tư chuyên tống tiền và giết người trong suốt một nửa thời lượng chương trình. Grout thích ông ấy. Jen đã ngủ gật chỉ nửa tiếng sau khi chương trình bắt đầu nên đêm nay khả năng anh sẽ lại tua lại từ đoạn đó như thường lệ. Thường thì hai vợ chồng phải mất ba đêm mới xem xong một tập.

Grout mở túi lấy ra chiếc bánh thứ hai, khoan khoái hít hà hương men dễ chịu và mùi đường nóng ấm. Thứ bánh này là món đồ ăn vặt duy nhất anh nghiện, của ngọt không hấp dẫn anh như hấp dẫn lũ nhỏ tràn đầy năng lượng. Môn bóng rổ của Liam, thể dục dụng cụ của Jill còn xa mới tốn năng lượng bằng động não. Bọn trẻ ngày nay ngày càng thiếu hứng thú với thế giới xung quanh, chẳng giống hai anh em anh ngày xưa đánh nhau chí chóe chỉ để được ở ngoài lâu hơn. Vào mùa hè, hai anh em sẽ lang thang trong khoảnh rừng sau nhà cho đến khi bị đám muỗi lùa về nhà, mùa đông, họ sẽ nghịch tuyết cho đến khi lạnh cóng. Chắc chỉ vài trăm năm nữa thôi, loài người sẽ toàn mấy đứa béo phị ục ịch ăn uống bằng ống dẫn giống như trong phim Wall-e thôi.

Grout cắn ngập răng vào miếng bánh, thứ bánh chỉ bán từ tháng chín đến tháng mười. Hôm nay anh đã phải xếp hàng từ 6 giờ sáng, lúc cả trang trại còn chìm trong sương sớm, nhìn cô gái nhào bột rồi chiên bánh trong chảo dầu nóng hầm hập. Cô ta nhấc từng chiếc bánh một, vùi chúng trong đường rồi bỏ năm chiếc vào trong túi, một chiếc đưa cho anh. Lúc Grout cắn miếng đầu tiên, cả cơ thể anh run lên trong cảm giác đê mê khó tả khi đường tan ra ngay trên môi, khi lớp vỏ ngoài vàng óng giòn rụm vỡ vụn và hàm răng cắm ngập vào ruột bánh non mềm nóng hổi. Cảm ơn trời phật, Clear Brook chỉ làm loại bánh này vào mùa thu, nếu bánh được làm quanh năm anh sẽ phát phì mất - mà một tên béo nặng vài tạ mà ra hiện trường chắc chết lâu rồi.

Grout xé chiếc bánh thứ ba làm hai, lớp đường tan tỏa ra hơi nóng ngòn ngọt, anh ngốn hết nửa chiếc chỉ trong một miếng. Anh thỏa mãn liếm ngón tay và nhìn ra kính chắn gió.

Một chiếc Suburban ọp ẹp như bước ra từ chương trình Starsky & Hutch lắc lư lái vào công trường. Radio vang lên tiếng nhạc Death Metal chát chúa - là George Waters.

Waters bước ra khỏi xe trong trang phục thợ sơn và ôm theo cái túi vải thô đựng dụng cụ. Từ khoảng cách mười lăm mét, Grout có thể nhìn thấy từng mảng mụn mọc đầy trên má gã, mái tóc đen bên bết trông như tảo thối gắn lên một cái hộp sọ xấu xí.

Grout chầm chậm mở cửa xe và bước ra ngoài.

Waters bỏ cái túi xuống và lủi dần ra phía sau công trường.

Grout đứng đơ một giây rồi ngay lập tức đuổi theo.

Thằng nhóc nhảy phóc qua cái hố, luồn lách giữa đám thợ xây và lao về bãi cỏ. Lúc Grout trèo qua hàng rào, quần anh vướng lại và rách toạc kéo theo gương mặt anh tiếp xúc sát mặt đất. Grout bật dậy và bứt tốc, dần rút lại khoảng cách sáu mươi mét với thằng nhóc. Grout có thể lực không tệ, thân hình rắn rỏi nhưng thằng nhỏ bệnh tật này lại vẫn có thể áp đảo anh nhờ sức trẻ và nỗi sợ.

Grout duy trì tốc độ qua bãi cỏ, mắt cá chân anh đau nhói, phổi nóng bỏng và trái tim trầm xuống khi thằng nhóc bay người qua thêm một cái hàng rào nữa, kéo dãn khoảng cách hai bên.

Grout chật vật trèo qua hàng rào thứ hai, lúc ngẩng đầu lên thằng nhóc đã biến mất nhưng không lâu sau lại xuất hiện trên bãi cỏ phía xa. Nó vấp ngã và giờ đang chạy khập khiểng - xem ra chân đã bị thương. Grout lao tới và quát lên như một gã khờ “Đứng lại! Cảnh sát đây!” Anh thầm tự giễu: Cứ làm như tội phạm nghe tiếng cảnh sát bảo dừng thì nó liền dừng luôn ấy. Grout đã bắt đầu thở hồng hộc bằng miệng, và vết thương lúc ngã làm anh chậm lại. Thằng nhóc còn bị thương nặng hơn, khoảng cách hai bên dần ngắn lại.

Khi gần tới nơi, Grout lao người tóm chân thằng nhóc nhưng chỉ vớ được bùn đất lạnh băng. Nó quay lại sút một cú vào tay Grout và anh cảm thấy hai ngón tay đã trật khớp hoặc gãy. Anh nghiến răng. Thằng chết giẫm này! Anh chồm theo túm lấy mắt cá chân làm nó ngã cái rầm xuống đất.

“Bỏ ra, gã khốn!” Nó hét lên và giãy giụa nhưng vô ích. Grout quá khỏe so với một thằng nhóc èo ọt như nó. Grout khóa chân nó lại, Waters rú lên đau đớn.

Grout bẻ quặt hai tay thằng nhóc ra sau lưng, còng lại, ấn mặt nó xuống mặt đất lạnh và gầm lên trong giận dữ. “Nằm yên gã khốn!”

❀ ❀ ❀

[1] Columbo: tên một chương trình truyền hình kiểu trinh thám của Mỹ - ND.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.