Rath giật mình khi thấy Felix trong chiếc Scout của mình. Anh đã hoàn toàn không nhớ một chút gì về cậu ta. Đúng lúc anh khởi động máy thì có tin nhắn mới từ Grout gửi đến.
Cho anh biết: Án mạng xảy ra vào Halloween năm 1985.
Rath nhìn thật kĩ bức ảnh. Nếu không biết từ trước, anh đã tưởng là đang thấy những vết chạm khắc trên người Julia. Anh biết thằng bé trong bức ảnh đầu tiên kia là ai. Tất cả những mảnh ghép đều đã vào vị trí của nó. Từng chi tiết nhỏ giống như những mảnh xương của con quái vật, và Rath dựng lên khung xương từ nó. Hình ảnh nó hiển hiện rõ rệt trong tâm trí Rath: từ cách nó sinh tồn, con mồi xấu số của nó, lý do vì sao nó lại săn đuổi mục tiêu đến những điều kiện để nó tồn tại và cả nơi nó trú ẩn. Anh biết Mandy ở đâu. Và cả Rachel nữa.
Giờ anh chỉ biết hy vọng là cả hai vẫn còn sống. Nếu như Rachel mới chỉ bị bắt đi sau khi cuộc gặp diễn ra thì chắc hẳn đến giờ con quái vật sẽ biết con bé không phải người nó cần. Con bé không có giá trị lợi dụng gì với nó nên có thể sẽ không bị giết.
Chiếc Scout trượt đi trên triền đồi dốc đã đóng băng. Rath quẹo tay lái nhưng chiếc xe lại tiếp tục trượt ngang và tăng tốc trong khi vẫn tự xoay vòng. Chiếc Scout trượt lùi lại, rung lên bần bật chỉ chực lật nhào. Không còn cách nào khác, Rath đành bất lực để cho chiếc xe lướt đi tự do cho đến lúc nó bị kẹt cứng vào lan can cầu và dừng hẳn lại trong tiếng kim loại va chạm chát chúa.
Felix kinh hoàng nhìn anh chằm chằm.
Rath chỉnh lái chiếc Scout, quay xe lại và lao nhanh xuống đồi.
Vào đến thị trấn, anh dừng lại, lớn tiếng ra lệnh cho Felix: “Xuống xe!” Felix lật đật làm theo, vô cùng bối rối.
Rath không cần và cũng chẳng muốn kéo cậu nhóc vào mớ rắc rối này.