Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57

❊ ❊ ❊

Rath hấp tấp đi ra ngoài con đường dẫn vào dinh thự, chán nản và mất phương hướng. Anh cho tay vào túi áo khoác và chờ cổng mở. Nhưng cổng vẫn không mở. Anh quay lại nhìn về phía dinh thự, những dấu chân anh đã bị tuyết vùi lấp đi. Anh kéo cánh cổng xem có phải nó đã bị đóng băng tại chỗ hay không. Nhưng không phải. Cổng vẫn bị khóa.

Đèn trước trong hốc tường nhấp nháy rồi tắt hẳn, con đường chìm vào bóng tối. Chuyện gì đang xảy ra vậy nhỉ? Phải chăng Langevine đã nghi ngờ Rath cố tình muốn chờ cảnh sát đến? Giờ tuyết đang rơi dày thêm và bị gió cuộn thổi lên cực kỳ dữ dội. Rath không còn nhìn thấy được đôi giày chính mình đang đi đâu nữa. Anh đặt một chân lên phần trồi lên của một cái cột đá cẩm thạch và với ngón tay lên định cố trèo ra ngoài lần nữa thì chợt nghe có tiếng kim loại khua rổn rang và một vài tia sáng lóe lên khi cánh cổng mở rộng.

Rath chống chọi lại cơn gió mạnh đang quất vào người để đến chỗ chiếc Scout. Anh khởi động làm nóng máy và chờ cho lớp băng tan đi. Đầu anh lúc này đã ướt sũng nước. Anh bật cần gạt nước lên, ngồi nhìn cánh cổng uể oải khép lại và chờ cảnh sát đến.

Anh cứ chờ, chờ mãi, cho đến khi một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu anh như một cái đe từ trên trời rơi xuống. Chẳng ai lại đi đóng cổng khi đang chờ cảnh sát đến cả. Người ta sẽ để cổng mở.

Chẳng có cảnh sát nào đến cả. Đúng hơn là họ chưa từng được gọi đến.

Langevine đã chơi khăm anh, khiến anh lú lẫn với khuôn miệng cười cợt và sự lãnh đạm ngọt ngào của hắn ta. Hắn đã biết trước, hoặc ít nhất cũng đã nghi ngờ khi thấy Rath xuất hiện trước cửa nhà hắn. Gã bác sĩ đã dựng lên màn đón tiếp bình thường ấm cúng để chào đón Rath với một thái độ tò mò hết sức tự nhiên, cái vỗ lưng thân thiện và cốc rượu whisky ngon lành nhằm làm đầu óc anh trở nên mụ mẫm.

Rath cảm thấy ruột mình thắt lại và buồn nôn kinh khủng. Anh nhắm mắt lại, ngả người về phía trước, há miệng thở dốc để xoa dịu phần ruột đang cồn cào dữ dội như thể trước đó anh đã uống phải mỡ thịt xông khói và giờ đống mỡ đó đang đông tụ lại thành một khối mỡ cứng trong ruột của anh. Đầu anh đau buốt như bị dùi xoáy. Đau đến chảy nước mắt. Rồi anh nôn thốc nôn tháo. Hình như anh đã nôn ra cả máu.

Là do cốc rượu whisky. Nếu cốc rượu của Langevine không phải là rượu rót từ cùng một chai với anh thì anh đã nghi ngờ rồi. Nhưng cốc rượu hắn uống cũng chính là loại anh đã uống.

Chính là do đá. Đá tan vào rượu. Langevine đã uống rượu nguyên chất. Cốc của hắn không hề có đá. Chết tiệt!

Rachel đang ở trong dinh thự đó. Cả Mandy nữa. Rath đã cảm thấy thế. Anh đã biết là thế.

Ruột anh lại thắt lại. Anh trượt ra khỏi chiếc Scout, thọc ngón tay vào cổ họng, quá xuống cả a-mi-đan, nôn cho đến khi dạ dày trống rỗng không còn gì để nôn nữa và cả người phát sốt. Anh lại nôn khan lần nữa.

Rath đứng lên, dựa lưng vào chắn bùn của chiếc Scout, vuốt hết tuyết trên mặt và cổ xuống. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cổng im lìm, sống lưng lạnh toát khi hồi tưởng lại lời Langevine đã nói trước đó. Từ nhà tôi anh phải đi hàng dặm xa mới tới được con đường gần nhất. Cuộc nói chuyện với Gale trước đó giờ đang dội lại trong tâm trí anh. Hàng ngọn núi.

Rath lấy cuốn sách du lịch từ dưới ghế ngồi của chiếc Scout ra, giở đến phần giới thiệu địa lý. Đúng là nó đây rồi. Nếu quay lại nơi thi thể của Julia được tìm thấy và đi ngược lên vài dặm sẽ đến được đỉnh Canaan, một nơi hoang dã cằn cỗi không có nhà cửa hay đường sá gì hết. Nhưng nếu đi dọc xuống sườn đỉnh núi bên kia, tức là bên này, sẽ tới được đường Ravens ở đằng sau khu đất của Langevine.

Nếu Julia đã trốn thoát khỏi chỗ này, cô ấy sẽ thoát ra từ phía sau và ngay lập tức chạy thẳng ra khỏi nơi đã cầm tù mình. Phải có một lối ra từ phía sau ở phía trong.

Rath đi xuyên qua rừng cây, chẳng thèm để tâm đến đám cành lá đang quất vào mặt mình. Một vệt máu ấm nóng chảy xuống má anh lúc anh loạng choạng tiến về phía cái hàng rào sắt. Đằng sau lớp băng tuyết là nền đất lởm chởm đá hoa cương, rủi mà có ngã xuống đây, nhẹ thì trật mắt cá chân còn nặng thì vỡ đầu. Anh đã chọn đi theo lối này, mạo hiểm vùi mình đi xuyên qua màn đêm đen đặc và giờ thì bị kẹt lại sau mấy song sắt hàng rào lạnh lẽo. Anh nắm chặt lấy chúng để giữ mình không bị trượt ngã khỏi mỏm đá. Nếu không màn đêm và vực sâu sẽ nuốt chửng lấy cơ thể và cả tiếng thét của anh mãi mãi.

Anh lê bước dọc theo hàng rào, bám vào những song sắt để đu mình về phía trước, tuyết ngày càng dày thêm và cây cối cũng thưa hơn khi anh lên cao hơn. Rath dừng lại lấy hơi và nhìn qua song sắt. Hai gấu quần len anh đang mặc giờ không khác gì hai tấm kim loại vì băng đóng cứng đờ. Hai chân anh tê dại vì lạnh. Sân sau của dinh thự phải ở gần đây chứ.

Anh cào qua lớp tuyết dài đến tận đùi, gió vẫn đang gào rú khóc than, gương mặt và đôi tai như đóng băng của anh đang chìm trong đau đớn.

Anh đã đi hết hàng rào.

Dinh thự đã ở chỗ đó.

Rath bám víu vào song sắt cuối cùng và mò mẫm xung quanh trong bóng tối để tìm xem còn chấn song nào nữa không. Nhưng khi anh tiến thêm một bước nữa thì chẳng có gì hết ngoài không khí. Từ đây rơi xuống đến lúc chạm đất là bao nhiêu mét nhỉ? Chẳng có cách nào để biết được cả.

Anh bám chặt vào hàng rào và nhích từ từ xuống nền đất cứng. Cả người anh co cứng lại. Hai mắt cay xè. Anh cố gập ngón tay lại nhưng chỉ uốn được khớp đầu tiên. Các đầu ngón tay đã tê liệt hoàn toàn rồi.

Xuyên qua gió thốc, anh nhìn chằm chằm về phía vị trí dinh thự đó tọa lạc. Tuyết táp mạnh vào mặt anh. Chính tại chỗ đó. Có ánh sáng mờ. Anh mò mẫm sờ soạng trong tuyết. Nền đất bằng phẳng. Là một thảm cỏ.

Rath đi xuyên qua trận bão tuyết về phía ánh sáng nhợt nhạt ấy cho đến khi anh va vào một thứ kỳ cục bằng kim loại - một cái bếp nướng ngoài trời đóng băng. Anh trườn khỏi nó và đi về phía sau dinh thự, chỗ này khuất gió hơn và tuyết cũng không rơi nhiều. Anh đứng ở một chỗ nào đó giống như dưới một vòm nhà hình nửa vầng trăng của một hành lang được bao quanh bằng lan can đá cẩm thạch kiểu Hy Lạp ngập trong tuyết.

Có ánh sáng chiếu ra từ khung cửa sổ nằm cách ít nhất không phẩy ba mét so với tầm nhìn của anh. Anh nhìn quanh xem có chỗ nào đứng lên được không. Không có gì hết.

Một cái bóng lướt qua một khung cửa sổ trên tầng cao, ẩn hiện như bóng ma.

Rath nép sát vào bức tường và thấy một cánh cửa ở hàng hiên. Anh thử vặn nắm xoay cửa. Cửa đã bị khóa. Anh định phá kính cửa sổ nhưng lại thôi vì không thể mạo hiểm làm kinh động đến con chó Brutus.

Trong khi đang đi men theo hiên nhà, anh nghe thấy có tiếng đập mạnh như có ai đó đang trải một tấm thảm ra vậy. Và anh thấy được “lối vào” ở phần dưới cửa: Lối đi cho chó. Tấm màn nhựa đập lật phật trong gió. Rath quỳ xuống và đẩy tấm màn ra nhưng không được. Phần thủy tinh nhựa dẻo đã bị đóng chặt vào phần khung. Anh tì vai vào phần nhựa dẻo khiến nó vỡ nghe “bốp” một tiếng. Rath đứng hình. Anh yên lặng chờ đợi. Khi chắc chắn là không có ngọn đèn nào bật sáng hay có âm thanh nào vang lên trong nhà, anh mới chui qua cái cửa dành cho chó và nằm vật ra sàn, vểnh tai nghe ngóng. Chẳng có âm thanh nào hết ngoại trừ tiếng gió gào rít. Anh đã vào được bên trong rồi. Cảm ơn mày nhé, Brutus.

Rath thận trọng đứng lên, lưng anh đau ê ẩm như phản đối không chịu để anh đứng thẳng. Căn phòng trống rỗng, lạnh lẽo có kích thước bằng với một phòng tiệc cưới, sàn phòng trông như một bức ghép hình từ muôn ngàn viên đá nhiều màu sắc. Anh bước nhanh qua căn phòng, nắm lấy khẩu súng bằng những ngón tay tê dại nay đang đau nhức dữ dội khi vào chỗ ấm áp hơn.

Anh xoay nắm cửa trên một cánh cửa lớn. Nắm cửa kêu lên “cách” một tiếng, anh đẩy cửa ra và cẩn thận bước vào một căn phòng có trần hình vòm, súng đã sẵn sàng trên tay.

Căn phòng rất tối, nhưng anh cũng nhìn ra được một cái bàn bi-a có mấy quả bóng được xếp gọn gàng ở một phía bàn và hai cây gậy bi-a được xếp chéo lên nhau như hai thanh kiếm đặt ở đầu bàn kia. Bên cạnh bàn bi-a là một thanh gỗ tối màu, có vẻ là gỗ tếch được trang trí công phu. Đối diện với anh lúc này là một chiếc tivi màn hình phẳng cực lớn treo trên tường. Lúc đầu Rath chẳng nhận ra cái tivi đó mà chỉ thấy có bức tường thôi. Nó phải lớn cỡ một cái màn hình chiếu ngoài trời. Trên tường phía bên trái anh là một cái lò sưởi đá có phần mặt bằng đá cẩm thạch được trang trí cầu kỳ. Lò sưởi này được thắp sáng bằng khí đốt, ánh sáng nhỏ nhoi từ lò sưởi chập chờn trong căn phòng tối như đôi mắt xanh sáng quắc của một gã điên. Phía trên mặt lò sưởi có treo một cây thánh giá với hình ảnh Chúa Giê-su bị đóng đinh.

Rath đi qua một cánh cửa rẽ ra hành lang, bàn tay cầm súng của anh đau nhức như bị kiến đốt, cảm giác như không phải là đang cầm súng mà là đang nắm một cái cây xương rồng vậy. Tê cứng. Dường như anh mất hẳn cảm giác ở một hoặc hai ngón tay rồi.

Anh đi dọc theo hành lang về phía có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ một ô cửa cuối hành lang. Anh dừng lại, dựa vào tường để bình tĩnh lại.

Có ánh sáng lọt qua lỗ khóa tay nắm cửa cổ xưa. Rath siết chặt khẩu súng và liếc nhìn qua lỗ khóa khi nghe thấy một giọng phụ nữ đầy căm thù vang lên. Những từ ngữ được phát ra một cách nặng nề, chính xác từng chữ như thể mỗi âm tiết bị ném ra từ một tấm thiếc vậy.

“Renstrom là người tiên phong!” Người phụ nữ gào lên. “Ông đã chiến đấu trong các chiến hào ở vùng trung tâm trong suốt mười năm. Với sự dũng cảm kiên cường của mình, ông đã ban hành nhiều luật ở bang quê nhà của mình là Missouri để cứu những đứa trẻ vô tội còn chưa ra đời! Người ta đã phỉ báng, xúc phạm và tấn công ông ấy vì đã can đảm nói lên chân lý thần thánh! Vì dám phơi bày bản chất của việc nạo phá thai!” Người phụ nữ gào lên với một tông giọng ma quái, phấn khích đầy mê hoặc.

Rath gí sát mắt vào lỗ khóa nhưng chỉ nhìn thấy một cái bóng đang chuyển động trên tường. Anh lao vào phòng, súng giương cao.

Đứng trước mặt anh, là Betty Malroy đang kêu gào rền rĩ: “Ông đã thành công sau bao lần thử lửa kinh hoàng, ông đã nói lên Chân lý Thiêng liêng! Chân lý của Chúa! Ông đã đến được Miền đất hứa, nếu như các bạn nối gót ông, đó sẽ là thắng lợi không chỉ đối với nước Mỹ mà còn là vì Chúa kính yêu!” Bà ta xỉa một ngón tay vào không khí như thể cắt cổ người nào đó vậy. Gương mặt bà ta đỏ ửng lên vì giận dữ. Vì cuồng nộ. Nước bọt lem nhem bên mép bà ta trông như mạng nhện vậy.

Rath cảm tưởng như người phụ nữ này sắp ngất xỉu đến nơi vì điên cuồng quá mức. “Chúng ta sẽ thắng trong cuộc chiến này!”

Anh nhìn chăm chú khi Malroy tiếp tục lên giọng huênh hoang. Bà ta không hề biết rằng anh đang có mặt ở đây vì bà ta chỉ là một hình ảnh được chiếu trên chiếc tivi màn hình phẳng trông xuống một cái bàn thờ Chúa. Căn phòng có một chuỗi những băng ghế dài như một nhà nguyện nhỏ với những bức tranh tái hiện hình ảnh Chúa bị đóng đinh.

Rath chạy xuống hội trường tới một cầu thang xoắn ốc có ánh sáng chiếu từ trên xuống đầu cầu thang bằng sắt. Anh lặng lẽ leo lên những bậc thang cẩm thạch cho đến khi thấy mình đang đứng ở một hành lang lớn nữa cũng bằng đá cẩm thạch.

Ở phía xa, một tia sáng đơn độc tỏa ra như ánh sáng từ chiếc đèn pha duy nhất của một đầu máy trong đường hầm vẽ ra một vệt sáng bạc trên sàn đá. Có một thân ảnh bước qua vùng sáng ấy và biến mất.

Rath vội đuổi theo, sàn đá trơn khiến anh không thể nào bước đi một cách lặng lẽ được, bước chân anh vang vọng khắp xung quanh. Đến cuối phòng, anh thở hổn hển nhìn theo hướng người đó biến mất. Trống không. Anh rón rén bước xuống dọc theo căn phòng, hết nhìn sang trái lại nhìn sang phải căn phòng bên cạnh. Nơi này rối rắm như một mê cung vậy.

Đúng lúc anh định bỏ đi thì chợt nghe thấy một âm thanh: nghẹn ngào, yếu ớt, giống giọng một đứa trẻ đang vùi mặt vào gối khóc nức nở.

Anh dừng lại chờ đợi. Đúng là tiếng khóc.

Tiếng khóc ấy như vang lên từ trong đầu của chính anh vậy. Tiếng nức nở trong cơn mơ. Một cơn ác mộng.

Tiếng nấc truyền qua cánh cửa rồi vang vọng khắp tầng nhà.

Không. Không phải tiếng khóc truyền ra từ dưới cánh cửa, mà là từ lỗ thông hơi cạnh cửa. Rath trườn đến chỗ lỗ thông hơi và áp tai vào nghe ngóng. Giọng một cô gái đang nài nỉ: “Cứu với!”

Là Rachel?

Rồi một giọng khác, là giọng phụ nữ, nhưng không phải giọng Malroy gào lên, âm thanh xuyên qua cả lỗ thông hơi: “Vì cơ thể này sinh ra không phải là để cho sự dâm dục làm vấy bẩn mà là dành cho Chúa và Chúa là người định đoạt số mệnh cơ thể này!”

Cả hành lang chợt sáng bừng lên rực rỡ. Rath khuỵu xuống đất, sau gáy đau buốt như thể hộp sọ vừa bị nứt ra.

Anh nằm ngửa vật ra đất, đầu đau như bị dùi xoáy. Trước mắt anh là gương mặt cười nham hiểm của Langevine đang đứng ngay cạnh anh.

Một tay hắn cầm quả bóng bi-a dính đầy thứ mà theo Rath chính là máu của anh. Còn bên tay kia là một con dao sáng loáng sạch sẽ, dài và mảnh. Thật đáng sợ!

Nụ cười trên mặt Langevine giờ còn mở rộng hơn ra hệt như nụ cười quái dị mà người ta vẫn hay khắc trên quả bí ngô vào mỗi kỳ Halloween. “Lẽ ra mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều,” hắn gãi bộ râu rậm, “nếu như anh chịu ở lại và thưởng thức nốt cốc whisky...”

“... Anh sẽ chỉ cần ngủ một giấc yên lành và không bao giờ tỉnh dậy. Rất bình yên và đơn giản. Tôi hiểu cảm giác của anh. Lẽ ra anh không cần phải chịu đựng sự sỉ nhục này, tôi sẽ cố giúp anh giải quyết nhanh thôi. Việc này thì tôi khá chuyên nghiệp đấy. Phẫu thuật, mổ xẻ ấy mà. Tất nhiên nếu anh muốn uống chút whisky thì tôi cũng sẵn sàng đáp ứng thôi. Tôi không phải kẻ tàn nhẫn mà.”

Rath cảm thấy hộp sọ mình chắc đã nứt thật rồi, não anh như muốn tan chảy ra ngoài. Anh vẫn nhìn thẳng vào mắt Langevine và trườn tay ra khoảng tối sau lưng mình, cố tìm lại khẩu súng.

Langevine đâm thẳng vào bàn tay Rath. Cơn đau xé dữ dội truyền đến nhưng anh vẫn cố ghìm lại để không hét lên vì không muốn đánh động đến người phụ nữ trong kia. Liệu đó có phải là Leslie, chủ nhân của Gale đang ở bên cạnh Rachel hay không?

Langevine nhặt khẩu súng lên, nghịch ngợm rồi mở ổ đạn, trút hết đạn ra. Những viên đạn rơi lạch cạch xuống nền nhà. “Tôi ghét súng ống. Chẳng... có cảm xúc gì cả. Thậm chí còn hèn nhát nữa. Anh thấy tôi nói thế có đúng không?”

Hắn cúi xuống chỉ cách mặt Rath vài xen-ti-mét rồi mỉm cười. Hơi thở nóng hôi hám của hắn quyện với mùi nước súc miệng bạc hà khiến Rath ghê tởm lùi lại. Langevine siết lấy cằm Rath và nhìn thẳng vào mắt anh. Mắt hắn có gì đó rất... lạ. Tròng mắt cũng đen như con ngươi. Tối sầm. Cặp kính to dày càng làm đôi mắt hắn trông to hơn, lòng đen lọt trong lòng trắng như một hòn đảo đen nằm giữa một vùng nước trắng dã. Rath thấy mắt của Langevine thật kỳ quái khi mắt kính của hắn lại làm chúng to hơn. Bây giờ anh thấy chính cặp mắt ấy lại trở nên to lớn một cách bất thường.

“À. Mắt tôi.” Langevine nói, phả ra hơi thở ghê rợn đủ sức ăn mòn cả một bông hoa. “Cả hơi thở của tôi nữa, đều là do tác dụng phụ của hội chứng Sjogrens đấy. Đại loại là chứng rối loạn hệ thống tự miễn dịch.” Hắn xua xua tay như thể đang đuổi muỗi. “Bệnh này ảnh hưởng đến các màng nhầy và tuyến ẩm tiết, dẫn đến tình trạng không có nước bọt gây khô miệng và hơi thở có mùi. Không có cả nước mắt nữa.” Hắn nhún vai: “Chà, nhưng mấy cái đấy chẳng đáng phiền toái bao nhiêu so với những cơn đau khớp gối, khớp hông cũng như liên tục gặp vấn đề về gan và tuyến giáp. Tôi bị thấp khớp, viêm khớp từ khi lên 5. Quá khủng khiếp.” Hắn bật cười thích thú như thể tự thấy thích thú với một câu đùa cũ rích nào đó.

Rath thả lỏng cơ thể và ngồi dựa vào tường. Cơn đau từ vết đâm đang đau xé dữ dội. Máu rỉ ra sàn nhà từ chỗ bàn tay anh.

Có tiếng rên rỉ phát ra từ lỗ thông hơi, tâm trí Rath căng như dây đàn.

“Quả là một sự hổ thẹn.” Langevine nói. “Đó là một việc làm kinh khủng, tôi nhớ là đã nói với anh từ lần nói chuyện ban đầu của chúng ta.”

“Cái gì?” Rath hỏi. Anh muốn dụ hắn tiếp tục nói chuyện.

Lại một tiếng rên nữa phát ra. Rachel? Rath cảm tưởng như tim mình sắp vỡ ra.

Langevine nhìn thẳng vào mắt Rath. “Tôi muốn được sống và là chính mình chứ không muốn bị chính mẹ ruột mình giết chết.”

Rath cố kìm nén ý muốn vật ngã Langevine xuống. Giờ mà làm thế anh chắc chắn sẽ bị đâm đến chết. Cần phải chờ thời điểm thích hợp để vùng lên.

Langevine lại ghé sát mặt vào Rath, mỉm cười.

Rath nhăn mặt. Gương mặt của Langevine cũng rất lạ. Nhìn ở cự li gần thế này có thể thấy gương mặt ấy không có sự đối xứng, như thể nó vốn là một cái mặt nạ đã bị đập thành nhiều mảnh và sau đó được ghép lại rất tỉ mỉ chính xác nhưng vẫn còn thiếu vài mảnh nên trông không được hoàn chỉnh.

“Mẹ anh,” Rath cất giọng khàn khàn. Anh muốn giữ chân Langevine và cố chắp nối lại lời kể của tay bác sĩ này. “Đã cố giết anh ư?”

Langevine nắm lấy tóc Rath và đập đầu anh vào tường. Rath cảm tưởng như hộp sọ mình muốn nổ tung ra như có quả bom nguyên tử được gài vào sâu thẳm trong đầu anh. Máu chảy từ sau đầu anh xuống đến cổ. Rath nhắm mắt lại, mí mắt anh muốn vỡ tung vì các mao mạch đang phồng lên quá cỡ. Anh mở mắt ra lần nữa, hai mí mắt giờ nặng như chì. Lòng bàn tay xanh tái của Langevine đang giơ lên trước mắt anh, trông to như vầng trăng. Con dao sắc lẹm trên tay hắn chắc chắn đủ sức chặt đứt cả cột sống của anh.

Langevine uể oải mỉm cười. Hắn ta đang tỏ ra rất hứng thú với tình cảnh này. Tai nghe những tiếng nức nở từ lỗ thông hơi, mắt nhìn Rath đang vật lộn với cơn đau đớn như thể một đứa trẻ bệnh hoạn đang hành hạ một con ếch.

“Bà ta.” Langevine gầm gừ. “Cái thứ đã mang hình hài giống tôi ấy không phải người mẹ thực sự của tôi. Người mẹ thực sự của tôi” - hắn đảo mắt nhìn lên trần nhà, suýt chút nữa Rath đã nhào tới - “đã giải cứu tôi khỏi người đàn bà bẩn thỉu đã hoài thai ra tôi.” Langevine nghiêng đầu mơ màng, tai lắng nghe tiếng nói của người phụ nữ truyền ra từ lỗ thông hơi: “Nhưng những kẻ giết người thấp hèn, những kẻ vô đạo đức này phải bị trừng phạt, chúng đáng bị ném vào vạc dầu sôi!”

“Người mẹ thực sự của tôi...,” Langevine tiếp tục nói, “đã cứu sống tôi khỏi sinh vật nhẫn tâm độc ác đã hoài thai ra tôi và âm mưu giết tôi từ khi tôi mới chỉ là thai nhi 6 tháng tuổi. 6 tháng. Lúc đó tôi mới chỉ là một sinh vật nhỏ nhoi vô hại.” Rath lần tay về phía khẩu súng trong khi Langevine vẫn đang mải mê diễn thuyết với khán giả duy nhất trước mặt hắn. Súng không có đạn nhưng có thể làm vỡ mũi hắn nếu như đập đủ mạnh.

“Người mẹ thực sự của tôi đã cứu tôi khỏi tử cung của người đàn bà độc ác đó.” Langevine vẫn tiếp tục nói, giọng hắn lúc này nghe sôi nổi, kịch tính chẳng khác gì người tường thuật trên Dịch vụ Truyền thông Công cộng, như thể hắn đã dành cả đời mình chỉ để kể thật to câu chuyện của mình. “Tôi vô tội. Ở kỳ thai thứ ba, khi bà ta biết rằng tôi... có vấn đề. Tôi bị khiếm khuyết. Tôi là máu mủ của người đàn bà đó. Bà ta thở thì tôi cũng thở. Tôi đã tồn tại trong cơ thể bà ta. Tôi là một phần của bà ta. Vậy mà người đàn bà bất nhân ấy lại muốn lôi tôi ra, triệt bỏ tôi tận gốc vì tôi chỉ là một cây cỏ dại chứ không phải một bông hoa. Bà ta muốn vứt bỏ tôi vào đống phân ủ cùng với những cây cỏ dại khác, giết tôi để bà ta có thể làm lại. Kẻ nào trên đời cũng đều nói thế khi thời cơ chưa đến. Ồ, tôi còn trẻ, tôi khỏe mạnh, tôi có thể làm lại khi đến thời điểm thích hợp. Thế còn thời gian của tôi thì sao?” Hắn đập chuôi dao vào bàn tay bị đâm của Rath. Anh cảm giác như mình sắp ngất lịm đi vì đau. Langevine gí sát vào mặt Rath, mũi hắn chạm cả vào mũi anh. “Thế còn cuộc sống của tôi?” Hắn khẽ hỏi, “Chẳng phải tôi cũng đáng được sống sao?”

Langevine cào xé mặt mình như muốn lột bỏ lớp da, bộ râu của hắn rời ra tức khắc. Nó được làm giả quá khéo.

Rath nhích ngón tay đến gần khẩu súng, nòng súng lạnh ngắt chạm vào một đầu ngón tay anh. Langevine cầm mớ râu giả trong tay như thể tấm da của một loài động vật gặm nhấm da. Các cạnh quai hàm hắn bị ép lại, hai gò má biến dạng và lõm xuống, trông như thể đầu hắn bị ép rút ra từ một cái ống hút vậy. Hắn giật phăng bộ tóc giả ra, ném nó sang một bên để lộ cái hộp sọ trắng ởn mỏng manh gớm ghiếc bẹp dúm ở cả hai bên ngay sau thái dương. Lớp da nhợt nhạt chằng chịt sẹo lớn sẹo nhỏ đỏ au như vết khâu trên quả bóng chày.

“Người mẹ thực sự của tôi đã cứu sống tôi, yêu thương tôi trong một thời gian. Nhưng kể cả bà ấy cũng không xứng đáng với tình yêu của tôi. Bà ấy quá yếu đuối.”

Rath ngồi chết lặng nhìn sinh vật trước mặt mình. Không còn từ nào phù hợp hơn để miêu tả hắn ngoài từ “quái vật.”

“Tôi có thể mang gương mặt của một con quỷ nhưng trái tim tôi thuần khiết, thiện lương vô cùng.” Hắn cười phá lên man rợ. Mắt hắn ánh lên niềm vui phấn chấn và chứa cả tình yêu. Hắn liếm môi nói: “Tôi là bác sĩ. Tôi cứu giúp mọi người. Cứu chữa cho nhiều người!” Hắn đưa một ngón tay xương xẩu chỉ về phía lỗ thông hơi. Rath không muốn nghe thêm gì nữa hết. Ngón tay anh siết chặt khẩu súng.

Langevine uể oải nhìn Rath. “Mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi.”

“Đó là con gái tôi.” Rath nói.

Langevine ngây người nhìn anh chằm chằm. “Tôi không biết con gái anh. Thật không may nếu đúng là thế.”

“Nó không mang thai.”

“Đừng tự xúc phạm bản thân bằng cách bao che cho cô ta.” Langevine cười khinh bỉ.

“Nó không mang thai.”

“Vậy chắc cô ta chỉ tìm đến những buổi gặp mặt chia sẻ và hỗ trợ Family Matters để tán gẫu thôi nhỉ?” Langevine cười phá lên ghê rợn. “Đừng phiền muộn. Chúa có thể tha thứ, nhưng tôi thì không.”

“Thả họ ra.” Rath nói.

“Họ?”

“Con gái tôi và Mandy.”

“Mandy hả?” Mandy là bệnh nhân của tôi. Tôi sao có thể để cô ta đi được, bất kể cô ta có mắc tội lỗi gì. Anh định làm gì tôi nào?” Mắt hắn ánh lên sự điên cuồng man rợ. Rồi hắn nhắm mắt lại như đang trôi trong mơ màng, chỉ một giây ngắn ngủi thôi và Rath vung khẩu súng lên. Đập thật mạnh.

Khẩu súng đập vào bàn tay cầm dao của Langevine, xương gãy “rắc” một tiếng vang lên.

Langevine rú lên, bàng hoàng sửng sốt khi Rath lại vung súng lên tiếp, lần này anh nhằm thẳng mặt hắn, đập ngay vào má.

Langevine kêu ré lên đau đớn, ngay lập tức Rath bổ nhào tới, đè chặt con quái vật bệnh hoạn dị dạng xuống rồi liên tục dùng súng đập vào mặt, vào đầu hắn cho đến khi hắn nằm bất động trên sàn.

Rath mò mẫm tìm lại đống đạn 22 li trên nền nhà tối tăm, nhưng anh run rẩy dữ dội đến nỗi không cầm nổi chúng. Anh nhặt con dao lên, chạy dọc hành lang, nhảy ba bậc một lúc qua cầu thang cẩm thạch rồi đâm bổ vào một hành lang khác, đi thẳng tới cánh cửa vọng ra tiếng một cô gái đang cầu xin: “Có ai không? Cứu tôi với!”

Rath ào vào trong phòng. Trên màn hình tivi trên tường là hình ảnh một Betty Malroy còn rất trẻ đang niệm chú: “Hãy nghe kĩ, thân xác tôi được tạo ra từ tội lỗi và mẹ tôi đã hoài thai ra tôi từ tội lỗi.”

“Ai vậy?” Tiếng một cô gái rên rỉ sau một bức màn.

Rath vội vén bức màn lên. Nhưng đằng sau không có Rachel lẫn Mandy Wilks mà là một cô gái anh lờ mờ nhận ra là Rebecca Thompson. Cô ấy bị trói cả tay lẫn chân vào một cái bàn kim loại bằng dây da. Anh chạy đến chỗ cô. Gương mặt cô hốc hác, xanh xao nhưng đôi mắt vẫn gượng lên nhìn anh. Đôi mắt Rebecca ướt đẫm lệ.

Rath cởi trói cho cô gái, cô vươn cánh tay ôm chầm lấy anh và siết chặt như Rachel vẫn thường làm khi con bé còn nhỏ. Rebecca òa khóc nức nở như cô bé con Rachel ngày bé.

Rachel đang ở đâu?

Rath thả cô gái xuống rồi tìm kiếm quanh căn phòng. Không thấy bóng dáng Rachel.

“Rachel đâu rồi?” Rath gặng hỏi cô gái. “Con bé đâu rồi?”

“Ai cơ ạ?”

“Con gái tôi. Nó đâu rồi?”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.