Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Cánh cửa bật mở, Rath nhìn lên, tràn đầy lo lắng sau khi anh ngồi săm soi đám mô hình giải phẫu trong văn phòng bác sĩ Rankin.

Rankin lê bước vào phòng, mấy ngón tay không ngừng sục sạo bộ râu trên mặt, mắt dán vào tập giấy đang cầm. “Bây giờ...” lão nói, ngồi phịch xuống cái ghế đẩu giữa phòng, chân giạng tè he, hai bàn tay mập mạp to đùng như tay gấu chà xát lên đầu gối chiếc quần màu xanh. Nếu không biết trước lão là bác sĩ quả thật hiếm có ai không liên tưởng đến mấy ông nông dân trong trang trại bò sữa. Rath thích điều đó, như vậy gần gũi hơn.

Rankin kiểm tra tai mũi họng, nghe nhịp tim của Rath rồi nhìn xuống kẹp tài liệu trên tay.

“Ờ,” lão ậm ừ.

Lề mề quá, Rath nghĩ.

“Tôi biết là anh lo,” lão nói, “sợ cơn đau là triệu chứng của một bệnh gì đó khác.”

Thứ gì đó khác.

“Kết quả chụp cắt lớp cho thấy cơ thể anh hoàn toàn bình thường, mấy hôm nay anh toàn lo hão thôi.” Rakin nói.

Rath gật đầu, cảm giác không yên lòng nổi lên trong khi đáng ra anh phải thở phào nhẹ nhõm. Anh cảm tưởng như chỉ ngay vài giây sau, ai đó sẽ bước vào và nói ra tin xấu.

“Tuy nhiên tôi tìm thấy một vết rách trên vùng khung xương chậu.” Tay bác sĩ nghiêng người vớ lấy mô hình giải phẫu và chỉ vào khu vực xương chậu. “Nhìn vào đây nhé, vùng xương chậu lớn nhất, có chỗ có hình chân vịt đây này, được gọi là khung chậu, chỗ cơ bắp dính vào xương bị rách một chút, vết rách chỉ nhỏ hơn một mi-li-mét, đúng hơn là một phần mười mi-li-mét thôi.”

“Chỉ bé vậy thôi? Làm sao có thể?”

“Tác động của một vết rách nhỏ xíu như vậy với cơ thể người lớn đến không ngờ được đâu. Nó ảnh hưởng lên những vùng cơ xung quanh như... cơ dựng cột sống, vậy nên anh sẽ thấy đau mỗi khi đứng, ngồi, đi lại, cúi, kéo,... nói chung là khi hoạt động.”

“Tôi biết nó, cơ dựng cột sống.”

“Anh dãn cơ là sẽ thấy đau. Vì vậy anh phải tìm cách hạn chế và làm quen với nó, hiểu không?”

“Vậy là cái hông bị đau kéo theo tất cả những thứ khác?”

“Có thể nói là vậy.”

“Có cách chữa không?”

“Hiện tại thì không, ít nhất với chữa trị ngoại khoa và tập thể chất thì chịu. Mà anh cũng không có làm mấy bài tập dãn cơ đúng không?”

Rath nhún vai.

“Ừm. Thế này nhé. Muốn chữa cái bệnh này,” lão nói, “mà cũng chả phải chữa đâu, nó chỉ giúp anh giảm đau thôi, cách điều trị hiện giờ là ‘che’ chỗ đó lại, đánh lừa cơ thể. Để cho tình hình không trở nên tồi tệ, tôi đề nghị anh nên sắp xếp một buổi tới Trung tâm xương khớp và cột sống để tiêm hoóc môn tiêu viêm Cortisone. Nó sẽ chặn cơn đau lại.”

“Và sau đó tôi có thể tiếp tục làm những gì tôi vẫn làm?”

“Làm như tôi bảo dừng thì anh sẽ dừng ấy.”

“Và nó sẽ không làm tôi chết bất đắc kỳ tử vào một ngày nào đó chứ?”

“Sau khi tiêm anh sẽ có vài ngày không cảm thấy đau đớn. Cái ‘chấn thương’ này là cực nhỏ, nhưng nó tác động đến dây thần kinh. Hoóc môn tiêm vào người anh tác động vào dây thần kinh, kiểu như ‘nói’ với nó rằng sự đau đớn đó là tín hiệu ‘giả’. Đánh lừa cơ thể, thế là ổn, cảm giác đau sẽ giảm bớt rất nhiều.”

“Thế thôi?”

“Thế thôi. Sau đó anh tiếp tục làm nó toạc ra, làm nó tệ hơn hay nghỉ ngơi để hồi phục là tùy ở anh.”

“Tôi không biết rằng nó có thể tệ hơn đấy.”

“Cái gì có liên quan đến đau đớn cũng có thể trở nên tồi tệ.” Rankin vỗ lên đầu gối Rath để ra hiệu tiễn khách và đứng lên. Rath đứng lên theo, cơn đau lại bung ra và chạy dọc sống lưng như thể nó là một sinh vật quỷ quái đang bám chặt lấy từng đốt xương và bóp nát chúng vậy. Anh lấy tờ ghi chú của Mandy ra khỏi túi. “Bác sĩ, anh có thấy dòng chữ này quen không?” Anh nói và giơ tờ giấy ra.

“Rankin nhìn tờ giấy, đưa tay lên gãi cái cằm đầy râu. “Cái gì đây?”

“Nó ghi erythromycin.

“Nhìn chả giống gì cả, nhưng thế thì sao?”

“Cái thuốc này này, erythromycin, nó dùng để làm gì?”

“Nó là một dạng kháng sinh chống nhiễm trùng hậu phẫu, chỉ định chủ yếu cho những bệnh nhân dị ứng với kháng sinh penicillin. Còn một vài công dụng khác nữa nhưng không quan trọng.”

“Nếu đối tượng sử dụng là một cô gái tuổi dưới hai mươi, anh sẽ nghĩ đến điều gì? Cho tôi một từ nếu có thể.”

Và Rankin nói cho Rath nghe.

Rath đứng ngoài hành lang, rút điện thoại gọi cho Grout và nêu ra giả thuyết của mình.

“Chúa ơi, anh không đùa chứ?” Grout nói.

“Có cơ sở rõ ràng đấy,” Rath nói. “Chúng ta cần lấy lời khai từ Langevine và người phụ trách Family Matters ở St. John. Lát nói chuyện sau. Giờ tôi phải đi rồi.”

Cả hai chìm vào trong sự im lặng không mấy dễ chịu.

“Preacher.” Grout nói, “Hôm nay hả? Bảo sao mấy hôm nay anh cư xử cứ như một thằng khốn ấy.”

“Chúng ta sẽ cần lệnh cho phép của tòa án đấy. Dù hơi vội, tôi biết, nhưng cố lên.”

“Tôi sẽ mượn danh nghĩa sếp Barrons. Thẩm phán Charbonneau vẫn còn nợ ông ấy một lần.”

Ngồi trong xe, Rath nhìn ra ngoài kính xe, ngắm rặng Monadnock. Cây cối xám xịt như tro, khẳng khiu trụi lá. Mùa đông đã đến, siết chặt lấy cánh rừng trong vòng tay ma quái, tàn khốc và lạnh giá của nó.

Rath gục đầu xuống vô lăng và nằm yên trong chốc lát, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu. Anh sẽ về nhà tắm qua một lát và ngẫm nghĩ về những gì mình sẽ nói trước tòa dù rằng chắc chắn anh sẽ mồ hôi nhễ nhại và phát khùng lên để mặc tất cả những thứ tồi tệ nhất trong đầu anh tuôn ra như đám dơi ùa khỏi hang lúc chạng vạng ngay khi đôi mắt này nhìn thấy Preacher bằng xương bằng thịt.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.