Rath lốp cái phi tiêu qua đầu Sonja, trúng vào mười hai điểm, hoàn thành cú hattrick lên bảng phi tiêu phía sau lưng cô.
“Cẩn thận chứ!” Cô nói.
“Trước khi bàn về nạn nhân của chúng ta.” Grout nói một cách thô lỗ. “Tôi có đôi điều muốn nói. Một, tôi thừa nhận mình đã sai. Có thể mấy cô gái thật sự liên kết với nhau và vụ này có thể không đơn thuần chỉ là giết người thông thường. Hai, chúng ta có thêm thông tin về vụ Mandy. Larkin đã kiểm tra toàn bộ thư điện tử, tương tác trên Facebook, mạng xã hội và mấy thứ linh tinh khác. Con bé chỉ có sáu người bạn trên Facebook, đều là con gái và chưa hề đăng bài nào kể từ tháng tám. Có một số các cậu trai trẻ xin kết bạn và Larkin đang điều tra theo hướng đó. Con bé không hoạt động trên mạng nhiều lắm, do không có máy tính. May mắn thay, càng về già tôi lại càng thấy mấy thứ trên mạng nhảm nhí.”
“Tôi có xài Facebook đấy!” Sonja nói.
“Ờ...,” Grout nói. “Dù sao thì, con bé không có nhiều bạn, không bạn thân, có thể là do tuổi thơ dữ dội và gia đình phức tạp.”
“Về ông bố buôn thuốc phiện, có gì mới không?” Rath hỏi.
“Lẩn như chạch, anh biết mà.” Grout nói. “Mùa hè đi làm vườn thuê, mùa đông thì điều khiển cáp treo trượt tuyết. Không có dấu hiệu buôn bán ma túy khi tôi qua lấy lời khai. Hẳn là anh đã rút dây động rừng. Lão nói đã đập anh một trận vì dám... ờ... tòm tem con gái lão. ‘Nó tán con gái tao bằng ánh mắt!’ - nguyên văn nhé!”
“Tôi...,” Rath nói.
“Quên đi, lời thằng khốn đó tin sao được.” Grout nói. “Tôi vặn hắn về vụ Mandy, lão cố tỏ ra quan tâm và giải thích vì sao lại không lo lắng gì cho con bé. Lão nói con bé tự bỏ nhà đi, đòi quyền tự quyết cũng chỉ vì thế. Loại cha nào gọi con mình là con điếm con chứ. Lão bảo con bé toàn làm theo ý mình. Không ai được phép tự quyết định đời mình - trừ lão ra. Tôi nghĩ cô bé ở đó, Porkchop - Abby Land đang che giấu điều gì đó, không chỉ là bằng chứng ngoại phạm đâu. Cô bé có vẻ sợ hãi.”
“Không biết vì sao...,” Rath nói.
“Tôi cũng chịu!” Grout nói. “Thằng cha này không khác gì cầm thú. Hai tuần qua, vợ mới của lão ở Arizona chăm sóc bà mẹ đang hấp hối. Tôi không nghĩ Abby bao che cho lão có liên quan tới Mandy. Tôi đã hỏi riêng cô bé, nó nhìn thẳng vào mắt tôi và phủ nhận. Nó nói thật nhưng chắc chắn đang che giấu điều gì đó cho ông bố có thể là ngoại tình, có thể việc buôn ma túy,... căn nhà đó là một mớ hổ lốn. Dù tôi rất muốn đập thằng cha này một trận nhưng ta có thể loại lão khỏi diện tình nghi, nhất là khi các cô gái có thể có liên quan đến nhau.”
Grout hít một hơi, cười tươi và đưa ra cho mỗi người một tệp hồ sơ. Anh đang kiểm soát tình hình. Rath và Sonja làm anh cáu điên lên trong văn phòng của Barrons nhưng đó lại là động lực để anh tập trung và chiến đấu. Đến lúc rồi - Grout lại cười “Tôi đã lục tung mớ hồ sơ gần đây liên quan đến biểu tượng của Satan, bạo dâm, kiểu kiểu thế, và tìm thấy hai thứ.”
Rath mở hồ sơ và nhìn thấy ảnh chụp từ mười chín tháng trước của George Waters và Jeff Barber - cả hai đều 18 tuổi. Waters có nước da tái xám của một xác chết đuối rỗ lỗ chỗ và cái mũi nhìn như một loại rễ củ nào đó biến dạng mà thành. Tóc tai dài ngoằng dính bết như nhúng dầu trên gò má hõm sâu. Đôi mắt ti hí, tăm tối và vô cảm như mắt thằn lằn, lông tơ lún phún quanh miệng và tai bên trái có xỏ khuyên hình một ngôi sao năm cánh màu bạc.
Bức ảnh còn lại về một đứa bé trông khá bình thường. Đầu cắt húi cua, Rath nhìn thấy có vẻ “lấc cấc” trong khi cùng kiểu tóc trên người khác thì sẽ được gọi là đầu sư hoặc đầu quân đội.
Cặp mắt sưng phồng khiến nó có vẻ rụt rè và lo lắng - nếu không gây cho người ta ác cảm của một kẻ nghiện thuốc phiện - Rath nghĩ. Nước da vàng ệch cùng gương mặt nhỏ thó và cặp răng nhọn khiến nó nhìn như Nosferatu[1]. Điệu cười gian xảo nở trên môi nhìn có vẻ đùa cợt.
“Hai thằng nhóc này bị bắt vì phá hoại tài sản công ở một công trình xây dựng vào tháng 5 năm 2009, cùng với...,” Grout lật trang. “Xâm phạm tài sản nghĩa trang và đối xử tàn nhẫn với động vật.”
“Bố khỉ!” Sonja nói. “Hai thằng này đã giết chết một con chó và bỏ nó trên bia mộ.”
Grout gật đầu. “Moi ruột nó, và cậy bia mộ bằng đồ trộm được ở công trường xây dựng.”
“Đáng lý ra tôi phải nhớ ra vụ này, quên mất, hầu như chỉ nhớ về con chó bị đầu độc bằng cái bánh hamburger lẫn bả chó.”
Rath lờ mờ nhớ lại một vài chi tiết về vụ án.
“Nó không chết vì bả.” Grout nói. “Bọn chúng đã mổ bụng con chó.”
“Hai đứa nó đã giết chết đám chó con.” Sonja nói.
“Chó con nào cơ?” Rath hỏi.
“Cả năm con chó con.” Grout nói.
Sonja mặt tái đi.
“Bọn chúng vẽ hình lên tường bằng sơn phun vẽ hình chữ thập ngoặc, sao năm cánh và đầu dê.” Grout tiếp tục.
“Vậy hai thằng nhóc con này giờ đang ở xó nào?” Rath hỏi.
“Đáng ra phải ở tù, nhưng không.” Grout nói. “Bọn chúng ở trại giáo dưỡng, lao động công ích - mấy thứ cũ rích đó, đổ lỗi cho việc thiếu quan tâm của bố mẹ rồi thì là đối tượng dễ bị tổn thương, cần được bao dung tha thứ, kiểu kiểu thế.”
“Không có ghi chép phạm tội nào khác hả?” Sonja hỏi.
“Không bị bắt lần nào nữa.”
“Vô nghĩa.”
“Mấy thằng bệnh như này chẳng bao lâu liền mất hứng thú trong việc hành hạ động vật thôi. Kiểu ‘tốt nghiệp’ và tìm kiếm thứ khác cao cấp hơn ấy.” Grout nói.
“Vẫn ở trong vùng hả?” Rath hỏi.
“Anh sẽ thích nghe cái này, Barber đang ở Afghanistan, gia nhập quân đội. Bố khỉ, quân đội ngày nay hạng nào cũng nhận nhỉ?” Grout nói. “Waters đang là thợ sơn và làm việc ở công trường xây dựng tuốt dưới Bloomfield. Đã tìm được địa chỉ nhà nhưng tôi muốn phục kích bất ngờ ở nơi làm việc hơn. Đã liên hệ với bên nhà thầu, họ bảo đám thợ sơn sẽ bắt đầu làm việc vào tuần này, hệ thống điện nước đã hoàn thành rồi. Tôi bảo ông ta cho mấy tay thợ sơn còn lại đến muộn hơn thường lệ hai mươi phút để tôi có thể tóm Waters một mình. Bảo toàn mặt mũi cho thằng này trong trường hợp nó vô tội.”
❀ ❀ ❀
[1] Nosferatu: nhân vật chính trong bộ phim cùng tên, nói về một ma cà rồng - ND.