Sự mất tích của Rachel.
Những câu chữ đập thẳng vào não Rath khi anh lái đến Moose Valley bằng tốc độ cực kỳ nguy hiểm.
Sự mất tích của Rachel.
Rath gặp Felix tại căn hộ của cậu, một phòng ngủ nhỏ xíu dưới gác mái theo phong cách thời Victoria, diện tích sinh sống chỉ đủ rộng để nhét một cái sô pha - giường[1] và duỗi chân mà không chạm vào tường đối diện.
Rath không ngồi xuống. Anh đi chậm lại khi nghe Felix nói cho anh những gì cậu ta biết về buổi gặp mặt và cô gái lạ mặt Rachel đã gặp. Cô gái không khớp với miêu tả về Mandy, nhưng cô ta đã ở hai địa điểm khác nhau. Cô ta rất biết cách thuyết phục và cố chấp, cố để khiến Rachel đổi ý.
Một âm thanh phát ra từ phòng tắm. Một tiếng rít. Nó mục rữa trong tai Rath.
“Tại sao cô gái này lại đến hai buổi gặp gỡ khác nhau?” Rath hỏi trong khi đi đi lại lại.
“Cháu không biết.” Felix nói.
Rath dừng lại. Tiếng kêu kỳ lạ phát ra lần nữa từ phòng tắm, nhức nhối. “Cái tiếng ồn chết tiệt gì thế?” Anh nói.
Felix nhìn anh bối rối.
“Cậu có nghe thấy không?” Rath nói. “Tiếng ồn trong phòng tắm ấy.”
“Ôi, là Ernie và Bert. Chim hoàng yến. Chúng cháu có một cặp chim hoàng yến.”
“Tôi không thể suy nghĩ ở đây.” Rath giẫm xuống bậc thang nghiêng nghiêng. Bên ngoài, anh đi đi lại lại trên vỉa hè băng giá. Tuyết đang rơi nhiều hơn, bay bay một cách quỷ dị.
“Nói thêm cho tôi biết về vụ này đi.” Rath nói. “Về cô gái...”
“Cô ta không giống với cô gái chú nghĩ đâu. Cô ta già dặn hơn, tuổi tầm 25. Có vẻ sống ở đâu đó gần chỗ gặp gỡ thứ hai.”
“Đó là ở đâu?”
“Danvers. Trong một nhà thờ cũ. Đáng lẽ cháu phải đi cùng, nhưng Rachel nhất định muốn cháu đi học. Cháu không thể ngăn cản cô ấy, cô ấy...”
“Tôi biết.”
“Sau cuộc gặp gỡ, tin nhắn cô ấy gửi cho cháu có phần điên cuồng, về cô gái này xấu xa ra sao. Và cô ấy, Rachel, cần ở một mình như thế nào. Cần một kỳ nghỉ.”
“Cậu đã kiểm tra xem xe của con bé có đỗ gần nhà thờ cũ ấy không chưa?”
“Cháu không có ô tô, và cũng vừa biết cô ấy không ở nhà khi cháu gọi cho chú!”
Rath không thể suy nghĩ rõ ràng, tâm trí anh bây giờ là một mê cung, một mối tơ vò và trung tâm của nó chỉ ăn sâu một ý nghĩ: Rachel đã mất tích.
“Chết tiệt!” Rath chạy ra chỗ chiếc Scout của mình và nhảy lên, nổ máy. “Lên xe!” Anh gào lên. Khi anh rẽ ra phố chính, anh búng tay bảo Felix. “Còn gì nữa không?”
“Cháu không biết thêm gì nữa.” Felix nói. “Đáng lẽ ra cháu không nên thuyết phục cô ấy làm việc này.”
“Cậu thuyết phục con bé làm việc này?”
“Cô ấy muốn thế. Cô ấy chỉ cần sự thúc đẩy. Vì những gì xảy ra tháng trước. Cháu nói với cô ấy đó là việc cô ấy nên làm.”
“Tháng trước xảy ra chuyện gì?” Rath muốn bóp chết Felix.
“Việc có thai.”
“Có thai?”
“Đó là lý do tại sao Rachel quá bận để không thể trả lời điện thoại của chú.” Giọng của Felix run run.
“Cậu khiến con gái tôi...”
“Không phải Rachel. Penny. Bạn cùng phòng cô ấy.”
“Cậu khiến một cô gái khác...”
“Không. Penny có thai sau tình một đêm, và cô ta trở nên vô lý, gào thét rằng cuộc đời cô ta đã chấm hết. Rachel nghĩ Penny sẽ làm hại bản thân, nên cuối cùng cô ấy kéo Penny tham gia Family Matters. Chỉ để, chú biết đấy, cho cô ta thấy có nhiều cách giải quyết hợp lý hơn. Khi chúng cháu ở đó, những người phản đối cứ gọi Penny và Rachel là lũ điếm rồi thì ‘kẻ giết người sẽ bị thiêu dưới địa ngục’. Đó là một đám người chết tiệt. Chúng cháu đến đó mấy lần, nhưng Penny bị sảy thai, nên...”
“Cậu cũng đến đó?”
“Rachel cần cháu.”
Rath lắc đầu, ngay khi anh những muốn bóp chết thằng nhóc này.
“Cô gái Rachel nghĩ là mục tiêu chúng ta cần tìm. Cô ta có hình xăm nào không? Có đeo khuyên không? Có sẹo hay bớt không? Bất cứ thứ gì khiến cô ta đặc biệt?” Rath hỏi.
“Tóc tím.”
“OK, tốt. Còn gì nữa không? Cách cô ta nói chuyện?”
“Không có.”
“Cô ta có ăn mặc kỳ lạ không? Ăn mặc khêu gợi hay bảo thủ?”
“Cháu không biết mà, hoàn toàn mù tịt.”
Felix vò đầu bứt tai. “Có một điều.”
“Nói đi.” Rath siết chặt tay lái.
“Cô ta mặc cùng một chiếc váy, chỉ hai hôm sau. Ý cháu là, cháu cũng như thế. Ai lại không cơ chứ?”
“Loại váy như thế nào?”
“Váy của fan đội bóng bầu dục Anh, đội Patriot.”
Rath ngạc nhiên nhìn phía trước chằm chằm. Thông tin đó với anh như một chiếc búa tạ đập thẳng vào ngực vậy. Ghế cho trẻ em. Gale, bạn cùng phòng Mandy, đã nói cô ta làm việc cho trung tâm trông trẻ. Cô ta đã khẳng định mình là một trinh nữ, đã chỉ trích anh, xỉ vả anh vì đã nghĩ cô ta dễ dãi, vì đã phán xét theo định kiến. Khi nói về bề ngoài của Mandy, cô ta nói nó không giống như họ, là bản sao của Kinh Thánh. Tấm bằng khen trên tường lúc đó... cô ta tham gia Race for life và cúp Hero for life không phải vì những nạn nhân ung thư như anh vẫn nghĩ. Cô ta tham gia vì nghĩ mình sẽ cứu tính mạng của những đứa trẻ chưa chào đời. Cô ta là một tay trong, chuyên tham gia các cuộc đua vì Cuộc sống và các buổi họp mặt của Family Matters. Gale đã nói với Rath rằng ghi chú trên tủ lạnh là của Mandy, rằng chữ viết tay đó là của Mandy. Và anh đã tin cô ta. Chết tiệt, anh bị dắt mũi bởi cái mặc cảm tội lỗi vì lỡ đánh giá cô ta theo định kiến mà tin tưởng vô điều kiện. Mandy không viết những ghi chú đó. Gale đã viết. Tất cả đều phù hợp.
Tiếng còi xe tải vang lên từ đằng sau, và một xe chở gỗ nhanh chóng vượt qua anh. Rath lái chậm lại để gọi cho Grout. Cuộc gọi không kết nối được. Không có sóng.
Anh giẫm lên chân ga, động cơ chiếc Scout gầm lên tăng tốc. Khi chạm mốc một trăm mười ki-lô-mét một giờ thì xe bắt đầu rung. Rath giữ nguyên tốc độ và thả di động vào lòng Felix. “Kiểm tra sóng di động và ấn nút gọi lại ngay khi cậu nhìn thấy dù chỉ một vạch sóng, khi nó đổ chuông, đưa điện thoại cho tôi.”
Đến tận một giờ sau, họ mới có sóng khi cách Canaan năm dặm.
Felix ấn gọi lại, và Rath dùng má và vai để giữ điện thoại. Hộp thư thoại. Khỉ thật!
“Grout. Gọi lại. Ngay lập tức. Rachel mất tích!”
❀ ❀ ❀
[1] Sofa bed: loại ghế sô pha có thể kéo ra thành giường, dòng sản phẩm thông minh được thiết kế để có nhiều công dụng và tiết kiệm diện tích tối đa - ND.