Rath lái xe về hướng nhà của mẹ Mandy, cố gắng kiềm chế hình ảnh cặp mông lắc lư của Sonja chỉ chực hiện lên trong đầu. Giờ khi Rachel không ở đây, anh cảm thấy thứ dục vọng đã ngủ yên từ lâu đang rục rịch ngóc đầu trở lại và anh không hề thích điều đó một chút nào. Chúng làm anh lo lắng và khó chịu, một bóng ma từ quá khứ mà anh muốn chôn vùi.
Điện thoại rung lên, Laroche. Rath thả lỏng, trong đầu hiện lên hình ảnh cặp mông của Sonja. Ài, phụ nữ, cửa ải anh hùng khó vượt qua, giống hệt như ông già anh.
Ngày Laura bị sát hại, Rath đang đứng trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp điều tra viên sáng lạn, làm việc dưới quyền của sếp Barrons trong vụ án mạng ở thung lũng sông Connecticut. Từ tháng 5 năm 1994 đến tháng 7 năm 1995, kẻ thủ ác đã cưỡng bức và sát hại năm cô gái và bỏ xác họ vào trong rừng. Lần đầu tiên trong lịch sử, Sở cảnh sát Vermont tiếp nhận điều tra một vụ giết người hàng loạt, và hai sĩ quan phụ trách điều tra lúc đó - Barrons và Rath - bỗng chốc trở thành tâm điểm của báo đài quốc gia. Vụ đó đã có thể đưa sự nghiệp của Rath lên một tầm cao rất mới, nếu không có cái chết của Laura.
Thời điểm đó đồng thời cũng là lúc Rath đạt phong độ tốt nhất trong đời một người đàn ông. Độc thân, bờ vai rộng, thân hình cơ bắp, rắn chắc, tự tin và hơi thoáng một chút kiêu ngạo, đặc biệt là đôi mắt xanh sáng hút hồn thừa hưởng từ bố vẫn còn rực rõ chưa hề bị sóng gió cuộc đời che mờ. Đám phụ nữ bị anh cuốn hút, cuốn lấy anh bởi thứ sức hút kỳ diệu kết hợp từ thân thể một gã trai cường tráng và bộ quân phục cảnh sát, súng lục và còng tay đeo bên hông. Đương nhiên mèo thì có bao giờ từ chối mỡ đã dâng tới miệng đâu, Rath cũng như vậy. Tình một đêm thì sao? Đều là người lớn cả rồi, một chút tình dục đâu có hại gì cho xã hội, ít nhất đó là cách nghĩ của anh lúc đấy.
Vào thời điểm Laura bị cưỡng bức và sát hại, Rath đang lao đầu vào một cuộc chiến khốc liệt trên giường với một cô bồi bàn có thân hình nóng bỏng và dục vọng mãnh liệt. Thú tính - đó là những gì anh nhận xét sau cuộc giao hoan, để rồi một thời gian sau anh nhận ra rằng đam mê xác thịt quá mức là “sản phẩm” của sự dồn nén cảm xúc một thời gian dài trong nỗi cô đơn. Anh nhận ra rằng những gì anh làm vào lúc đó chẳng có một chút gì xứng đáng được gắn mác người trưởng thành - một cậu bé to xác, không hơn. Sự vô tâm của anh, sự thiển cận của anh lúc ấy cho đến tận bây giờ vẫn làm sống lưng Rath lạnh toát mỗi lần nhớ lại như một lời nhắc nhở để anh không bao giờ trở lại làm con người như thế một lần nữa.
Tới lúc đến được nhà Laura, anh đã muộn cả tiếng đồng hồ với tàn dư của cuộc chinh phục trên giường kia vẫn còn chưa tan hết. Trên đường đi, anh đã nghĩ ra một lời nói dối - bận điều tra vụ giết người ở thung lũng sông Connecticut - một lý do hoàn hảo. Ai có thể lật tẩy được anh chứ? Chẳng có ai cả. Hơn nữa hôm đó là sinh nhật anh, anh là nhân vật chính mà, không phải sao?
Và rồi vào thời khắc Rath nhìn thấy Laura, thời khắc ấy anh đã thề rằng cả đời này những lời dối trá sẽ không bao giờ có cơ hội thoát ra khỏi đôi môi anh lần nữa, để rồi sau này anh nhận ra một sự thật cay đắng rằng nói trước bước không qua. Rath ghét điều đó.
Rath bước ra khỏi xe, và để nắng thu chảy dài trên gương mặt anh, gột rửa nó với hơi ấm của nắng trời, xua tan đi chút hơi lạnh còn vương lại từ gió núi. Lúc sau, cái lạnh ùa về, những nếp nhăn vừa dãn ra nhờ hơi ấm sẽ lại đanh lại, hằn sâu trên khuôn mặt.
Mandy sống cùng mẹ ở một trang trại cũ, với sườn nhà màu be bạc phếch nhìn như làm từ những tấm vật liệu nhẹ được dựng lên cẩu thả và gồ ghề tựa như sản phẩm của mấy gã kiếm ăn bằng chính chiếc xe họ vẫn dùng để đưa lũ trẻ tham gia Giải Bóng đá thiếu niên. Một cái bồn tắm cho chim nằm lăn lóc trên bãi cỏ, khô cong và rêu mốc.
Rath biết kiểu nhà này, chính trong một căn nhà như vậy anh đã lớn lên, giống như hàng triệu căn nhà khác kéo dài từ Portland của Marne đến Portland của Oregon - thật quen thuộc. Thế nhưng, thứ làm Rath phiền lòng là bên trong căn nhà nhìn như quen thuộc ấy sẽ chẳng có một thứ gì anh quen cả, ít nhất là ở hiện tại. Ngôi nhà này sẽ thay đổi. Dù cho sáng mai Mandy sẽ về nhà sau khi đánh một giấc no nê trên chiếc sô pha nhà lũ bạn hay là xác cô bé sẽ được tìm thấy trong một góc khuất tối tăm trên gác xép một tên biến thái nào đó thì căn nhà này sẽ vĩnh viễn không còn như trước.
Rath tự nói với bản thân rằng vẫn còn hy vọng. Biết đâu Mandy chỉ là chạy theo một gã trai nào đó và tham dự một bữa tiệc đâu đó chỗ khách sạn Montreal, nơi hai đứa có thể đàng hoàng uống rượu, chơi mấy trò kiểu người lớn, tận hưởng cuộc sống theo cách mà chúng nghĩ rằng những con đường cũ kĩ này sẽ không bao giờ mang lại được. Và sau khi đã thử chán đủ thứ cấm kỵ, lũ trẻ sẽ về nhà, an toàn.
Đấy là nếu như tiền boa của Mandy không rơi vương vãi trên sàn chiếc Monte Carlo và chìa khóa xe không cắm trong ổ. Không. Giờ hy vọng là một thứ xa xỉ mà anh không có. Giờ đây, anh sẽ phải gõ cửa, sẽ phải hỏi người mẹ đang lo lắng kia những câu hỏi đau đớn và khiếm nhã, anh sẽ phải xé toang vết thương vừa đóng vảy, xát muối vào nỗi đau chưa hề nguôi và rạch cho trái tim người phụ nữ ấy tiếp tục đầm đìa máu.
Chúa ơi, ngay lúc này giá như anh có một điếu thuốc.
Nơi cửa sổ phòng khách thấp thoáng có một bóng người.
Rath gõ lên cánh cửa sắt ọp ẹp, đầy những vết tích lồi lõm tựa như nó đã bị đập vô số lần bởi cơn cuồng nộ. Cơn cuồng nộ của những cơn gió nơi đây hoặc của một ai đó, ai mà biết được.
Tiếng bước chân uể oải vang lên từ phía trong, một người phụ nữ hiện ra nơi ngưỡng cửa. Một hình hài gầy gò trong chiếc áo màu nâu đất mốc meo với mái tóc rối tung và tiều tụy - hệ lụy của việc mất ngủ triền miên và một tâm hồn đắm chìm trong dằn vặt. Đôi mắt vô hồn không có gì khác ngoài nỗi đau quặn lên theo từng giây phút.
“Ai đấy?” Người phụ nữ cất tiếng.
“Cô có phải là cô Wilks?”
“Có lẽ là vậy.”
“Xin lỗi, tôi không hiểu lắm?”
“Tôi đã từng dùng cái tên đó, nhưng tôi và lão ta đã li dị. Phải nộp một khoản phạt không nhỏ thì một người phụ nữ mới được lấy lại cái tên thời con gái. Mà tôi thì nghĩ mình không cần thiết phải chịu thêm sự sỉ nhục nào như thế nữa.”
“Tôi hiểu.”
“Coi như là anh hiểu đi.”
“Mẹ tôi cũng đã từng cưới một tên đốn mạt,” Rath nói. “Đốn mạt, thô lỗ, cục mịch, khốn nạn.” Tất cả những từ ngữ cùng nghĩa đó hiển nhiên không gợi nên chút ấn tượng tốt nào về bất cứ ai ở bất cứ đâu.
Đâu đó khóe môi, miệng người phụ nữ thoáng nhếch lên, đối với Rath nó gần như đã là một nụ cười.
“Tôi là Frank Rath, bạn của Harland Grout. Cô muốn tôi xưng hô thế nào đây?”
“Doris, gọi tôi là Doris, vào đi, không cần phải chịu cái nóng như thiêu ở bên ngoài.”
Ngay khi Rath bước chân vào, Doris Wilks đóng sầm cửa lại, phòng khách ngay lập tức chìm trong bóng tối, tối như hũ nút và yên tĩnh như phòng xưng tội của nhà thờ. Chút ánh sáng le lói chiếu qua lớp vải rèm cửa vẽ nên thấp thoáng bóng dáng mấy bóng đèn không sáng. Không khí luẩn quẩn một thứ mùi kỳ lạ làm mũi Rath không ngừng ngứa ngáy. Trong bóng tối im lìm có một chiếc sô pha loại phổ thông mà người ta vẫn hay mua ở tiệm Rent-a-center: đệm mềm bọc vải nhung tím mà người ta hay quảng cáo là sẽ đem lại sự êm ái xa xỉ nhưng thực tế khi ngồi xuống bạn sẽ “chìm” nghỉm vào bên trong lớp đệm với lớp lò xo đệm “cứng” như mì Ý đun quá lửa. Treo trên bức tường phía sau nó là một cái kệ ọp ẹp bày một con búp bê Beanie Babies đầy bụi bặm.
Doris vươn tay giật công tắc đèn cây, một thứ ánh sáng lờ nhờ và u ám lan ra quện vào bóng tối căn phòng. Con chó - nếu cái mớ lông lù xù nhìn như giẻ lau đang nằm trên đệm ghế kia có thể gọi là chó - sủa anh ngay khi đèn vừa sáng.
“Yên lặng nào.” Doris quát con chó. Con Giẻ Lau ngay lập tức yên lặng nằm xuống, cuộn mình giống như tê tê.
“Ngồi đi.” Doris hất đầu về hướng ghế. Rath biết chỉ cần anh đặt mông ngồi xuống anh sẽ lọt thỏm vào trong lớp đệm ghế mềm nhũn và hình ảnh nghiêm túc của một sĩ quan cảnh sát anh cố duy trì nãy giờ sẽ tan thành mây khói, vì thế anh chỉ nói: “Xin lỗi, tôi bị đau lưng, đứng thì tốt hơn.”
“Vào bếp đi!” Doris nói, hướng đầu về phía cửa. “Ghế ở đó chắc hơn, cái sô pha này mềm nhũn như bún ấy.”
Doris gạt công tắc trên tường, bóng đèn trần “nấc” lên rồi tỏa ra thứ ánh sáng huỳnh quang trăng trắng. Sàn lót gạch so le dinh dính dưới gót giày làm Rath nhớ tới chợ thịt vào sáng sớm - lúc người ta giết mổ và để mặc máu me lớp nhớp dưới chân. Anh và Doris ngồi xuống ngay đầu một cái bàn formica sứt mẻ.
“Tôi hút thuốc được chứ?” Doris hỏi trong lúc đưa điếu thuốc Salem loại nhẹ lên môi.
“Vậy tôi cũng hút nhé!” Rath nói. Khi hai người có cùng một điểm chung có lẽ làm cho cuộc nói chuyện dễ dàng hơn.
Rath châm thuốc, không có cảm giác gì khác ngoài một chút đau đầu thoáng qua...
“Nói về con gái cô đi!” Anh mở đầu.
Doris rít một hơi dài, ngừng một chút rồi thở ra.
Mandy là con một trong nhà. Doris đã từng mang thai hai lần “từ cả triệu năm trước rồi” theo lời cô ấy nói. Sau đó, cô và người chồng cũ đã bỏ nhà ra đi. Cuối cùng, Doris mang thai lần nữa ở tuổi ba mươi lăm. “Tôi buộc phải làm vậy,” cô ấy thanh minh. “Những đứa bé đều mắc phải vấn đề gì đó rất nghiêm trọng”. Vẩy tay xua đi làn khói trước mặt, cô nói. “Anh hiểu không, tôi buộc phải phá thai, không có lựa chọn nào khác.”
Rath không cần mớ thông tin này, nhưng anh để mặc cho Doris tiếp tục vì rõ ràng cô ấy cần được giải tỏa, và nó sẽ khiến cô ấy bớt căng thẳng đi một chút.
“Mandy đến với tôi như một điều kỳ diệu.” Doris tiếp tục kể. “Nhưng lão ấy không đồng ý, lão muốn tôi phải bỏ con bé. Không phải vì nó có vấn đề như những đứa bé trước. Lão đã qua cái tuổi ăn vạ rồi. Một người đàn ông vẫn còn quá ư là ấu trĩ.”
“Ông ta là nguyên nhân Mandy muốn được thoát khỏi sự giám hộ sao? Bởi vì...”
“Bởi vì ông bố là một tên khốn nạn không hơn không kém! Cũng gần như là vậy đấy.” Mặt Doris trầm xuống trong khói thuốc lờ mờ khi cô búng tàn thuốc lá xuống cái gạt tàn nhôm nhìn như phụ kiện móc ra từ cái tivi nào đó, bên trong chứa đầy nước thịt đã kết lại đông đặc.
“Lần cuối cùng cô thấy Mandy là lúc nào?”
“Khoảng năm ngày trước.”
“Làm ơn mô tả lại tình hình lúc đó.”
“Tôi đưa con bé đến phỏng vấn xin việc ở quán Lost Mountain. Con bé được nhận và muốn làm thử luôn vào tối đó. Tôi muốn chúc mừng con bé bằng một bữa trưa hay cái gì đó tương tự nhưng con bé quá háo hức. Không ngồi yên ăn uống được, chúng tôi ghé vào cửa hàng Dress Shoppe - họ đang thanh lý một mớ quần áo không tệ.”
Miệng Doris rít lên một tiếng và con Giẻ Lau nhảy tót lên lòng cô ta, chĩa hàm răng về hướng Rath. “Con chó ngốc nghếch,” cô ta nói, vươn tay ra gãi gãi tai con chó. “Mandy đem nó về nuôi khi nó vẫn chỉ là con cún con bị vứt bỏ trong một cái hộp bên lề đường. Cả một ổ nhưng nó là con duy nhất sống sót, đám anh chị em nó không được may mắn như vậy. Mandy chăm sóc con cún nhỏ từ đó đến giờ, nhưng bạn cùng phòng của con bé có một con mèo xấu tính, nên giờ con Giẻ Lau ở cùng tôi. Ai lại làm như vậy chứ, bỏ mặc đám cún con mới sinh đến chết?”
Rath tự hỏi rằng liệu người phụ nữ này có đang cố gắng đánh lạc hướng anh không. “Tại sao cô lại phải lái xe đưa con bé đi phỏng vấn?” Anh búng tàn thuốc vào cái lõi thiếc trông giống như là gạt tàn kia, dù sao cũng chẳng có chỗ nào khác để gạt tàn cả. “Con bé có chiếc Monte Carlo mà!”
“Nhưng tôi là mẹ con bé.”
“Cô bé đòi tự lập mà.”
“Bởi vì tên khốn kiếp kia. Tôi không phải là thánh, tôi đã sai. Nhưng con bé thì không, đáng lẽ tôi phải li dị hắn ta từ lâu rồi thay vì nhẫn nhục suốt từng ấy năm.”
“Cô bị bạo hành?”
Doris nhún vai. Rath ghi vào trong sổ và gạch chân.
“Cô bé có bị bạo hành không?” Rath hỏi.
“Xììì. Lão chẳng quan tâm tới nó đâu.”
Rath tỏ vẻ không tin. “Cô chắc chứ?” Rath hỏi lại.
“Đương nhiên tôi chắc chắn. Lão quá lười. Hơn nữa, nếu lão dám đụng một ngón tay vào con bé, nó sẽ cắt cái miếng thịt thừa giữa hai chân lão.” Doris cười. “Con bé mạnh mẽ hơn tôi, thông minh hơn tôi. Không hẳn là kiểu thông minh trong học hành, nhưng con bé là một đứa lanh lợi.”
“Chồng cũ của cô sống ở đâu?”
“Ở một cái ổ chó nào đó cùng vợ mới - 139 phố Pine.”
“Thời điểm li dị?”
“Chín tháng trước.”
“Và hẳn đã lại cưới vợ mới rồi?”
“Như tôi đã nói, lão là một tên khốn.”
“Làm ơn cho biết tên.”
“Larry.”
Anh ghi thêm chi tiết này vào sổ.
“Mối quan hệ hiện tại của cô và Mandy thế nào?”
“Không tệ một chút nào. Con bé mới 16 tuổi. Bằng tầm tuổi con bé tôi đã từng rất ghét mẹ mình.”
“Tại sao vậy?”
“Khủng hoảng tuổi 16.”
“Gần đây cô và Mandy có tranh cãi về bất kỳ vấn đề nào không?”
“Con bé sẽ không đời nào lên xe tôi nếu đang giận. Ai đó có thể thỏa hiệp chứ Mandy thì không.”
“Và kể từ đó cô không nghe được tin tức gì từ cô bé cả?”
“Mandy nói là sẽ gọi điện kể cho tôi buổi tối đi làm đầu tiên của con bé như thế nào, nhưng cuộc gọi đó không bao giờ đến. Tôi nghĩ con bé khá bận rộn, tuổi đôi mươi mà. Và rồi, tôi nhận được tin về chiếc xe.” Cùng với một tiếng thở dài nặng nề, Doris dựa phịch vào ghế giống như lốp xe bị đâm thủng. “Con bé là một đứa trẻ ngoan, nụ cười có thể làm tan chảy trái tim bất cứ ai, anh cứ hỏi mọi người mà xem.”
“Tôi sẽ làm điều đó.” Rath vươn tay đưa gói thuốc của mình về phía Doris khi nhìn thấy người phụ nữ vươn tới bao thuốc rỗng không.
Một điếu thuốc nữa châm lên.
“Ngày hôm đó cô có thấy điều gì bất thường không?” Rath hỏi.
“Bất thường?” Lửa diêm cháy gần tới ngón tay trong khi cô ta nhìn về nơi nào đó xa xăm đằng sau ngọn lửa, ánh mắt trống rỗng. Ngay khi ngọn lửa chuẩn bị liếm tới đầu ngón tay và Rath đang định dập nó đi thì Doris cuối cùng cũng về với thực tại và vẩy tắt ngọn lửa. Khói diêm cuộn lên thành vòng trên không trung, vương lại chút mùi lưu huỳnh trong mũi Rath.
Doris ngẩn ngơ, đôi mắt nhìn anh đầy mờ mịt.
Rath để cho cô tự sắp xếp lại cái mớ suy nghĩ rối rắm trong đầu.
“Khi chúng tôi đang ở cửa hàng Dress Shoppe,” đôi mắt cô ấy lấy lại vẻ linh hoạt. “Tôi hỏi ý con bé về một bộ váy, nhưng con bé đang chú ý tới một thứ gì đó khác.” Doris dừng lại và nhắm hai mắt. “Sau đó con bé bảo tôi chờ và ra ngoài. Tôi đã định bám theo - bà mẹ lắm điều mà - nhưng người bán hàng chạy ra và bắt đầu huyên thuyên đủ thứ về Mandy trông sẽ xinh đẹp như thế nào trong bộ váy đó và giữ tôi lại chỉ để giới thiệu một chiếc váy dài mà cô ta cho là hoàn hảo, trước khi tôi kịp đi ra thì con bé đã quay trở lại. Tôi cứ nghĩ con bé ra gặp một người bạn, hoặc hút trộm điếu thuốc hay gì đó. Tôi đã nghĩ là con bé hút thuốc và giấu tôi.”
“Cô bé đi ra ngoài trong khoảng bao lâu?”
“Nhiều nhất là năm phút.”
“Sau đó cô bé như thế nào? Nếu có thể hãy miêu tả bằng một từ.”
“Một từ thôi?”
“Chỉ một!”
Ký ức là một thứ ma quỷ ngụy trang dưới đủ loại hình thái. Sai lầm cả về thực tế lẫn chi tiết. Trước tòa, một luật sư hay công tố viên có thể tìm ra số sơ hở trong các bằng chứng dựa trên cơ sở hồi tưởng nhiều hơn cả số lỗ đạn đếm được khi mấy tay say rượu bắn biển báo giao thông bằng súng săn cỡ 12. Nhân chứng thường bị sao nhãng và không thực sự hồi tưởng chính xác. Để giúp họ tập trung hơn, Rath thường yêu cầu họ dùng một từ để miêu tả một chi tiết nào đó, như chiều cao của một ai đó hoặc màu của chiếc xe xuất hiện ở hiện trường.
“Nhắm mắt lại.” Rath nói. “Hãy nhớ lại gương mặt con bé!”
Doris nhắm mắt lại, tròng mắt chuyển động dưới mí mắt. “Được rồi,” Doris mở mắt ra. “Kiệt sức. Con bé muốn về nhà. Không còn chút gì của vẻ háo hức vừa nãy nữa. Không còn hứng thú về quần áo mới hay công việc mới nữa.”
“Cô có hỏi cô bé tại sao lại như vậy không?”
“Để con bé nghĩ tôi là một kẻ tọc mạch à? Đương nhiên là không!” Doris thở dài nặng nề.
“Đừng tự trách mình về việc đó.”
“Nói thì dễ lắm...”
Phải, Rath nghĩ, đương nhiên là có thể, thậm chí là mãi mãi và cả cảm giác bất lực khi không thể thay đổi được điều gì cả.
“Cô có nghĩ có ai đó muốn hãm hại cô bé không?” Rath hỏi.
Doris gật đầu không hề do dự.
Rath rướn về phía trước, ngạc nhiên. “Ai?”
“Tôi không có một cái tên cụ thể.”
Gương mặt Rath lộ ra vẻ bối rối.
“Anh chưa bao giờ thấy con bé đúng không?” Doris nói.
“Tôi có nhìn qua tấm ảnh gia đình của Grout,” tấm ảnh không quá đẹp, máy ảnh du lịch, ảnh chụp tập thể trong một buổi dã ngoại, ảnh chụp ở một khoảng cách khá xa. Cô bé đứng giữa đám người, gương mặt xinh đẹp, mái tóc đỏ, gương mặt hình trái xoan và đôi mắt nâu trầm nhìn thẳng vào ống kính.”
“Vậy là anh chưa bao giờ tận mắt thấy con bé,” Doris nói. “Gặp mặt ngoài đời thật ấy. Khi tôi nói, người bán hàng chạy ra ba hoa về việc Mandy sẽ rực rỡ thế nào trong bộ váy, cô ta nói thế không chỉ để bán váy thôi đâu. Mandy của tôi xinh đẹp đến sững sờ. Con bé cứ như tỏa sáng vậy. Nụ cười rạng rỡ giống như ánh mặt trời. Đôi mắt đó, mái tóc đỏ rực rỡ đó. Con bé không thể hiện những điều đó khi chụp ảnh. Trong ảnh con bé trông xinh đẹp nhưng ở ngoài đời con bé thật sự khiến cho người ta phải dừng bước và ngoái nhìn.”
Doris cười, một nụ cười tự hào mà chua chát. Bằng chất giọng của một con chiên trong phòng xưng tội, cô ta nói tiếp. “Con bé rất thu hút, anh cảnh sát ạ, đàn ông, mọi lứa tuổi bị thu hút như mật ngọt hút ruồi vậy. Đủ loại người, đủ loại tuổi tác. Họ đều có chung một loại ánh mắt - ánh mắt đầy dục vọng chiếm hữu. Họ muốn có con bé, giành được con bé, đem nó về nhà đặt vào trong cái lồng thủy tinh xinh đẹp, muốn bảo vệ con bé khỏi đám đàn ông xấu xa và nghĩ rằng họ tốt đẹp hơn đám đàn ông ngoài kia. Cho rằng họ là kẻ duy nhất có thể cứu vớt con bé.”
Doris run rẩy, cứ như đang quay cuồng trong cơn bão ngôn từ miêu tả về Mandy, như thể nó sẽ trở thành một cơn bão thật sự cuốn cô lên ngay lúc này, ngay bây giờ và ngay tại đây.
“Mandy làm cho đám trai trẻ ngây dại, anh cảnh sát ạ, và đám đàn ông trung niên phát cuồng tiếc nuối tuổi trẻ đã qua. Họ nói những câu chữ tuyệt vọng vậy đấy.”
“Cô có biết một ai đó cụ thể có cái ánh mắt đó không?”
“Tất cả mọi người! Kể cả anh.”
“Tôi không chắc vậy đâu.”
“Anh sẽ. Thậm chí cả phụ nữ cũng bị con bé hớp hồn. Có những kẻ thích thú làm hại những cô gái giống như Mandy chỉ bởi thứ tâm lý lệch lạc của họ. Anh phải nhanh chóng tìm ra con bé!”
“Chúng tôi sẽ tìm được cô bé.” Rath nói, khẳng định.
“Còn sống chứ?”
“Phải,” Rath nói.