Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Grout dẫn Sonja và Rath vào văn phòng chật chội ngổn ngang trông chẳng khác mấy những gì người ta nhìn thấy trong cái lán tạm bợ của mấy tay câu cá trên băng. Bàn ghế chật chội xếp từng chồng từng chồng hồ sơ lộn xộn sắp đổ đến nơi trong khi Grout dành riêng cái giá sách ở bên tay trái để trưng bày mấy cái cúp và giấy khen con trai anh giành được, cùng với mớ sách về tự ủ rượu bia tại gia. Mà thằng nhóc 8 tuổi kia bắt đầu giật giải từ hồi nào thế? Rath nghĩ.

Trên bức tường phía bên phải, nằm giữa khu vực lấm tấm những cái lỗ bé xíu như thể nó vừa bị nguyên một đàn chim gõ kiến càn quét qua là một tấm bảng phi tiêu. Dưới sàn trải một tấm thảm sực mùi bia thiu, khả năng là do chính Rath làm đổ mấy lần đến đây tán phét với Grout trước khi cả hai đến quán ném phi tiêu.

Văn phòng của Grout nằm ở cuối hành lang, cách cái máy sưởi độc nhất của sở cảnh sát xa như nửa vòng trái đất, chưa kể cái máy còn chập chà chập chờn lúc lên lúc không, chả biết lúc nào thì nó hỏng hẳn nữa. Sonja và Rath bước vào phòng mà không dám cởi áo khoác.

Ngay khi Rath ngồi xuống, chiếc ghế chắp vá tả tơi tàn tạ như đã phải trải qua đủ loại cực hình từ thời trung cổ oằn mình lên ken két và nghiêng ngả. Căn phòng ẩm ướt, cổ họng Rath cảm thấy như mình vừa nuốt phải một ít gỉ sắt. Rath cảm thấy từ đầu đến chân đều ê ẩm, đau từ trong ra ngoài, đến cả cái mí mắt cũng đau. Đêm qua sau khi về tới nhà, anh dành nguyên cả một buổi tối ngồi bậc cửa ngắm trăng sao cùng chai Lagavulin. Lúc chai rượu hết, phía chân trời đã có chút ánh sáng phản chiếu trên những rặng cây đóng băng và Rath thì ngồi đờ đẫn thẫn thờ mê muội vì say rượu. Cơn đau trên lưng lan dần xuống chân. Theo lịch thì hình như chiều nay anh có hẹn chụp MRI mà anh lại không nhớ nổi có được ăn uống trước khi chụp không nên cũng đành bỏ hết bữa sáng ngon lành thường nhật.

Lúc Sonja “tách” một cái - bóc vỏ một thanh bánh Power Bar, Rath cảm thấy bụng mình sôi lên ùng ục.

Grout đóng cửa và ngồi xuống cái ghế xoay sau bàn, nhìn sang Sonja với một ánh mắt lành lạnh. “Vậy là chúng ta có một thi thể nữ giới trẻ tuổi tìm thấy ở Victory và không phải là Mandy?”

Sonja gật đầu.

“Vậy nhắc lại cho tôi nghe.” Grout nói. “Tại sao lại nói chuyện về cô gái đó? Đừng hiểu nhầm ý tôi, chuyện này rất đáng buồn, nhưng cái xác được tìm thấy ở hạt lân cận, đã ngoài thẩm quyền của chúng ta rồi. Đó là trách nhiệm của cảnh sát bang.”

“Tôi nghĩ cái chết của cô bé có khả năng liên quan đến vụ Mandy mất tích.” Sonja nói.

“Chúng ta còn không chắc chắn liệu Mandy có bị bắt không, mà chính cô cũng bảo rằng 40 đô vương vãi trên sàn xe có khả năng là con bé vô tình đánh rơi khỏi túi.”

“43 đô.” Sonja chữa lại. “3 tờ 5 đô, 28 tờ 1 đô.”

“Tôi không nghĩ chênh lệch 3 đô la có gì quan trọng.” Grout nói.

Cậu nên nghĩ vậy đi là vừa đấy. Rath nghĩ. “Nghe cô ấy nói xem thế nào đã.” Anh lên tiếng.

“Được.” Grout đồng ý. “Tiếp tục đi điều tra viên Test!”

Sonja hít sâu một hơi và lật mở tệp hồ sơ có chứa ảnh chụp của thi thể. Nếu Rath không biết trước đây là ảnh chụp của một cái xác đã trương phềnh, khả năng anh cũng sẽ mất vài phút mới nhìn ra được. Grout liếc qua tấm ảnh rồi quay sang hướng khác.

“Thi thể được tìm thấy hai ngày trước ở hồ Victory.” Sonja nói, “Danh tính nạn nhân bước đầu được xác định là Julia Pearl, 17 tuổi, thông báo mất tích vào ngày 11 tháng 3 vừa qua. Pháp y báo cáo rằng dựa theo tình trạng phân hủy thì thi thể đã tiếp xúc với không khí nhiều nhất là sáu tuần. Cuối tháng tám đầu tháng chín vừa qua có một đợt nắng nóng tầm 32°C kéo dài liên tiếp mười ngày, nên nếu cái xác để lâu hơn sáu tuần thì mức độ phân hủy sẽ tệ hơn hiện tại rất nhiều.”

“Làm gì có cái gì gọi là ‘sự nóng lên toàn cầu’.” Grout nói một câu không đầu không đuôi. Sonja ngẩng lên nhìn anh bằng ánh mắt của một bà giáo già nhìn đứa học sinh ngỗ ngược.

“Xin lỗi, bức ảnh làm tôi không được thoải mái.” Grout nói.

Rath nghĩ Grout chưa từng xem bất kỳ một tấm ảnh nào tương tự. Ổ bụng nạn nhân bị rách, nội tạng bên trong đã rời rụng gần hết, phần còn lại chảy ra qua lỗ hổng trên bụng. Thân thể trương phềnh. Rath không thể ngừng liên tưởng đến Laura, rồi nghĩ tới Preacher. Bên trong căn phòng lạnh cóng mà mồ hôi anh chảy ròng ròng.

“Cô gái mất tích từ sáu tháng trước sao?” Rath nói.

Sonja nhìn sang Rath, ánh mắt sáng lên. “Bảy tháng.”

“Và thi thể bị phi tang vào sáu tuần trước?”

“Tầm đó,” Sonja nói.

Rath ngả về đằng trước, hy vọng động tác này sẽ làm lưng anh dễ chịu hơn một chút nhưng vô ích. Cơ thể anh run lên do kiệt sức, đau đớn và cơn đói hành hạ. “Vậy thì, hung thủ đã giữ thi thể nạn nhân ở đâu trong suốt sáu tháng? Trong hầm đông lạnh? Và trong lúc giữ cái xác thì hắn đã làm những gì?”

Grout thò tay vào ngăn kéo lôi ra một bịch kẹo cao su Big League, dúm một dúm, thảy vào trong miệng và nhai nhồm nhoàm.

“Lou nói rằng thời điểm tử vong của cô gái khá gần với thời điểm cái xác bị phi tang.” Sonja tiếp tục. “Nhiều khả năng là bị sát hại và phi tang trong cùng một ngày. Khám nghiệm cho thấy thi thể không có dấu vết từng bị đông lạnh và sẽ phân hủy nặng hơn nữa nếu như nạn nhân bị sát hại trong thời gian gần sau khi mất tích. Có thể kết luận rằng hung thủ giữ nạn nhân còn sống trong hơn sáu tháng, hẳn là để tra tấn, sau đó mới sát hại và phi tang.”

Grout quăng bã kẹo vào cái thùng rác đang đầy tràn ở góc phòng. Nó dính lên thành thùng rồi dần dần bong ra rơi xuống sàn. “Chúng ta đang bỏ qua khả năng là thời điểm cô bé bị bắt cóc không trùng với thời điểm được thông báo mất tích ban đầu phải không? Có khả năng là cô bé bỏ nhà ra đi, sau đó mới bị bắt cóc. Mấy cô cậu bỏ nhà đi bụi luôn có một vẻ hoang mang dễ nhận ra, trở thành một cục nam châm hút lấy rắc rối, một miếng mồi ngon. Dù sau khám nghiệm hiện trường và động cơ cho thấy ít có khả năng nào khác ngoài chủ động bỏ nhà đi bụi phải không nhỉ?”

“Không... nhưng mà...,” Sonja hắng giọng và rút chai nước từ trong ba lô ra nhấp một ngụm.

“Hầu như không có mối liên quan rõ ràng giữa việc này và Mandy. Không có.” Grout quay sang Rath, lờ đi ý kiến của Sonja. “Hôm chủ nhật tôi đã ghé qua và thử điều tra manh mối ở khách sạn Double Black Diamond. Đáng lẽ phải nói sớm hơn nhưng anh lại chuồn khỏi buổi tụ tập tối hôm ấy. Khách sạn đã từng tổ chức tìm kiếm người mẫu hoặc thử vai cho mấy công ty sản xuất sản phẩm giải trí ở Boston. Chưa thấy tin tức gì về Mandy, sĩ quan Larkin của tổ tuần tra đang tiếp tục điều tra theo hướng này.”

Larkin là một sĩ quan trẻ tuổi với gương mặt của một chàng trai mười chín nhưng tâm trí thì già dặn hơn nhiều, vô cùng nghiêm túc, có thể nói là cứng nhắc. Cậu ta dành hầu hết thời gian trong ngày cho công việc.

Sonja nhấp thêm một ngụm nước. “Chưa hết đâu,” cô nói. “Ổ bụng Julia bị rách từ rốn tới xương ức bằng dao, không phải vết tích do những mỏm đá sắc gây ra như chúng ta vẫn tưởng. Cần thêm một thời gian nữa chúng ta mới biết được chính xác loại dao hung thủ sử dụng, nhưng gần như là cô gái đã bị, nói thế nào nhỉ, phanh ra. Nội tạng đã phân hủy và có thể một phần bị thú hoang ăn mất nên hiện tại Lou không thể xác nhận được liệu nguyên nhân cái chết có liên quan đến vết mổ đó không?”

“Phanh xác ư? Nguyên nhân tử vong có vẻ rõ ràng đấy chứ!” Grout nói.

“Vết dao chưa chắc đã đủ sâu.” Sonja nói. “Nếu không trúng bộ phận quan trọng hoặc mạch máu chính thì nó không thể tính là chí mạng, hơn nữa, nhìn vào đây.” Cô rút một tấm ảnh trong tập hồ sơ ra, là ảnh chụp cận cảnh một chỗ thịt tái xám và thâm tím.

Rath và Grout châu đầu vào nhìn.

Một phần chỗ thâm tím không phải do tụ máu nhưng...

“Nếu nhìn thật kĩ, anh có thể thấy...,” Sonja nói.

“Cái khỉ gì vậy?” Grout nói, hít sâu một hơi. Sonja xoay tấm ảnh về phía Grout. “Đây.”

Grout bật lên một tiếng huýt sáo dài, chậm và u ám.

Ba người nhìn nhau, không ai lên tiếng, không có một âm thanh nào vang lên ngoại trừ tiếng con ruồi đang đập lên bóng đèn.

“Có phải đó là...,” Rath nói. “Giống cái đầu dê.” Sonja tiếp lời.

“Trông không giống lắm.” Grout nói và đưa tay quệt miệng. “Nhưng mặc kệ nó là thứ khỉ gì...”

Một lọn tóc sà xuống trùm lên mắt Sonja. Rath đứng thẳng người dậy, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh.

“Còn nữa,” Sonja lại nói. “Không tìm thấy trái tim cô bé.”

Rath thấy bụng mình thắt lại, anh và Grout thốt lên đồng thanh. “Trái tim?”

“Vậy thì hẳn đó là nguyên nhân tử vong.” Grout nói nhanh, rõ ràng không muốn dính vào vụ này.

“Không thể chắc chắn rằng nó bị biến mất có chủ đích hay không.” Sonja nói. “Dấu răng để lại là của động vật nhưng vấn đề nằm ở đây. Một số bộ phận, dù đã biến mất nhưng ít ra còn dính lại một chút, riêng trái tim thì đã biến mất hoàn toàn. Có khả năng cao là kẻ đó đã lấy nó đi, mục đích và động cơ không rõ.”

“Cô muốn nói đây có thể là một nghi thức hoặc kiểu hiến tế nào đó ư?” Grout nói chuyện có chút vấp. “Bây giờ là thời đại nào rồi? 1987 à?”

“Nghe có vẻ hão huyền, tôi biết. Một con gấu trúc Bắc Mỹ cũng có thể đánh cắp bộ phận như trái tim mà không để lại dấu vết nào, bên pháp y đang làm việc cật lực rồi.”

“Vậy là chúng ta có một cô gái mất tích tầm bảy tháng trước.” Rath nó. “Có thể là bị bắt cóc cùng lúc hoặc sau khi bỏ nhà đi. Bị sát hại, nguyên nhân tử vong có thể là do bị mổ phanh. Còn nguyên nhân tử vong tiềm năng nào khác không?”

Sonja nhún vai. “Lou sẽ tiếp tục cập nhật cho chúng ta, theo như kết luận tới giờ ta không thấy có dấu vết va đập đủ mạnh để gây tử vong trên hộp sọ. Thương tích trên xương mặt đều không chí mạng - hơn nữa đều là do va đập lúc trôi theo dòng nước.”

“Vậy, điều này có liên hệ gì tới những người khác?” Rath hỏi.

Sonja nháy mắt và Rath giật mình nhận ra rằng anh vừa lỡ mồm tiết lộ bí mật.

“Những người khác?” Grout lên tiếng, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

“Có thêm ba cô gái khác cùng độ tuổi mất tích trong phạm vi bảy mươi dặm trong vòng hơn một năm trở lại đây.” Sonja nói.

“Bố khỉ!” Grout đập tay lên đống giấy tờ. “Tôi phải được thông báo chứ! Khốn kiếp! Thế quái nào mà tôi lại không được thông báo gì hết?”

“Không tìm thấy sự liên hệ nào giữa bốn nạn nhân.” Rath nói, “Nhưng linh cảm của tôi...”

Anh? Tôi đã có thể tìm ra được gì đó và mặc kệ cái linh cảm chết tiệt của anh, tôi mời anh về là để...”

Sonja đưa tay cản Grout. “Nghe này, tôi lôi Rath vào bởi vì anh ấy không phải là người làm công ăn lương nhà nước trong khi anh không thể điều động đủ nhân lực để quăng lưới rộng như vậy - điều đó không khôn ngoan đối với cả nhân lực, vật lực của sở và sự nghiệp của anh. Đặc biệt khi sếp Barrons đang vắng mặt, anh không thể để bị chỉ trích là lạm quyền được đâu Grout.”

Một cô gái khôn ngoan, biết đánh đúng quân bài vào đúng thời điểm.

“Đó không phải là lý do chính đáng để giấu giếm thông tin.” Grout ngắt lời Sonja. “Tôi là cấp trên của cô, cấp trên trực tiếp.”

“Anh nói đúng.” Sonja nói, gương mặt xị xuống. Rath khá bất ngờ, bởi thường thì người ta sẽ không tự nhận lỗi như vậy, sẽ vô thức tự bảo vệ cái tôi của bản thân. “Đáng lẽ ra tôi nên kéo anh vào, tôi sai rồi.”

“Chết tiệt.” Grout nói, liếc sang Rath và thở dài. “Barrons sẽ muốn nghe về vụ này, nhưng chúng ta không thể chính thức đưa ra được liên kết giữa bốn vụ án nếu không có bằng chứng. Cô quăng lưới quá rộng rồi thưa điều tra viên Test. Chúng ta không đủ sức làm vậy, trước mắt chúng ta có Mandy mất tích.”

“Tôi không muốn nghĩ đến cô bé đã gặp phải...,” Sonja chưa kịp nói hết câu thì bắt gặp cái nhìn của Grout đang khóa chặt lên người cô. “Dẹp cái ý nghĩ đó khỏi đầu cô đi.”

Rath có thể nhìn thấy sự lo lắng của Grout, nhưng cậu ấy đã đúng. Trong chương trình huấn luyện sĩ quan cảnh sát, anh tuyệt đối không thể để mình gắn bó với nạn nhân. Nếu không muốn phán đoán của mình bị tình cảm đánh lạc hướng, người sĩ quan cảnh sát phải coi nạn nhân như một vật chứng cung cấp chứng cứ về tội ác chứ không phải là một con người. Thông cảm với nạn nhân là bóp chết sự đánh giá khách quan. Nếu anh không làm được thì sự nghiệp coi như chấm hết, anh không xứng làm một sĩ quan cảnh sát.

Rath thầm cảm thấy may mắn vì giờ anh không còn phải theo cái mớ luật lệ đó nữa. Bức ảnh chụp thi thể thê thảm của Julia cùng với suy nghĩ Preacher sắp sửa được thả làm lòng Rath dâng nên một cơn tức giận không tên. Cơn giận là động lực, nó làm anh suy nghĩ dễ dàng hơn.

“Cũng đúng.” Sonja nói với Grout. “Tốt nhất là không nên để tình cảm dính vào. Theo quan điểm của anh: Nếu Mandy và những cô gái này có liên quan đến nhau...”

“Không.” Grout ngắt lời. “Rath đã nói là không tìm được mối liên hệ nào mà.”

“Chưa kịp nói hết.” Rath nói. “Tôi thấy có nhiều điểm khả nghi. Nếu thật sự có sự liên kết ở đây, và Julia phải vài tháng sau mới bị sát hại, nếu Mandy cũng bị bắt cóc bởi cùng một kẻ thì khả năng cao là cô bé vẫn còn sống.”

Đôi mắt Grout sáng lên khi nghe những lời này, nhưng vẫn nói. “Không thể hấp tấp vậy được, chúng ta không thể mạo hiểm. Nếu sếp Barrons có hỏi thì cứ ậm ừ thôi. Chắc lão cũng sắp đến rồi đấy. Tôi sẽ ra ngoài xem sao. Chậc, vụ này sẽ khiến lão nổi bão đấy, ngay ngày đầu tiên sau khi nghỉ phép và chúng ta phải ngồi nghe lão cằn nhằn. Tuyệt.” Anh đứng lên và đi qua chỗ Rath để ra ngoài.

“Nhăn nhó cau có hoài.” Sonja nói với Rath.

“Cô nên lôi cậu ấy vào từ đầu.” Rath nói.

“Vừa mới làm đấy thôi.” Sonja đứng lên và sắp lại tệp hồ sơ. “Tôi đã hạ mình khá nhiều lần rồi đấy. Anh có nghĩ rằng đoạn tôi lo lắng cho những gì Mandy có thể phải chịu đựng đã kích thích cái phức cảm cấp trên[1] vừa yêu vừa ghét của Grout không?”

Rath chớp mắt, cứng đơ nhìn Sonja. Cố tình tỏ ra thông cảm với nạn nhân để Grout răn dạy bản thân, trong chính trị cô gái này khéo léo hơn anh nghĩ.

Ngay khi Rath và Sonja bước ra hành lang, Grout rảo bước đến chỗ họ. “Về rồi đấy, tôi không nhìn ra là lão đang vui sau mười ngày nghỉ dưỡng ở thiên đường câu cá hay đang cáu vì kỳ nghỉ đã kết thúc nữa.”

Cả ba bước đi trong yên lặng.

❀ ❀ ❀

[1] Chỉ cảm giác của một nhân viên cảnh sát cấp cao đối với nhân viên dưới quyền mình khi họ có biểu hiện xuất sắc, vừa tự hào vì mình có trò giỏi, vừa sợ mình bị vượt qua - ND.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.