Ánh sáng hai màu xanh đỏ của xe cấp cứu và xe tuần tra cảnh sát chiếu loang loáng trên mặt tuyết giống như kính vạn hoa, nhảy múa trên mặt tường đá của trang viên khi cô gái được đẩy ra ngoài trên băng ca, đặt lên xe cấp cứu và biến mất trong màn đêm.
Rath nhìn thấy một sĩ quan đứng bên chiếc xe tuần tra, nói chuyện với một người mặc bộ đồ nhảy dù trùm kín mít từ đầu đến chân.
Rath bước tới và nói. “Các anh có tìm thấy con gái tôi không?”
“Xin lỗi?” Người sĩ quan hỏi.
“Các anh có tìm thấy con gái tôi không? Có tìm thấy Rachel không?”
“Chúng tôi không thấy ai khác, thưa ông.”
“Các anh đã lục soát căn nhà chưa?”
“Có một đội đang ở trong đó, thưa ông. Không có một ai khác ngoài bác sĩ Langevine và con chó.”
“Anh chắc chứ?”
“Vâng! Vô cùng chắc chắn.”
“Thế còn Mandy Wilks?”
“Không thấy cô gái nào khác ạ.”