Endorphins chạy rần rần khắp từng ngóc ngách cơ thể Sonja khi cô chạy lên đỉnh đồi Gamble. Cơn đau đè nặng lên đùi và cẳng chân, thân thể ướt đẫm mồ hôi, hơi thở trầm ổn và đều đặn ăn khớp với từng nhịp đôi Asics dưới bàn chân cô đạp xuống mặt đường trong suốt quãng đường một phần tư dặm từ chân đồi lên tới đỉnh. Không có một thứ cảm giác nào làm cô mê muội hơn để bản thân cuốn theo từng bước chạy. Thời trung học hút cần sa chỉ để lại cảm giác trì độn và lần duy nhất thử ma túy ở Dartmouth đã làm dây thần kinh của cô giống như bị bóc trần ra và nhúng trong dầu hỏa. Thậm chí cả lúc làm tình với Claude cũng không thể làm dòng máu trong cô bùng cháy như khi chạy...
Kéo vạt áo lau mồ hôi đọng trên mặt, Sonja nhón nhân thả lỏng bắp chân căng cứng rồi nhẹ nhàng đi bộ tại chỗ, đó là một cách giúp đầu óc cô suy nghĩ rõ ràng hơn.
Nằm trong thung lũng cách khá xa chân đồi, nhà Sonja là một ngôi nhà đơn kiểu cổ đã được cải tạo và tân trang lại ba lần kể từ khi một cựu chiến binh tham gia nội chiến xây dựng lần đầu tiên vào năm 1867. Đứng từ đỉnh đồi, cô vẫn có thể phân biệt được căn nhà của mình - chình ình giữa một cánh đồng nhỏ đã từng là một vườn táo, giờ đây chỉ còn lại lác đác vài cây táo chẳng bao giờ ra quả. Nắng thu vàng óng chảy dài trên mái lợp màu xám đen nặng tới mức làm khung mái căn nhà xệ xuống như sống lưng một lão ngựa già. Cô yêu căn nhà cũ kĩ này, không có một chút ý định xây mới hoặc tân trang nó. Cô yêu nó như hiện giờ, già cỗi, cách xa Chicago và cha mẹ cô. Nơi đây không chỉ là “nhà,” đối với cô nó là “mái ấm,” nơi cô dành cả phần đời còn lại, nơi cô sẽ trút hơi thở cuối cùng. Nghĩ đến điều đó làm tâm hồn Sonja tràn đầy cảm giác bình yên.
Sonja cúi xuống chạm tay vào đầu ngón chân, xương sống vang lên những tiếng răng rắc. Con đường phía trước nằm vắt ngang qua đỉnh Gamble khoảng hai phẩy tám dặm rồi bắt đầu dốc xuống hướng về phía thung lũng - nơi cô chạy thêm bốn dặm nữa theo đường River Road theo hướng bắc để về nhà.
Móc ra chiếc iPod, xoay tới bài E-Bow the letter của nhóm REM và để chế độ lặp lại, Sonja thích thú nghe bài hát với giai điệu, nhịp phách và ca từ toát lên một vẻ gì đó u ám và sầu muộn, giống như âm nhạc của System of a Down và ACDC khơi dậy cảm hứng trong Claude. Khách hàng của chồng cô hẳn sẽ bất ngờ khi biết những tác phẩm đậm chất đồng quê êm ả của họ lại được khơi gợi từ thứ âm nhạc “vô vị” như vậy.
Ngay khi chất giọng của Stipe vang lên trong tai nghe Look up, what do you see? All of you and all of me, Sonja bắt đầu chạy từ từ để khởi động, bước chân đồng bộ theo nhịp nhạc.
Phía trước, một người phụ nữ với một mái tóc bờm đen đáng yêu đứng ở hòm thư. Đến khi Sonja đến gần, cô thấy người phụ nữ đó hóa ra là một người đàn ông. Đôi chân trần vững chãi, quần bò mài rách te tua, và chiếc áo khoác dài của anh ta có những vết ố trông màu có vẻ như màu dâu tây, hoặc máu. Trước đây, anh ta có thể sẽ chạy theo nhóm nhạc The Dead, đến khi Jerry bỏ nhóm rồi đi du lịch với Phish, một sinh viên khoa tiếng Anh trường đại học New Hampshire hay trường đại học Vermont gì đấy giờ đã ẩn cư ở nơi đất đai rẻ hều để có thể một mình tận hưởng những ảo giác mà LSD[1] mang lại.
Nhưng Sonja đã nghĩ anh ta là một người phụ nữ. Cô đã thiếu nhạy bén, và điều đó khiến cô khó chịu.
Cô bước những bước dài chậm chạp, khởi động chuẩn bị tốc độ cho sáu phút hứng khởi hoặc theo lời của Claude là tốc độ đau tim. Họ từng cùng nhau đi bộ, trước khi bọn trẻ ra đời. Sau khi đi bộ, họ sẽ làm tình, tắm chung, rồi ngồi ngoài hiên, trong bóng tối, uống một lốc bia Long Trail trong khi nghe ếch ồm ộp hát đồng ca.
Vài tháng cuối khi vẫn đang mang thai George, Sonja không thể chạy bộ, Claude cũng đã bỏ chạy bộ. Sau khi George ra đời, Sonja đã mắc chứng trầm cảm vì không vận động, cô cảm thấy mình như chiếc tất bẩn thỉu chứa đầy trứng sữa.
Khi Sonja cuối cùng cũng có thể chạy bộ lại, và có thể bớt chút thời gian cho nó, một công tắc được bật lên và cô thấy mình cần sự vội vã để tỉnh táo vào đầu một ngày một cách tốt nhất. Từ tùy tiện chạy bộ trong bất cứ chiếc quần short và áo phông nào cô vớ được, Sonja trở thành một người cuồng trang bị, tìm kiếm đôi giày chạy hoàn hảo 200 đô la, trang phục thấm mồ hôi, và vòng đeo tay đo nhịp tim, với niềm tin chắc rằng nó sẽ giúp cô kéo dài thời gian luyện tập. Cô tham gia cuộc thi chạy năm ki-lô-mét vào mỗi cuối tuần trong phạm vi một trăm dặm, từ tháng năm đến tháng mười.
Rồi thì năm ki-lô-mét trở thành mười ki-lô-mét rồi thành bán đường trường cho đến bây giờ là cuộc thi chạy đường trường của Burlington City, không một cuộc thi chạy nào vắng bóng Sonja. Chế độ ăn tùy tiện trong quá khứ trở nên nghiêm ngặt với hàm lượng đạm, chất béo và tinh bột cụ thể.
Cô vẫn không rõ điều gì đã khiến mình chạy như điên như thế. Niềm vui và sự cạnh tranh cũng là một phần nguyên nhân. Nhưng chắc chắn còn điều gì khác. Cô cần một thứ thuộc về mình; mặc dù ý niệm này giống như một thứ ảo tưởng điên rồ chỉ chực chờ để nuốt chửng cô.
Claude có những bức tranh. Những bức tranh khiến anh say mê không kể ngày đêm trong studio ở nhà. Nó cũng lấp phần trống rỗng trong anh khi mà cô không thể lấp đầy. Cô yêu anh và cũng bực bội vì điều này. Nhưng cô thấu hiểu nó. Sự nghiệp của cô cũng lấp đầy cô như vậy. Nó là một công việc quan trọng và đầy hứng khởi đòi hỏi sự thông minh, chính xác, khéo léo, lòng can đảm và trau dồi kiến thức. Nó mang lại sự thỏa mãn.
Cô chạy, con đường bụi bặm thử thách sức cổ chân của cô trong khi cô nghĩ đến xe của Mandy. Trái với thủ tục, trái với nguyện vọng của Grout, cô kéo chiếc Monte Carlo đến gara vật chứng và đổ luminol vào. Chiếc xe sạch sẽ, đúng như Rath nghĩ. Anh ấy đã làm tốt công việc của mình. Gần như thế có lẽ. Có nhiều điều có thể học hỏi từ anh ấy, và cô luôn cảnh giác, đặc biệt với những tin đồn về vị trí mới. Nếu Rath ám chỉ một khía cạnh khác về cô gái mất tích này, cô sẽ bám lấy nó trong nháy mắt. Còn bây giờ, họ không có gì cả. Kể cả mấy đồng tiền lẻ có thể dễ dàng rơi ra khỏi túi của Mandy. Và Mandy, về phương diện pháp lý, là một người lớn. Nếu còn sống, cô ta có quyền làm những gì mình muốn.
Chạy là sự tự do của Sonja. Sáu mươi phút mỗi ngày. Cô thậm chí còn chi trả cho việc đó. Đêm trước, trên giường, Claude đã đặt cuốn tiểu thuyết mới nhất của Jim Harrison xuống bụng, nhìn qua kính đọc Rite Aid, và nói: “Em có thể ăn giống anh và các con trong một tối thôi thay vì nhấm nháp bông cải xanh và dầu cá được không?”
Không, cô nói. Hoàn toàn nhận thức được phải hi sinh những gì để trở thành một vận động viên chạy đường trường. Anh ấy không nên tỏ ra ai oán như vậy - hơn nữa cô phải chuẩn bị cho giải Burlington. Claude nói anh đã nghe nói quá nhiều lần về điều đó rồi. Phải, cô bị ám ảnh bởi đường chạy. Sonja đã từng chê cười mấy tên vận động viên thần kinh không bao giờ ăn gì ngoài cái thực đơn điên khùng của họ, nhưng giờ thì không. Sinh nhật vừa rồi của George, cô ngồi uống protein lắc thay vì ăn bánh kẹp và tránh xa cái bánh kem mua ở tiệm như thể nó làm từ thuốc độc vậy. Cô đã từng nướng bánh cho lũ trẻ, nhưng nướng bánh sẽ ăn vào thời gian chạy mất.
Điều tồi tệ nhất là kỳ kinh của cô đã qua và sẽ không đến cho đến sau cuộc thi chạy, cách bây giờ hàng tháng trời. Cô và Claude đã lên kế hoạch sinh ba đứa. Con một dường như quá cô đơn đối với một đứa trẻ. Hai đứa thì giống như số liệu thống kê tiêu chuẩn của Cục điều tra dân số. Ba đứa là hợp lý nhất. Cô từng sảy thai một lần sau khi sinh Elizabeth và trước khi mang thai George. Sau cuộc thi ma ra tông năm ngoái, cô đã bị rối loạn kinh nguyệt trong sáu tháng liền. “Nếu như em không thể mang thai được nữa thì sao?” Claude hỏi. Cô đã phẫn nộ, và sợ hãi. Đến tháng năm, cô sẽ 32 tuổi, cho dù tuổi đó vẫn còn là trẻ, nhưng nếu tính theo độ tuổi sinh đẻ cô đang tiến dần đến nguy cơ thai nhi bị bệnh Down và các dị tật khác khiến việc mang thai trở nên bất khả thi.
Cô đang cược cả tương lai của gia đình vì một cuộc thi. Cô có thể dễ dàng giải mã được động lực của người khác, nhưng lại vật vã khi làm thế với bản thân.
Cô bây giờ đang chạy một cách khó nhọc, trái tim cô đập như nắm đấm của một người điên đập cửa trong bệnh viện tâm thần, không khí sực mùi tanh của khoáng chất bên rìa sông, ẩm ướt vì nước ngầm ngấm lên.
Con đường bắt đầu thoai thoải theo bờ sông, Sonja cảm thấy mình dùng gót chân nhiều hơn, sức ép lên cơ thể rõ ràng hơn, các khớp xương ép vào nhau, kháng cự lực hút chỉ chực ép cơ thể cô xuống mặt đất trong khi đầu óc nghĩ về người đàn ông ở hòm thư. Anh ta trông thật giống một người phụ nữ, vẻ ngoài anh ta lừa được cô đến tận khi đối diện. Nghĩ mái tóc dài như thế là của một người phụ nữ là hoàn toàn hợp lý. Vậy sao nó lại khiến cô suy nghĩ nhiều như vậy?
Gần hơn, gần hơn nữa - giọng hát của Patti Smith ngâm nga đầy ám ảnh.
Điện thoại công việc của Sonja rung trong túi Velcro dưới hông. Cô chậm lại và lấy điện thoại ra. Lou Mcreary - bác sĩ pháp y của vùng Victory phía nam hạt Canaan, và là hàng xóm của Sonja.
Anh ta chỉ gọi vì một lý do: Có xác chết.
Sonja dừng chạy.
❀ ❀ ❀
[1] LSD: một loại chất gây nghiện, có tác dụng mang lại ảo giác.