Rath đến sớm trước cả nửa tiếng và gửi xe ở bên kia đường, đối diện Bistro Henry. Anh không thể nhớ nổi lần cuối cùng mình cảm thấy hồi hộp và háo hức như này là từ bao giờ nữa. Anh nhìn vào gương chiếu hậu và kiểm tra hàm răng mới đi làm trắng. Có lẽ có trắng hơn một chút, nhưng không đáng kể, Rath nghĩ, thời nay đúng là không thể tin vào quảng cáo mà.
Anh cài cúc cổ chiếc sơ mi tử tế duy nhất mà mình có, ngẫm nghĩ một chút rồi lại tháo cúc cổ ra, lặp đi lặp lại như vậy. Rath nhìn vào trong ví và đếm lại số tiền hiện có. Hơn 100 đô la, hóa đơn máy ATM cứng queo như cổ áo của anh vậy. Hy vọng từng đó là đủ. Nhỡ đâu nàng gọi một chai rượu vang thì sao? Liệu nàng có muốn mình trả tiền không? Anh muốn trả tiền, đương nhiên, nhưng anh có nên khăng khăng đòi trả không? Lạy Chúa!
Ai đó gõ vào kính xe làm anh giật mình, quay ra và nhìn thấy Madeline đứng nháy mắt với anh. Bước ra khỏi xe, Rath bị vây trong mùi hương nhẹ nhàng thanh thoát của cô. Mái tóc xoăn lọn to như nhảy nhót trên vai làm gương mặt Madeline bừng sáng. Cô ngoắc ngoắc ngón tay về phía anh. “Sẵn sàng chưa?”
Không, chưa. Anh nghĩ, run lắm.
Nhà hàng dùng chủ yếu đồ nội thất màu gỗ tối viền đồng, kết hợp với ánh sáng nhẹ và ấm tạo nên một khung cảnh lãng mạn, đáng tiếc rằng nó chỉ làm Rath nhớ tới văn phòng của bác sĩ Langevine. Giọng ca nhẹ nhàng cùng tiếng dây đàn “trôi” xung quanh hai người.
Tay chủ nhà hàng là một người đàn ông tầm tuổi trung niên với nước da trắng bệch gợi Rath nhớ đến một giáo viên dạy sinh học, nhìn thấy hai người bên chiếc bàn gần lò sưởi. Lửa lò có màu sắc kỳ lạ, rõ ràng không phải là lửa than, mấy thanh củi tượng trưng trong lò cũng là đồ gốm. Nhiệt độ cân bằng và thoải mái. Ông chủ lại gần và nồng nhiệt hỏi hai người có cần đồ uống gì không. Rath gật đầu tùy ý để Madeline lựa chọn. “Rượu vang của các anh khá ngon.” Cô nói.
“Một chai Molson, nhãn vàng.” Rath nói.
Madeline nhấp một ngụm nước lạnh, nhìn Rath ngó quanh nhà hàng. “Anh chưa bao giờ tới đây.”
“Thật á?” Madeline nói, đặt cái li xuống và chống cằm.
“Anh không có thời gian tới những chỗ mới như thế này.”
“Nó mở cửa được gần một năm rồi đó.”
“Ờm thì... chưa bao giờ có dịp.”
“Anh lạc hậu quá đấy.” Cô trêu.
“Ừ, gỉ sét như một cánh cửa cũ kĩ vậy.”
“Yên tâm đi, em sẽ nhẹ nhàng mà.” Cô nói, miệng mỉm cười nghịch ngợm. Cô thích chọc anh, chẳng biết vì sao. “Cứ như em đã ở chốn đô thị phồn hoa quá lâu rồi ấy, bận rộn và chẳng có thời gian cho bản thân.”
“Không phải sao?”
“Một bà mẹ đã li dị với hai đứa con tuổi “teen” và một công việc toàn thời gian luôn bận rộn. Từ lúc đi làm về tới 8 giờ tối em chỉ muốn nằm bẹp trên giường nghe nhạc và nhấm nháp rượu vang thôi ấy. Đương nhiên là có thứ gì đó thúc đẩy thì mọi chuyện sẽ khác.”
Bồi bàn tới đặt đồ uống trước mặt hai người, liếc qua hai quyển thực đơn chưa mở và nói: “Hai vị cứ tự nhiên.”
Madeline nhìn qua thực đơn và gập lại, dù sao cô cũng đến đây thường xuyên, Rath thì không.
“Cụng li.” Madeline nói và nâng li rượu vang lên.
Rath nhấc chai bia, chẳng buồn đổ ra li, uống bia thì uống bằng cốc vại hoặc dùng chai chứ ai lại dùng li chứ! Anh chạm nhẹ vào li rượu của cô.
Anh uống một ngụm dài để che giấu sự bối rối và tìm chuyện gì đó để nói.
Anh đặt chai bia xuống.
“Vậy thì...,” anh ngập ngừng.
“Vậy thì...,” Madeline nhìn anh trong lúc nhấp môi một ngụm rượu. “Em biết chị gái anh.”
Rath nhìn cô. Anh bị sốc khi nghe thông tin này, cơ bắp toàn thân cứng đờ và căng thẳng.
“Laura Rath phải không?” Madeline nói.
Đã lâu lắm rồi anh không nghe lại cái tên thời con gái của chị mình, và dù Madeline nói với chất giọng ngọt ngào và nồng ấm, cảm giác đau đớn lúc xưa, sự hối hận anh cố gắng chôn vùi, tất cả bỗng chốc ùa về, phá một vết nứt trên tâm trí cứng cỏi của anh.
“Đó đúng là tên của chị anh.” Rath nói. Preacher, hắn có chết ngàn lần cũng không đền hết tội được.
“Em đã thắc mắc từ lúc nhìn thấy tên anh trên thẻ tín dụng. Em đã đọc về vụ án đó. Rath, em rất tiếc.”
Cô hạ li xuống, nhìn quanh và xấu hổ.
“Vậy là,” Rath nói, “Em biết Laura?” Dù Rath không ngày nào không nghĩ về chị mình, đã lâu lắm rồi anh không để cái tên đó thốt ra khỏi miệng. Âm thanh thật lạ lùng, nói ra nó cũng khó khăn như đang cố phát âm một thứ ngôn ngữ đã biến mất từ lâu rồi vậy.
“Ở trường trung học, chị ấy là đàn chị khóa trên.” Madeline nói. “Tụi em cùng đội chơi khúc côn cầu. Em với chị ấy không quá thân, có đôi lần em mời chị ấy tới nhà, nhưng em chưa bao giờ tới nhà anh.”
Không ai đến nhà anh đâu, Rath nghĩ, nhất là khi ông già anh ở nhà.
“Em quý chị ấy như một người bạn,” Madeline nói, ánh mắt nhẹ lướt qua vai anh và nhìn về phía sau. “Chúng em mất liên lạc khi chị ấy tới Tufts. Khi biết tin chị ấy đã quay về Vermont, em định nối lại liên lạc nhưng anh biết đấy, chuyện chồng con rồi thì... cuộc sống mà. Em ước gì...,” ngón tay cô viền quanh miệng li. “Con gái anh, có phải là...”
“Đúng,” Rath nói. “Anh nhận nuôi con bé. Lúc xảy ra chuyện cha mẹ anh đều đã mất, chỉ có ông nội con bé còn sống nhưng đang ở viện dưỡng lão và sức khỏe cũng không tốt lắm. Ba con bé không có anh em, cho nên...,” anh nhún vai. “Lúc đấy con bé mới được 7 tháng tuổi.”
Madeline nắm lấy tay anh, Rath như cảm thấy được mạch đập của cô dưới làn da mịn màng ấm áp. “Thật đáng ngưỡng mộ.” Cô nói.
“Anh là tất cả những gì con bé có.”
“Lúc ấy anh vẫn còn trẻ, có lẽ đang độc thân nữa.”
“Con bé là tất cả những gì anh có.” Rath nói. “Đây là cuộc sống duy nhất anh có thể nghĩ tới. Trở thành một ông bố, bố của con bé. Cuộc sống trước kia của anh vô nghĩa và rỗng tuếch. Giờ con bé đi rồi, lên đại học...” Cảm giác cô đơn đào sâu hơn trong trái tim anh, bén rễ và lan rộng. Có thể là do anh đã thấy con bé thay đổi quá nhiều chỉ trong thời gian thật ngắn.
“Cô bé thật may mắn khi có anh.” Madeline siết bàn tay anh. “Hồi đó em chỉ nghe nói chứ chưa biết người em trai của Laura. Ở tuổi đó chỉ hai năm thôi cũng khiến người ta thay đổi chóng mặt nhỉ.”
“Đúng vậy.”
“Giờ thì khác rồi.” Ánh mắt cô lại di chuyển đến thứ gì đó phía sau lưng anh.
“Không hẳn vậy,” anh nói.
Người bồi bàn quay lại, Madeline gọi một suất tôm hùm cuốn còn Rath gọi món bít tết au poivre sau khi hai người đồng ý chia nhau món mực chiên khai vị.
Rath lấy chai bia thứ ba, cảm thấy mình yếu đuối và trần trụi khi nói về Laura. Anh suýt chút nữa thì đã kể với cô về Preacher nhưng kịp kiềm chế lại. Nhà hàng dần trở nên đông đúc hơn, chật cứng khách hàng với những tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng cười hồ hởi và âm thanh dao nĩa chạm lanh canh vào đĩa sứ. Phía sảnh ngoài còn đang tổ chức tiệc càng làm cho không khí thêm xô bồ ồn ã.
Rath vẫy tay với bồi bàn, đáng lẽ anh nên dừng ở ba chai bia nhưng có gì đó thúc giục anh nạp thêm cồn vào người để xóa nhòa hình ảnh Laura nằm chỗ chân cầu thang, đầy máu.
“Cô có muốn thêm rượu không?” Người phục vụ hỏi.
“Không cần đâu, tôi ổn.” Madeline nói.
“Tôi thêm bia.” Rath nói, cảm thấy ánh nhìn của Madeline chuyển tới người mình.
Người phục vụ vội vã quay đi.
“Em không nên gợi lại chuyện đó.” Madeline nói. “Đó không phải là chủ đề người ta nên nói vào cuộc hẹn đầu tiên.” Nụ cười thoáng hiện trên môi cô rồi nhanh chóng mờ nhạt đi.
Người phục vụ trở lại, đưa cho Rath vại bia. Ngón tay cậu ta run rẩy làm bọt bia chảy xuống bàn tay.
“Anh có lẽ rất ghét nói về chuyện đó.” Madeline nói. Rath có thể nhận thấy vẻ hối hận của cô. Cảm xúc giữa hai người nhanh chóng chuyển từ vui mừng và hứa hẹn sang chua xót và cứng nhắc.
“Anh chưa bao giờ nói về chuyện đó với bất kỳ ai.” Anh nói trong lúc nhấp một ngụm bia, cố kiềm chế cảm xúc muốn tu hết trong một hơi.
Gương mặt Madeline lộ vẻ không tin. “Anh hẳn phải nói với ai đó về chị ấy một đôi lần chứ.” Cô nói.
“Chưa bao giờ.” Anh uống cạn cốc bia.
“Nhưng mà, đã mười bảy năm rồi.”
“Anh biết đã bao năm trôi qua rồi chứ!” Rath nói với giọng khắc nghiệt hơn anh nghĩ.
“À đương nhiên, em xin lỗi.”
“Vì điều gì?” Anh cảm thấy thân thể mình cứng lại, ngửa đầu định uống bia tiếp nhưng cái cốc đã cạn trơ đáy. Anh say. Cơn say đến rất nhanh. Rath lúc say là một con người hoàn toàn trái ngược: giấu mình, nhỏ nhen, chống chế và cáu bẳn.
Anh đặt cốc xuống cái thịch. Madeline chớp mắt liên tục.
Hồi mới đầu, người ta cố nói chuyện với anh về Laura, nhưng anh ghét cái cách người ta tỏ ra thương hại như lòng thương dành cho một con cún bị bỏ rơi, ghét cái cách người ta đề phòng như thể việc anh đã ở quá gần quỷ dữ đã khiến anh bị vấy bẩn. Và thực sự là như vậy, cái chết của Laura làm thay đổi niềm tin của anh vào Chúa. Anh sống trong bóng tối của một cái chết thê thảm, và Preacher...
“Anh ổn không?”
Mắt anh mờ đi, anh nháy mắt để đưa Madeline rõ ràng trở lại, cười nhẹ khi cảm giác hối lỗi chạy qua người.
“Sao anh lại không bao giờ nói về chuyện đó?” Madeline hỏi. Ánh mắt cô trong sáng và chất giọng trong veo. Cô đang cố gắng, anh biết, cố hết sức mình. Nhưng cô ấy mong chờ điều gì khi khơi gợi lại trong tâm trí người em hình ảnh cô chị đã bị sát hại của anh ta? Bị cưỡng bức và sát hại! Rốt cuộc là cô ấy muốn cái gì?
“Bởi vì anh không muốn.” Rath nói.
“Xin lỗi, em không nên...”
“Anh chưa bao giờ muốn nói về chuyện đó, cho đến bây giờ. Vậy con gái em có khỏe không?” Anh nói, cố gắng cứu vãn đêm hẹn hò, không để cho bản thân rơi vào trong bóng đêm.
Madeline lại liếc ra phía sau lưng anh.
“Có gì ở đằng đó vậy?” Rath hỏi.
“Ừm, ở đâu cơ?”
“Sau lưng anh, em cứ liên tục nhìn ra phía đó, anh đang bỏ lỡ điều gì à?”
“Chỉ có một vài tên mất trí đang biểu tình thôi, lắc lư mấy tấm bảng như thể đang giương cờ ra trận vậy.”
Một cô phục vụ mang mực chiên ra và lướt đi. Rath không để ý, nhìn ra phía vỉa hè, nhịp tim ngày càng nhanh.
“Lần nào cũng thế,” Madeline nói. “Ở đầu phố chỗ nhà thờ Thống Nhất, cuồng điên gì đó về tội ác của loài người, của phụ nữ thì chính xác hơn.”
Rath nhớ lại lúc anh đứng ở bên đường cố gắng hình dung hôm đó Mandy đã nhìn thấy gì mà khiến tâm trạng cô bé thay đổi nhanh chóng như vậy. Lúc đó không có biểu tình, nhưng anh đã loáng thoáng nhìn thấy trong lần thứ hai đến tìm Madeline. Anh không đọc được mấy tấm biển. Liệu đó có phải điều Mandy nhìn thấy? Những người phụ nữ đi lên đầu phố với tấm biển khủng khiếp trên tay? Trong số đó có ai mà cô bé quen không?
Rath quay lại nói với Madeline.
“Nhóm người này không phải tự phát.” Một luồng sóng cảm xúc làm mặt Madeline tối sầm. “Một đám phá hoại có tổ chức. Xã hội cao thượng cái khỉ ấy. Họ nghĩ rằng cơ thể của phụ nữ thuộc về Chúa, con của họ là con của Chúa và bọn họ là người được chọn. Người được chọn bọn họ có quyền khủng bố các cô gái trẻ, rồi thì đem thằng dẫn đầu bệnh hoạn ra huênh hoang những thứ giáo điều đáng ghê tởm.”
Rath lạnh người, tay lần tới túi áo khoác, vớ lấy điện thoại.
“Renstrom.” Madeline nói, giận sôi lên. “Anh có biết lão là trùm sò mấy cái vụ tín ngưỡng cực đoan không? Rất lâu trước kia, có một bà mẹ đơn thân đang phải vật lộn với cuộc sống để nuôi con và đang mang thai một đứa trẻ nữa. Cô ấy nghĩ đến việc phá thai, thế nhưng hắn nói rằng, cô ấy sẽ không được chào đón ngay cả khi giữ lại đứa bé và sinh nó ra. Lão muốn cô từ bỏ quyền nuôi con, từ bỏ cả hai đứa con của cô ấy, trao chúng cho những gia đình xa lạ nếu không cô ấy sẽ bị khai trừ, bị tẩy chay. Cô gái ấy là một người cứng rắn, và cô đã vượt qua. Lão khốn bệnh hoạn, đám người đó là một đám tâm thần.”
Rath cứng người, cố gắng tìm ra một câu hoàn chỉnh giữa một cơn bão những ý nghĩ lộn xộn và cơn giận đang bốc lên đầu. “Đám người này có ở đây hôm Mandy đến tiệm không?”
Madeline ngẫm nghĩ một lúc. “Có.”
Rath đứng lên, cảm giác căn phòng đang chao đảo.
“Anh ổn chứ?” Madeline nói.
“Nếu hóa đơn ra,” Rath nói, anh rút 100 đô trong ví ra, tiền giấy dính vào nhau và thả xuống bàn.
“Cái...,” Madeline nói.
Rath lao ra ngoài, bấm điện thoại gọi cho Sonja, gần như hất ngã mấy người trong quán đang đứng lên cụng li trên đường anh đi.
Anh đẩy cửa, bước ra ngoài.
Sonja nghe điện: “Đi hẹn hò mà anh về tầm này là hơi bị sớm đấy.”
“Sao cô biết là tôi đi hẹn hò?”
“Tôi là cảnh sát mà.”
“Tôi nghĩ tôi biết Mandy đã gặp ai, ít nhất là đã nhìn thấy cái gì ở trước cửa Dress Shoppe. Tôi nghĩ bằng cách nào đó nó có liên quan đến việc con bé mất tích.”
“Cái gì?” Giọng Sonja gấp gáp, “Anh đang nghĩ đến nghi phạm hay là nạn nhân?”
“Tôi...,” ý nghĩ của Rath xoay chuyển chậm chạp vì men bia. “Tôi không biết, có thể là cả hai.” Anh bước lên đầu phố, đi qua trạm cứu hỏa. Trước cổng nhà thờ, một tấm biển to bự được đèn đóm chiếu sáng: Thượng nghị sĩ Renstrom nói trước người dân! Vé đã bán hết! Tạ ơn Chúa! Cảm ơn nhóm Xã hội cao thượng!
“Gặp tôi ở đồn, gọi Grout theo, cả Larkin nữa. Tiện thể nhờ cậu nhóc tìm hộ tôi thông tin về tổ chức gọi là Xã hội cao thượng luôn. Tôi sẽ tới đó trong vòng một giờ.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Một giờ!” Anh cúp máy.
Rath chạy về cuối phố và lao vào trong nhà hàng, bước qua mấy người lúc nãy anh suýt đụng ngã giờ vẫn đang bận nâng cốc chúc mừng và cười hô hố như thể anh là một tên hề.
Ở bàn, Madeline cố gắng giấu đi vẻ cáu kỉnh và thất vọng nhưng không được, gương mặt cô cứng lại.
Hóa đơn vẫn chưa được trả.
“Không ăn tráng miệng hả? Mọi thứ có ổn không?”
“Hy vọng vậy.” Rath liếc nhìn đồng hồ.
“Phải rồi.” Madeline nói và đứng lên. Tay đưa lên như thể định cầm tay anh hoặc là với lấy hóa đơn. Rath không rõ vì anh đã quay đi lúc cô vừa mới giơ tay ra. Lần này, anh đụng tay kia ngã úp mặt vào cốc bia thật, không phải “suýt” nữa.