Sáng thứ hai, Rath ngồi thẳng băng và cứng còng trên ghế phòng chờ của trung tâm y tế hạt Canaan - một tòa nhà đơn tầng đã từng là trường trung học Canaan. Sau này, ngôi trường được sáp nhập vào quận Connecticut Valley. Vào năm 1990, mặt tiền của tòa nhà bị phá hủy, cấu trúc phòng học bên trong và khu vực xung quanh tòa nhà cũng được tu sửa lại để phù hợp với nhu cầu của ngành y tế. Rath lật qua một tờ tạp chí Sport Illustrated ra từ tháng tư có đăng tin bài về đội Red Sox và Giải Bóng chày Thế giới, không thấy có chút dấu hiệu báo trước nào về sự sụp đổ của đội tuyển vào tháng chín - sự sụp đổ được thúc đẩy bởi gà rán và rất nhiều bia...
Điện thoại Rath rung lên. Là Sonja Test.
Rath nhấc máy “Điều tra viên Test...”
“Làm ơn, gọi tôi là Sonja là được rồi.” Cô đè thấp giọng, như thể có ai đó xung quanh đang nghe lén. “Tôi tìm được một vài thứ anh có thể muốn nghe đấy. Gặp nhau ở nhà hàng Wilderness ở Victory, tầm 2 giờ nhé.”
“Liên quan đến cô gái đã chết cô nhắc đến hả?”
“Anh đến được không?”
Đương nhiên là được, Rath nghĩ.
“Vậy hẹn gặp lại sau.” Sonja gác máy.
Trong lúc Rath nhìn trân trối vào điện thoại, một y tá thò đầu vào từ cửa sau và gọi “Anh Rath?”
Rath đứng dậy và rón rén bước theo cô y tá - cô gái khoảng tầm hai mươi lăm tuổi, dáng người không cao nhưng có vẻ dẻo dai. Áo y tá ngắn tay để lộ một hình xăm dây leo màu xanh lam uốn lượn thành một hình dạng phức tạp - mẫu khá được giới trẻ ưa chuộng. Rath chưa bao giờ thích xăm trổ, thậm chí không hiểu nổi tại sao người ta lại nghĩ xăm mình là nghệ thuật nữa, đặc biệt là khi hầu hết mấy hình xăm anh từng nhìn thấy đều giống như tác phẩm chất chứa gần hết “máu nghệ” của một tay chơi bỏ học từ cấp ba.
Cô y tá đưa Rath lên bàn cân và cẩn thận ghi lại số đo. Anh liếc nhìn cô qua cánh tay đang giơ lên, mũi thoang thoảng mùi dầu hoắc hương khi cô rướn người kéo thanh đo chiều cao sau lưng anh.
“6 ft.”
“Và nửa ft nữa chứ.”
“6 ft tròn mà.”
“Tôi luôn cao 6,5 ft mà.”
“Trước kia thôi, giờ khác rồi.”
Cô y tá dẫn anh vào một căn phòng không lớn, chỉ anh ngồi xuống bên chiếc bàn khám bệnh phủ một đống giấy nến.
Cô gái cầm tay anh và lồng vào máy đo huyết áp, anh cảm giác máu mình chạy rần rần qua chỗ động mạnh bị ép vào.
“Huyết áp tâm thu 140, huyết áp tâm trương 90.”
“Vậy là tệ lắm sao?”
“Anh sẽ sống khỏe, anh chàng gai góc ạ. Bác sĩ Snell sẽ tới ngay bây giờ.”
“Snell? Bác sĩ Rankin đâu?”
“Đang trong ca trực, có việc gấp, ít nhất đấy là những gì ông ấy nói. Nhưng khả năng cao là ông ấy đang trùm chăn ngủ trên đi văng, kiệt sức sau khi thức đêm xem mấy chương trình giải trí.”
Cô chỉ sang chiếc áo bệnh nhân “Mặc nó vào đi anh giai.”
Rath ngồi đợi trong chiếc áo bệnh nhân, nổi hết cả da gà vì lạnh. Thế quái nào mà phòng làm việc của mấy ông bác sĩ lúc nào cũng lạnh căm căm thế nhỉ? Snell, anh có biết tay bác sĩ này. Trẻ tuổi, cùng lắm là hơn 30. Rath hồi 20 tuổi chắc chắn sẽ không ưa mấy anh trai già 40 tuổi và không ưa bố già Rankin - mù tịt về công nghệ, một con khủng long từ thời tiền sử còn sống sót đến giờ. Nhưng giờ Rath đã hơn 40 tuổi, anh nghi ngờ mọi tay bác sĩ tuổi đời chưa tới 45 - một lũ trẻ ranh chưa biết thế nào là trách nhiệm.
Snell bước vào phòng, miệng huýt sáo, đôi mắt đen sâu thẳm dán vào màn hình iPad trong tay. Chả lẽ nếu gã không tìm được nguyên nhân gây ra cơn đau của Rath thì ngồi tra Google sẽ ra?
Đầu Snell hói nhẵn thín, mềm như nhung và tròn xoe bóng loáng hơn bất kỳ loại đá cẩm thạch nào đã, đang và sẽ tồn tại trên thế gian, một vài nếp gấp thịt cuộn lên sau gáy. Bên dưới lớp áo y tế, gã mặc một chiếc sơ mi vải flannel mềm mịn, quần Carhartt sành điệu và chân đi đôi ủng leo núi của hãng Merrell. Trên cằm gã là một chòm râu dê cắt tỉa cẩn thận nhưng vẫn cực kỳ thiếu tinh tế. Snell ngồi xuống ghế, răng va vào nhau như một con sóc trên ghế đá công viên. “Không có gì bất thường trên phim chụp X quang, tôi nghĩ chúng ta nên thử chụp cắt lớp cộng hưởng từ - MRI.”
“MRI?” Dạ dày Rath cuộn lên.
“Anh đã trải qua khóa huấn luyện thể chất trong sáu tháng, chúng ta đã biết rằng khung xương không có vấn đề gì thông qua phim chụp X quang, vậy nếu vấn đề nằm ở cơ hay dây chằng, nó sẽ hiển thị khi chụp cộng hưởng từ.”
Rath biết rằng gan và tụy của anh nằm ở vị trí gần với cơ dựng cột sống. Liệu có khi nào cơn đau bắt nguồn từ nội tạng chứ không phải là gần cơ như anh vẫn nghĩ không? Năm năm trước, một người bạn của anh bị đau lưng suốt mùa thu, đến Lễ Tạ ơn anh ấy thậm chí còn không thể ngồi dậy được, sau khi vợ đưa anh ấy đi khám, anh ấy mất vì ung thư phổi vào đúng dịp Giáng sinh.
Rath ảo não. “Rankin đã nói là không có gì đáng ngại...,” giọng anh có vẻ ủ rũ và yếu ớt.
“Chúng ta cần chắc chắn.”
Chắc chắn về điều gì?
“Thế này nhé,” Snell nói, vỗ lên đùi Rath làm anh rụt người lại. “Chúng ta chụp MRI là có thể bỏ qua tất cả các bước kiểm tra còn lại. Anh vẫn tiếp tục làm mấy động tác dãn cơ đó chứ?”
“Thường xuyên.” Rath nói, đối với anh, đây không được tính là nói dối.
“Và anh vẫn tiếp tục tập luyện các động tác tốt cho cơ thể, không lạm dụng các động tác uốn, vặn hoặc kéo chứ, đặc biệt là động tác kéo ấy?”
Rath nghĩ ngay đến xác hươu anh kéo lê hơn hai dặm qua đầm lầy Dufrane, qua gò Corser Brook - nhưng mà anh đã từng kéo những con hươu lớn hơn, đi xa hơn trên những địa hình tồi tệ hơn thế nhiều mà.
“Không quá sức.” Anh trả lời.
“Tôi sẽ chuẩn bị chụp cắt lớp. Nằm xuống đây, tôi kiểm tra qua một chút, được chứ?”
Snell ấn ngón tay lạnh ngắt lên người Rath. “Trên thang điểm từ 0 đến 10, anh cảm thấy mình đau ở cấp độ nào?”
Rath cảm thấy mình phải đau đến cấp 8, một cấp 8 to đùng tròn trịa, một vòng xoáy đau đớn bất tận, ít nhất là cho đến khi Snell nhấc tay ra. “Không tệ, cấp 6.”
“Cấp 6 không thể nào là ‘không tệ’, cấp 4 đã là tệ rồi đấy.”
“Tôi xài hết lọ thuốc Vicodin rồi.”
“Không nên như vậy. Tôi mong là anh không dùng quá liều thuốc trong đơn, hay đem thuốc bán ra chợ đen.”
“Đánh rơi lọ thuốc vào bồn nước rửa bát.” Rath nói dối.
“Tôi sẽ kê thêm một đơn nữa, chỉ một lần này thôi, nhưng tuyệt đối không được dùng quá liều lượng đâu đấy, nó có thể làm anh mất đi sự nhạy bén, làm suy yếu các giác quan khi lái xe.” Snell đặt ống lên nghe tim phổi lên ngực Rath. Lạnh, lúc nào cũng lạnh. Gã lắng nghe nhịp tim Rath, chợt hỏi. “Lần này vướng vào vụ gì?”
Ngay lúc này, khi Rath có khả năng có khối u to đùng như quả trứng gà trong gan và Snell muốn biết về vụ gì á?
“Đang cố tìm kiếm một cô bé mất tích.” Rath nói.
Snell đặt ống nghe vào sau lưng Rath. “Thở ra nào, nghe không tốt lắm đâu.”
Rath với lấy cái sơ mi, lôi ra ảnh của Mandy từ trong túi áo, “Đã bao giờ nhìn thấy cô bé này chưa?”
Snell ngắm nghía cái ảnh, giọng nói rung rung như tiếng lũ sóc gọi nhau, “Xinh đấy.”
“Đã bao nhìn thấy cô bé chưa?”
Snell xoa đầu và tháo ống nghe ra khỏi tai. “Hẳn là không.”
“Hẳn là?” Rath ngồi thẳng dậy. “Là có hay là không?”
Snell vuốt cái ngấn thịt béo núc đằng sau gáy, “Nhìn qua có vẻ quen quen. Nhưng mà. Nó giống như nhìn cô bé na ná một ai đó trên tivi hoặc thoáng qua trong mơ ý, cảm giác khá mơ hồ, nên không chắc.” Gã đưa lại tấm ảnh cho Rath.
“Gọi cho tôi nếu anh nhớ ra được điều gì.” Rath nói.
“Mặc ấm vào, đừng có làm điều gì ngu xuẩn với cái lưng như vậy. À hơn nữa không cần lo lắng về vụ chụp MRI. Có khả năng là chẳng có gì đâu.”
Có khả năng không có gì?
Chỉ là một cách nói giảm nói tránh thôi.
Một là chết...
Hai là sống...
Thế thôi!