Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Buổi gặp gỡ được tổ chức tại nhà thờ bằng đá bỏ hoang nằm cạnh nhà thờ Thánh Catherine, vốn đã bị đóng cửa từ năm 2008 sau vụ lùm xùm liên quan đến gã mục sư mắc ấu dâm.

Rachel thấy thật lạ lùng khi người ta tổ chức một buổi gặp gỡ tại nhà thờ. Cảm giác như thể là Chúa đang quan sát cô vậy. Mặc dù đúng ra thì Chúa luôn quan sát bạn dù bạn ở đâu. Cô trầm ngâm và tiếp tục bước đi.

Rachel thở phào vì tối nay không có người biểu tình. Cô tiến vào gian sảnh trống trải của nhà thờ, bị lóa mắt bởi ánh đèn huỳnh quang chói lóa rọi xuống từ trần treo. Vì không muốn mang danh cô nàng đi muộn nên cô đã tới sớm và phát hiện ra ngoài mình thì chưa có ai khác tới.

Gian sảnh hầu như không có đồ đạc gì, trừ một vòng tròn ghế xếp ở tít phía cuối, gần quầy ngăn cách với phần đằng sau nhà bếp. Tấm thảm ố màu bốc mùi như quần áo ẩm chưa phơi khô. Rachel còn ngửi thấy một thứ mùi khác. Mùi cà phê. Cô đi thẳng xuống cuối sảnh, nhòm vào trong nhà bếp và thấy một chiếc máy pha cà phê hiệu Mr. Coffee đang kêu ù ù. Một vết nước ố làm trần nhà xỉn màu hơn. Chiếc máy pha cà phê bắt đầu bốc khói.

“Đây không phải là chỗ gọn gàng nhất ở đây đâu!” Một giọng nói vang lên đằng sau cô.

Đó là một người phụ nữ chừng 30 tuổi, có gu ăn mặc rất ổn so với người dân ở Vermont: cô ta đeo một gặp kính gọng màu tím toát lên vẻ trí thức, để kiểu đầu Bob đen cắt vát táo bạo, không hề khác kiểu của Rachel đang để chút nào. Điều đó làm Rachel chợt có ý thức hơn về bản thân mình. Cô đã có ý niệm khá điên rồ là chỉ có mình độc quyền kiểu tóc này, và giờ ảo giác đó đã vỡ tan tành. Người phụ nữ trẻ mặc một chiếc áo khoác lông cừu bó hiệu Patagonia và một chiếc quần len màu than có phần gấu ôm sát vào đôi bốt hiệu Sorel với áo cổ lông. “Tôi là Jolene,” người phụ nữ tự giới thiệu.

Rachel muốn lách qua Jolene và thoát về phía sảnh trống. Nhưng Jolene đứng im không nhúc nhích. Cô ta dựa vào dầm cửa, chặn lối đi. “Đừng quên đăng kí nhé!” Cô ta nói, hất đầu về chiếc bảng đặt tại quầy sau đó đứng thẳng dậy và lách qua người Rachel tiến ra chỗ chiếc máy pha cà phê.

Rachel bước ra ngoài phòng ăn, cảm thấy cả người rã rời. Cô ta bị làm sao vậy?

Buổi gặp mặt bắt đầu khi ba cô gái nữa tới, không ai trong số họ quá tuổi 16, ai trông cũng đầy bối rối và căng thẳng, liên tục cắn móng tay hoặc nghịch đuôi tóc, mắt nhìn xung quanh. Mấy cô gái giấu mình kĩ sau những lớp áo khoác mùa đông chưa thèm cởi khóa, giống như chỉ chực chờ thoát ra khỏi căn phòng này thật nhanh. Không một ai trong số các cô gái này đã từng tới buổi gặp mặt trước đó. Sao mà thế được nhỉ? Nó diễn ra cách đây cả tiếng rồi.

Và không ai trong số này là Mandy.

Jolene phát biểu trước tất cả những cô gái tới tham dự. “Các em không đơn độc...”

Khi buổi gặp diễn ra được hơn một nửa, giữa lúc một cô gái đang phát biểu cảm tưởng về việc mình hoãn phá thai mà giống như đang thảo luận về việc phải trả lại một cái váy vì không mặc vừa, thì cánh cửa đột nhiên bật mở.

“Xin lỗi!” Giọng một cô gái trẻ vang lên từ phía cửa ra vào tối om. Tóc Tím. Cô ta sải bước vào phòng, giũ bỏ lớp tuyết trên người và giậm giậm chân, đầu mũi cô ta đỏ như quả cà chua và chảy nước. Khi chạm phải ánh mắt Rachel, cô ta sững người, giật mình, rồi quay qua tham gia vào buổi gặp gỡ cùng một nụ cười xin lỗi.

Rachel dời ánh nhìn đi chỗ khác, cảm thấy như vừa bị ăn một cái tát vào mặt bởi sai lầm của chính mình. Nếu việc Tóc Tím xuất hiện ở đây thật kỳ cục, thì Rachel ở đây còn khó giải thích hơn. Rachel phải đưa ra lý do gì cho việc mình xuất hiện ở một nơi cách buổi gặp gỡ còn lại bốn mươi dặm chỉ hai đêm trước? Cô cố vắt óc tìm một lý do hợp lý, nhưng bộ não của cô giống như pháo hoa ngày Quốc khánh, hàng loạt suy nghĩ nở tung ra nhưng rồi lụi tàn nhanh như khi chúng xuất hiện. Cô chẳng có câu chuyện nào ra hồn cả. Cô nuốt nước miếng. Tóc Tím nháy mắt với cô khiến Rachel cảm thấy tim mình nảy lên giống như mỗi khi cô bị bắt quả tang nói dối vậy.

Suốt phần còn lại của buổi gặp gỡ, đầu óc Rachel tràn ngập suy nghĩ về cái nháy mắt hồi nãy, câu chuyện của những cô gái kia trở thành một mớ âm thanh nền hỗn độn. Cô từ chối kể câu chuyện của mình. Những cô gái kia liệu có tham gia nhiều buổi gặp gỡ khác để có một cái nhìn toàn diện hơn, hay họ sẽ giữ kín thân phận của mình? Biết đâu việc tham gia nhiều buổi gặp gỡ khác nhau lại là chuyện bình thường nhỉ.

Jolene kết thúc buổi nói chuyện bằng việc động viên các cô gái hãy luôn mạnh mẽ. Rachel nhìn về phía cửa, cố giữ hơi thở bình thường nhưng gần như không che giấu nổi sự lo lắng muốn rời đi của mình.

Khi cô sắp sửa chuồn ra ngoài thì Tóc Tím lên tiếng: Chúng ta nói chuyện nhé!

Liệu có khi nào Tóc Tím đã đánh hơi thấy điều gì đó không ổn rồi không? Rachel có mặt ở đây để điều tra. Cha của Rachel vẫn thường nói Rachel là thợ săn, không phải là con mồi.

Cả nhóm bắt đầu giải tán.

“Ai chưa đăng ký thì đăng ký nốt nhé.” Jolene nói.

Rachel siết lại chiếc áo khoác dạ của mình và bước tới chỗ Tóc Tím. “Chào.” Rachel mở lời. Tông giọng này có gì đó không đúng. Quá thường. Nghiêm túc hơn nào, cô tự nhắc nhở mình: Mày đang có thai.

“Chào đằng ấy.” Tóc Tím đáp. Jolene sải bước tới chỗ họ với tấm bìa trên tay. “Ký vào đây nhé!” Cô ta nói, gõ cái vào tấm bảng để Tóc Tím cầm. Tóc Tím ngưng lại, cầm bút ký tên mình vào đó. “Vẫn còn cà phê. Nếu ai đó muốn thì hãy uống trước khi tôi đổ hết đi nhớ!” Jolene nói và quay trở vào bếp.

“Làn gió nào mang cô tới đây?” Rachel hỏi Tóc Tím, cố chiếm ưu thế trước trong cuộc trò chuyện.

Tóc Tím nhún vai. “Tôi đã đặt mục tiêu sẽ tham gia càng nhiều buổi gặp gỡ càng tốt. Để cởi mở hơn.”

“Họ cho phép cô làm thế à? Ý tôi là...”

“Bất kỳ ai cũng đều được hoan nghênh. Miễn là biết tôn trọng người khác và đang có thai.” Cô ta cười.

“Người ta gọi đó là gì, trà trộn đúng không nhỉ?”

Đôi mắt Tóc Tím lạnh đi. “Cô học ở đâu cái thứ ngôn ngữ đó thế?”

Rachel bắt đầu cảm thấy hoảng loạn. “Tôi đọc được cái này đâu đó trên mạng thôi.” Cô đã khảo sát tính khả thi của việc này. Cô và Felix đã nghiên cứu về các nguyên lý cơ bản để làm việc này.

“Đó không phải tôi. Còn cô thì sao? Tại sao cô lại ở đây?”

“Nó, chỗ đó...,” Rachel bắt đầu nói. “Nó quá là gần nhà. Tôi đã sợ là, nhỡ đâu mình sẽ bị ai đó bắt gặp thì sao? Chính cuộc trò chuyện của chúng ta đã khiến tôi nghĩ về điều ấy.”

“Thật sao?”

Rachel gật đầu, cô bắt đầu tìm được một tia sự thật trong mớ bòng bong lời nói dối để bám víu vào. “Lúc đó chúng ta đang nói về việc tôi sẽ đi Middlebury, và một trong số những lý do tôi không tới buổi gặp gỡ ở đó là vì tôi không muốn bị bạn bè hay các giáo sư ở trường bắt gặp.”

“Ừm.” Tóc Tím gật gù như muốn nói: Cứ nói tiếp đi, tôi vẫn đang nghe. Mặc dù tôi chả tin một chữ nào đâu, nhưng tôi đang nghe đây.

“Sau đó khi chúng ta rời khỏi buổi gặp mặt lần trước, tôi đã nhìn thấy một người quen. May là họ không nhìn thấy tôi. Và khi ấy tôi nghĩ, thành phố này thực sự quá nhỏ bé.”

“Ừmmm.”

“Cô hành xử như thể cô chẳng hề tin tôi.”

“Tại sao tôi lại không nên tin cô?”

Rachel bắt đầu thấy hoảng loạn.

“Nếu tôi là cô, tôi cũng không muốn bị người khác bắt gặp.” Tóc Tím nói, giọng lạnh lùng.

“Ý cô là sao?”

Tóc Tím đưa mắt nhìn về phía hai cô gái cuối cùng đang rời khỏi cửa. “Tôi cần phải nói chuyện với họ.” Cô ta nói, và sải bước theo sau các cô gái đó. Ý cô ta là sao? Rachel chợt nhận ra chỉ còn mỗi mình trong phòng cùng với tờ danh sách, cô rút lấy chiếc iPhone ra và chụp vội một tấm ảnh.

Bên ngoài, cơn gió đông lạnh lẽo quất vào mặt Rachel. Cô phát hiện ra Tóc Tím đang đứng nói chuyện với một trong hai cô gái dưới ánh sáng mù mờ của ngọn đèn bên kia đường.

Khi Rachel tiến về phía đó, cô gái kia lê bước xuống đường, đầu cúi gằm.

Rachel bước tới, đã sẵn sàng tinh thần cho một trận ẩu đả. Nhưng Tóc Tím chỉ mỉm cười và nói: “Ồ hay quá, cô vẫn chưa về à?”

“Tôi đậu xe bên đó,” Rachel nói, giận dữ. Tối nay cô tới đây một mình. Felix đang ngập trong công việc ở phòng thí nghiệm và hai bài luận phải nộp vào ngày kia. Anh không muốn cô đi một mình, nhưng cô cứ khăng khăng vậy. Có thể xảy ra chuyện gì được kia chứ?

“Nghe này, tôi...”

“Vừa nãy tôi thô lỗ quá. Cho tôi xin lỗi.” Tóc Tím mở lời trước, giọng nhỏ nhẹ như một chú mèo. “Nếu tôi là cô, tôi cũng sẽ đổi buổi gặp gỡ sang một địa điểm khác thôi.”

“Sao cô cứ liên tục nói rằng, nếu cô là tôi thế...,” Rachel nói.

“Cô là ai.”

“Tôi là ai ư?” Một nỗi sợ hãi chợt ập xuống Rachel.

“Đúng vậy, cô là ai kia chứ?” Tóc Tím nhìn về phía cô một cách đầy thách thức.

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.” Rachel đáp.

“Nếu những chuyện đã xảy ra với cô hồi nhỏ xảy ra với tôi, tôi sẽ càng cảm thấy hổ thẹn vì đã giết chết đứa con của mình và sẽ giữ bí mật chuyện đó bằng mọi giá.”

Trước khi cô ta kịp phản ứng, Rachel đã túm lấy cổ tay Tóc Tím và vặn chặt lại.

“Cô giận âu cũng là điều dễ hiểu.” Tóc Tím nói bằng một giọng bình tĩnh và thư thái. “Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng muốn làm đau một ai đó cho hả.”

“Cô đang nói về chuyện gì?”

“Chuyện đã xảy ra với cha mẹ cô khi cô chỉ mới là một đứa trẻ. Cô thật may mắn khi sống sót qua vụ đó đấy.”

Rachel thả lỏng bàn tay đang siết lấy cổ tay cô ta ra một chút, những ngón tay của cô bắt đầu đau vì nắm quá chặt.

“Không phải là tôi sống sót.” Rachel đáp trả. “Lúc đó tôi thậm chí còn không ở trong xe ô tô.”

“Ô tô?”

Rachel cảm thấy có gì bên trong cô thay đổi, ruột gan nhộn nhạo. Gần đây, cô bắt đầu muốn tìm hiểu nhiều hơn về cha mẹ mình. Cô đã xem qua tất cả những bức ảnh cũ, những đoạn video cũ, nghe lại giọng mẹ cô, nghe tiếng cười của bà. Cô nghiên cứu kĩ khuôn mặt của bà, ghi nhớ từng biểu cảm một trên khuôn mặt ấy. Cô đã xem đoạn video quay lại cảnh mẹ cô trong viện khi vừa sinh con được vài phút, bà ôm ấp cô khi ấy là đứa trẻ mới sinh đang đạp chân khua tay loạn xạ. Trước khi Rachel rời trường, cô đã ấp ủ ý định hỏi cha cô chi tiết về vụ tai nạn. Cảm giác trống rỗng gặm nhấm bên trong cô sẽ chỉ biến mất một khi cô biết được sự thật mà thôi. Cô nhiều lần gõ tên cha mẹ mình lên thanh tìm kiếm của Google nhưng chưa bao giờ nhấn nút tìm kiếm. Cuối cùng thì, dù rất tò mò nhưng cô lại không muốn biết. Cô lãng mạn hóa cha mẹ mình và coi họ như thần tượng. Những nạn nhân. Nhưng giả sử nếu vụ đụng xe xảy ra là lỗi của họ? Nếu như khi đó họ say? Hoặc đã đâm phải ai đó trong vụ va chạm? Sau cùng, cô không muốn biết sự thật vì nó sẽ phá vỡ những ảo tưởng của mình.

Trong cái lạnh buốt như kim châm, Rachel rơm rớm nước mắt. “Đúng.” Cô nói. “Có vẻ như khi ấy tôi không có mặt trong chiếc ô tô.”

“Ý cô là ngôi nhà?”

Rachel cảm thấy nền đất dưới chân mình vụn ra thành cát.

“Cha mẹ cô không mất trong vụ tai nạn.” Tóc Tím nói. Cơn gió buốt thổi thốc qua hộp sọ trống rỗng của Rachel.

“Họ đã bị sát hại.” Tóc Tím nói. “Bị một con quái vật đâm chết.”

Rachel loạng choạng bước xuống đường, cô trượt chân ngã xuống rồi lại tự mình đứng dậy, cơn gió thổi qua bất chợt khiến cô cảm thấy lạnh, Rachel cài cúc và siết chặt lại áo khoác. Cô cảm giác tiếng nức nở trong lồng ngực mình đang chỉ chực chờ thoát ra ngoài, nhưng trí óc cô lúc này vẫn chưa tin vào những điều mình vừa được kể. Không tin hoàn toàn. Mỗi lần nghĩ về điều mà Tóc Tím đã nói, cô lại ôm lấy hai thái dương mình và day chặt giống như người ta vẫn làm để xua đi cơn đau đầu. Cô gọi cho Felix và nhận được thư thoại của anh, cô để lại một lời nhắn ngắn gọn nhưng không được mạch lạc. Rachel cố giữ bình tĩnh, cô hít một hơi thật sâu.

Từ phía sau Tóc Tím gọi với theo cô.

Rachel vội vã bước đi.

Điều Tóc Tím nói đã cắm rễ trong đầu cô như một khối u ác tính. Cô chỉ muốn dùng một con dao và cắt nó đi.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.