Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

Bước ra bên ngoài, Rath quay sang hỏi Grout. “Cậu nghĩ lời gã tin được không?”

“Ban đầu, lúc gã chối việc Mandy đến văn phòng vào thứ ba thì không. Sau đó thì hoàn toàn không có dấu hiệu nào cho thấy gã đang nói dối.”

“Tôi cũng không thấy, để xem bên Family Matters nói gì nào.”

Đứng ở bên đường, hai người chờ tín hiệu đèn giao thông chuyển sang đỏ để sang đường.

“Tôi ghét phải đến mấy cái cơ sở nạo phá thai kiểu này.” Grout càu nhàu, nhìn sang Rath bằng cái nhìn đắng chát.

“Tôi không biết là cậu lại quan tâm thế đấy.” Rath nói.

“Chả liên quan!”

“Do tôn giáo?”

“Chúa không dính dáng gì tới mấy cái thứ này.” Rath ấn nút bên cột đèn. Cái nút vốn được thiết kế để đẩy nhanh tốc độ đèn chuyển để người đi bộ đi qua nhưng chả mấy khi hoạt động.

Hai người bước sang đường, không ai nói gì với nhau, hướng về Family Matters. Có một nhóm nhỏ người biểu tình ở góc khuất phía trước, năm trong số đó tầm tuổi trung niên, một phụ nữ thừa cân với gương mặt bi thảm, tất cả đều đeo hình chữ thập ác. Họ đi thành vòng tròn, giơ cao những tấm biển nguệch ngoạc và lẩm bẩm những lời cầu nguyện chẳng mấy rõ ràng, ba người còn lại bao gồm hai người đàn ông tầm 40 tuổi, và một cô bé tầm 8 tuổi, cầm một tấm bảng có viết Nhờ Chúa mà em mới không chết trong tay mẹ em.

Khi Rath và Grout tới gần, nhóm biểu tình đã lặng lẽ giải tán.

Bên trong khu vực thu ngân của trung tâm Family Matters có một vài cô gái đang ngồi chờ. Khi hai người bước vào, họ ngẩng đầu nhìn lên với ánh mắt không mấy thân thiện. Đặc biệt ánh mắt của một phụ nữ tóc ngắn, kính đeo có dây, mặc áo kiểu giáo viên mỹ thuật ở trường trung học làm họ căng thẳng. Hai người đàn ông bước vào những nơi như thế này hẳn sẽ làm người ta khó chịu nhỉ? Rath nghĩ.

Một người tiến lên định nói chuyện với Grout thì anh rút phù hiệu ra và nói, “Chúng tôi đã gọi từ trước.”

“Ồ phải.” Người phụ nữ nói, nhìn quanh phòng tỏ ý xin lỗi. “Lối này, xin mời!” Cô rảo bước qua hành lang dài hẹp với dáng đi vụng về.

Căn phòng nhìn như vườn ươm cây cảnh vậy. Trên bệ cửa sổ, dưới mấy chậu nhện thả mình treo lủng lẳng là từng hàng hoa vi-o-let châu Phi, góc phòng có hai cây bằng cao su to bự chảng chiếm gần hết không gian. Không khí thoang thoảng mùi đất trồng và mùi cây cỏ, đến cả giá sách to đùng trên tường cũng được trưng dụng để trưng bày nhiều loại cây hơn nữa. Trên bàn làm việc có một tấm ảnh đóng khung của một người phụ nữ cùng con hoặc là cháu ngoại.

“Tôi là June.” Người phụ nữ nói và ngồi xuống, không để ý lá nhện đang treo lủng lẳng trước mặt. Gương mặt cô treo một nụ cười công nghiệp không rõ là cô phải lặp lại bao nhiêu lần mỗi ngày. Nụ cười an ủi, kiểu: Cô biết là rất khó nhưng mọi chuyện sẽ ổn thôi theo thời gian. Người phụ nữ không mời nhưng Rath và Grout vẫn cứ tự động ngồi xuống trước bàn.

Grout lôi tờ trát của tòa ra và đặt lên mặt bàn.

“Cái gì vậy?” June hỏi với vẻ ngạc nhiên.

“Trát của tòa, cho phép cảnh sát được quyền tiếp cận thông tin mật để phục vụ quá trình điều tra.”

“Tôi không biết tờ giấy này là thật hay giả, nhưng người với người ít ra phải có sự tin tưởng lẫn nhau nhỉ?”

Rath cảm thấy giọng của June nghe còn sùng đạo hơn mấy người biểu tình tôn giáo ngoài kia.

“Chúng tôi muốn hỏi về Mandy Wilks,” Grout nói, “Cô bé đến đây vào thứ ba ngày 4 tháng 10 vừa qua.”

“Tôi có hồ sơ của cô bé đây,” June đặt ngón tay không được mài giũa và còn giắt đất trồng ở kẽ lên tập hồ sơ. “Đương nhiên đã được lưu trữ trong máy tính.”

“Sao cô bé lại đến đây?” Grout hỏi.

June vớ lấy chai nước, uống một ngụm, chợt nhớ ra gì đó rồi nói. “Xin lỗi tôi vô ý quá, hai anh có muốn uống gì không?”

Grout xua tay. “Tại sao cô bé lại đến đây?”

“Để lấy Ortho Tri-Cyclen.”

Rath và Grout nhìn nhau với vẻ mặt ngơ ngẩn.

“Thuốc tránh thai đó.” June giải thích.

“Cô bé đã dùng thuốc được bao lâu rồi?” Rath hỏi.

“Câu hỏi có liên quan không?” June hỏi lại.

“Chúng tôi chỉ hỏi những câu cần thiết.” Rath trả lời.

“Từ 11 tháng 8, không lâu.”

“Nhưng cô bé vẫn có khả năng mang thai?” Grout nói.

“Chỉ có hoàn toàn không quan hệ, cắt hoặc thắt ống dẫn tinh là đảm bảo 100%.”

“Cô bé có đang mang thai không?” Rath hỏi, tần suất nháy mắt của June bất chợt tăng lên.

“Tôi...,” cô ngập ngừng.

Rath ngồi thẳng dậy. Nếu Mandy đang mang thai, đó sẽ là mối liên hệ trực tiếp tới Julia, ít nhất là đã chứng minh được một điểm chung giữa các nạn nhân.

“Làm ơn trả lời.” Grout nói.

“Không thể nói chính xác được. Tôi nghĩ là...”

Tại sao phải chần chừ như vậy? Rath nghĩ.

“Tôi ghét phải thúc giục,” Grout giục giã, “nhưng có hay không?”

June nói, “Thật ra tôi không biết, tôi biết cô bé rất muốn gặp tôi vào ngày hôm đó và tôi nghi ngờ rằng cô bé hoảng loạn vì đã mang bầu, hoặc muốn gặp tôi để kiểm chứng chắc chắn xem mình có mang bầu hay không?”

“Có thể kiểm tra tại nhà mà.” Grout nói cộc lốc, “Vợ tôi cũng dùng que thử thai tại nhà, sao cô bé phải đến tận đây?”

“Que thử thai có thể đưa ra kết quả sai và nhiều cô bé, nếu tính cách không đủ mạnh mẽ, không có những tấm gương để noi theo hoặc mang nỗi sợ về bố đứa bé thì sẽ không dám thử tại nhà, họ cần ai đó ở bên cạnh, ai đó có thể tin tưởng.”

“Vậy, cô cho rằng cô bé đến đây ngày hôm đó vì đã mang bầu?” Grout hỏi.

“Đúng vậy.”

“Và nếu như đó là sự thực, cô bé sẽ muốn phá thai?” Grout sẵng giọng.

“Cô bé sẽ muốn được giúp đỡ, khuyên bảo, lựa chọn.” June chữa lại.

Rath nhận ra nhịp tim của June đang tăng nhanh, chỗ nhân trung bắt đầu đổ mồ hôi. “Khác với những gì mà nhiều người nghĩ, chúng tôi không phải cái loại dịch vụ nạo phá thai theo yêu cầu. Không phải loại cơ sở mà các cô bé đi vào và nạo thai dễ dàng như đi làm tóc rồi có thể tung tăng đi chơi vào tối hôm đó. Đó là một lời nói dối trắng trợn và kinh tởm, sự hạ nhục đối với những gì chúng tôi đang làm.”

“Phải.” Grout nói.

Rath muốn đập Grout một trận vì cái thái độ bất cần nhưng thay vào đó, anh duỗi chân ra cho cái lưng bớt đau một chút. Cả ngày hôm nay anh đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi, đói meo, mệt lả và thiếu ngủ trầm trọng, trong đầu thì tràn đầy những suy nghĩ thô bạo về Preacher.

“Cô có thể miêu tả tâm trạng của cô bé được không?” Grout hỏi.

“Cô bé có vẻ lo lắng.”

“Điều đó có bình thường không?”

“Sự lo lắng thì bình thường, nhưng mức độ lo lắng thì rất bất thường, gần như đạt tới mức hoảng loạn rồi, cứ như là bị ai đó ép đi uống thuốc vậy.”

“Ai có thể gây áp lực lên cô bé?” Grout hỏi.

“Tôi còn không biết giả thuyết của mình có căn cứ không...”

“Ai? Theo giả thuyết đó, bạn trai hay là ai?”

June gật đầu.

“Nói to lên, máy ghi âm không nhìn thấy cô gật đầu đâu!” Grout nói.

“Có thể là một người đàn ông. Thường thì những người đàn ông lớn tuổi hơn mới có thể ép các cô bé dùng biện pháp an toàn và...”

“Và cô không phản đối?” Grout quát.

Cổ June đỏ ửng. “Đó không phải chuyện tôi có thể tham gia vào, tôi chỉ là có quyền tư vấn tâm lý thôi.”

“Vậy với tư cách là một con người thì sao?” Grout nói, “Cô mặc kệ một cô bé bị ép dùng thuốc tránh thai chịu trách nhiệm, rồi nếu cô bé chẳng may có thai, thằng cha đó có thể sẽ...”

“Tôi thích dùng từ biện pháp bảo vệ hơn...,” June ngắt lời.

“Vậy,” Rath nói, “lần trước cô bé đến đây, tại sao cô lại có thể không chắc chắn là con bé có thai hay không?”

“Hôm đó tôi không được gặp cô bé.”

Grout khoanh hai tay trước ngực, tư thế thể hiện rõ ràng sự bất hợp tác. Điều này là tối kỵ, đặt Rath vào trạng thái bối rối và xấu hổ. Rath đã hiểu tại sao Barrons bảo Grout chưa đủ “chín.”

“Làm ơn trả lời!” Rath tiếp tục, thay thế Grout.

June nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn sang một chiếc ghế dài bên lối đi. “Lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô bé, cô bé đang ngồi đợi ở bên ngoài. Không rõ là do cô bé thích không khí trong lành ở bên ngoài hơn hay việc ngồi chung với những cô gái bên trong làm cô bé không thoải mái. Tôi không hiểu sao những cô gái đáng thương đó lại phiền hơn đám biểu tình vớ vẩn ở ngoài kia.”

“Cô có bao giờ thấy họ xâm phạm không gian riêng của cô bé không?”

“Có, y như cách họ làm phiền những người khác thôi.”

“Vậy cô đã bao giờ nhìn thấy cô bé cùng với ai đó, một người đàn ông hay bạn trai hoặc bất cứ ai khiến cô bé bất an hoặc sợ hãi chưa?”

“Không có.”

“Vậy cô bé chỉ ngồi một mình trên ghế thôi?” Rath hỏi.

“Ờ, không. Có một người phụ nữ lớn tuổi nữa.”

“Khoảng tầm bao nhiêu tuổi?”

“Không rõ, nhưng nhìn bà ấy có vẻ ốm yếu. Tôi thỉnh thoảng nhìn thấy bà ấy cho chim ăn ở quanh đây.”

“Bà ấy có nói chuyện với cô bé không?”

“Theo tôi thấy thì không, mỗi người ngồi ở một đầu ghế. Nhưng Mandy có vẻ mặt khá lạ lẫm, nhìn trân trối về phía trước, vô định, gương mặt cứng lại, căng thẳng, buồn phiền. Tôi muốn ra ngoài đó bảo con bé là tôi chỉ bận thêm một vài phút nữa thôi nhưng tôi bị lôi vào một cuộc họp khẩn cấp. Tôi thậm chí bỏ dở cuộc họp giữa chừng để ra ngoài nhưng bị mấy cô y tá kéo lại hỏi han gì đó. Lúc ra ngoài được thì cô bé đã đi mất rồi...”

Ở bên ngoài, Rath túm vai Grout và kéo lại. “Cậu làm gì vậy?” Anh chất vấn.

Grout nhìn chằm chằm bàn tay Rath đang đặt trên vai mình, gạt nó xuống và nói. “Chẳng có gì cả!”

“Cậu cực kỳ thiếu chuyên nghiệp ở trong đó đấy.”

“Anh là ai mà dám thuyết giảng tôi về sự chuyên nghiệp?” Grout quay mặt đi.

Rath túm tay Grout lại.

Grout giật tay ra, đẩy Rath vào tường, mắt trợn to đầy giận dữ. Grout ít hơn Rath 10 tuổi, nặng hơn anh gần hai mươi cân. “Anh còn chả phải là cớm, nên đừng bao giờ lên lớp tôi về thái độ chuyên nghiệp!”

Grout quay lưng và bước đi.

Đám biểu tình đã đi rồi, vỉa hè trống không. Rath tự hỏi thứ gì đã làm Grout nổi khùng lên như vậy. Chắc chắn có điều gì đó, và nó không hề đơn giản chút nào.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.