Rath ngồi trong phòng chờ của Rankin với cái bụng rỗng réo lên ầm ầm khi anh cắn một miếng hết nguyên nửa cái bánh sneaker. Hóa ra anh không cần phải nhịn ăn trước khi chụp cắt lớp. Lúc y tá bước vào gọi, anh đang hào hứng cắn nốt nửa cái bánh còn lại.
Rath đi theo cô y tá - một phụ nữ trung niên mềm mỏng nhẹ nhàng với mái tóc nhuộm vàng kỳ cục, chân đi đôi giày quần vợt bọc trong ni lông vô trùng. Cô ta hích mông đẩy cửa dẫn ra bên ngoài bệnh viện tới khu mặt bằng trông giống như nhà kho.
Rath nhướn mày: “Sao lại ra ngoài này?”
“Khu tạm thời mới được lắp đặt ở đây.”
Một máy chụp cắt lớp tạm thời? Rath được dẫn vào một cái toa moóc cách đó không xa.
“Vào đi,” cô ta nói.
Rath bước lên bậc thang kim loại lên toa xe, giật mình khi cánh cửa đóng lại nhốt anh ở bên trong.
Toa xe chật như nêm cối, trước mắt anh là cả một dàn máy móc khổng lồ - thiết bị chụp cộng hưởng từ chiếm trọn bề ngang toa xe. Một thiết bị hình trụ phủ màu kem, một tấm giường đệm để nằm lên rồi đưa anh vào trong đó như bánh mì vào lò vậy. Trông không khác gì phim trường đang quay phim Star Trek.
“Nhìn thì hơi đáng sợ thôi chứ êm lắm, không đau chút nào đâu, tôi thề luôn!”
“Không đau bằng cái lưng tôi hiện giờ thôi!”
“Không đau chút nào. Tôi sẽ đẩy anh vào, anh chỉ việc nằm và nghỉ thôi, còn mọi việc cứ để tôi lo. Tôi sẽ nói chuyện với anh qua thiết bị âm thanh nên tiếng sẽ hơi ồn chút xíu, thế thôi.”
Rath hít một hơi, nghĩ vẩn vơ về những gì người ta có thể tìm thấy trong cơ thể anh. Gan hỏng? Tụy hỏng? Vào tụy thì bó tay rồi, đến giàu như Steve Job còn không mua lại được mạng sống của mình nữa là anh.
“Đừng lo!” Cô y tá nói. “Giờ đặt hết tất cả những thứ đồ kim loại trên người anh vào đây, thắt lưng, chìa khóa, tiền xu, vân vân vào cái giỏ này nhé!” Cô ta đưa ra một cái rổ nhựa nhìn như cái rổ đựng sò chiên ở quán hải sản Maine.
Xong xuôi hết tất cả, cô dẫn anh đến bên chiếc máy và đỡ anh nằm xuống tấm trượt, bàn tay mát lạnh đặt lên ngực anh. “Tiếng sẽ hơi to đấy, anh có thể đeo cái này vào.”
Rath vươn tay lấy cái chụp tai bằng bông, trông giống loại bịt tai khi anh tập bắn với khẩu 30 li.
Khi lớp bông ôm lấy tai Rath, mọi âm thanh bên ngoài bỗng chốc trở nên nhỏ bé và xa xôi, nhường chỗ cho cơ thể anh lên tiếng: tiếng tim đập, tiếng nuốt nước bọt, tiếng thở, thậm chí cả tiếng chớp mắt cũng trở nên rõ ràng.
Cô ta đẩy tấm trượt vào trong máy và đóng cửa, bỏ mặc anh trong sự im lặng và không gian tròn dài khủng bố. Có tiếng vo vo, sát theo sau là clack clack clack nghe như ai đó lên đạn súng săn trong ga ra vang vọng rồi tất cả lại chìm vào im lặng.
“Sẵn sàng chưa?” Một giọng nói xa xa vang lên trong tiếng loẹt xoẹt. “Tôi sẽ đẩy anh vào sâu hơn nhé!”
Và tấm trượt đưa anh vào sâu hơn.
Rath nhắm mắt lại và thở, chìm vào trong những tiếng tạch tạch xung quanh - âm thanh của máy ảnh để chế độ chụp liên tục.
“Làm ơn nằm nghiêng sang trái.” Giọng nói lại vang lên.
Anh chật vật nghiêng người, cơn đau bùng nổ từ lưng xuống dưới chân.
Click click clack.
“Giờ đến bên phải.”
Bàn tay anh nhớp mồ hôi, tim như lỗi nhịp.
Chiếc máy rung lên, âm thanh rất êm, trầm thấp và thoải mái, anh từ từ trôi đi theo nó.
“Xong!” Âm thanh lại một lần nữa vang lên, Rath giật mình, hình như anh vừa mới chợp mắt.
Cửa mở và anh được kéo ra khỏi máy. “Ngủ gật hả?” Cô y tá hỏi.
“Nào có!” Anh trả lời, mặt đỏ lên vì ngượng.
“Ai cũng vậy cả thôi!” Cô ta an ủi.
Anh nhặt hết tư trang lên từ trong cái giỏ, nhìn thấy những tấm hình chụp ảnh cắt lớp của cơ thể hiện lên trên màn hình máy tính, mọi thứ hiện lên rõ ràng đến từng chân tơ kẽ tóc.
“Đó là tôi hả?” Anh hỏi.
“Phải, anh đấy!”
“Có thể nói cho tôi biết là tôi có bị bệnh gì không?”
“Tôi chỉ chụp ảnh thôi, bác sĩ của anh sẽ giữ liên lạc mà. Không có gì phải lo cả.”
Rath bước ra ngoài với vẻ mặt hoài nghi.
Điện thoại rung lên lúc anh lùi xe ra khỏi bãi đỗ - Dress Shoppe - Rath cảm thấy như một tia sét vừa đánh qua người anh. Điện thoại lại rung lên trong ánh mắt chăm chú của Rath, và anh nhấc máy.
“Đây có phải là số của Frank không?” Giọng một phụ nữ vang lên.
“Đây.” Rath nói.
Đây? Làm gì có ai trả lời điện thoại kiểu đó chứ? Mà cô ấy đang nói gì ý nhỉ?
“Từ từ nhé, tín hiệu không tốt.” Anh lấp liếm.
“Madeline đây.” Giọng nói trong vắt và đầy tính nhạc của cô làm thần kinh căng thẳng của anh về vụ chụp cắt lớp được nới lỏng ra. “Tôi chỉ muốn hỏi để xem con gái anh có thích cái quần yếm đó không, anh luôn có quyền mang đổi trả đó, dù là không thể hoàn trả hoàn toàn cho quần áo đã mặc rồi, nhưng...” Cô ngập ngừng “Ờ, cô bé thích nó chứ!”
Đây là cuộc gọi chăm sóc khách hàng hả? Rath nghĩ.
“Thích lắm!” Rath lại nói dối lần nữa, anh muốn Madeline vui vẻ với lựa chọn của cô giống như cảm giác của anh khi nghe giọng cô vậy.
“Vậy thì... Tuyệt vời!” Cô nói. Ngay lập tức giọng xìu xuống. Rath nghĩ thầm - Thôi xong rồi... Người ta đã bật hết đèn rồi mà anh cứ ngu ngơ như một hòn đá. Cô ấy chả quan tâm gì đến cái quần yếm đâu, chỉ lấy cớ để gọi cho anh thôi mà. Có đúng vậy không nhỉ? Bố khỉ, anh không biết nữa. Mà anh đang luẩn quẩn cái gì vậy?
“A lô?” Madeline hỏi. “Anh có đó không?”
“Xin lỗi, tôi đang ở một chỗ khá tệ, sóng yếu lắm.”
“Anh cứ đi đi, mừng là con gái anh thích nó.”
“Có lẽ tôi sẽ ghé qua lần nữa để mua thêm.” Chết tiệt, giọng anh nghe tuyệt vọng quá.
“Tuyệt.” Giọng cô gái bỗng sao nhãng làm mất đi sự nồng ấm. “Có khách hàng vừa bước vào...”
“À, xin lỗi.”
“Không sao đâu!” Giọng nói của cô gái trở nên thoải mái hơn. “Tạm biệt!”
Anh gác máy và nhìn mình trong gương, bật thốt: “Ngốc như heo ý!”