Đứng bên ngoài phòng khám của bác sĩ Stephens, Rath ghi chép lại những thông tin thu được trong khi kiểm tra tin nhắn. Không có tin nhắn mới nào từ Langevine. Anh gọi điện lại một lần nữa, giọng nói vang lên có vẻ trẻ trung, hoạt bát và nhí nhảnh, “Tôi không biết tại sao ông ấy không gọi lại, nhưng tôi đã để lại lời nhắn. Không sớm thì muộn ông ấy sẽ gọi thôi mà.”
Rath ngắt máy và điện thoại ngay lập tức rung lên. Anh nhận cuộc gọi.
“Cả hai cô gái bên tôi đều đã mang thai.” Grout nói.
“Từ năm đến bảy tuần?”
“Vậy là bên anh cũng thế.” Grout nói.
“Vậy là có hai ở Vermont: Saint Johnsbury và Montpelier. Hai ở bên kia sông: Littleton và Concord.”
“Chúng ta không chắc chắn rằng Mandy cũng...”
“Tất cả những cô gái còn lại đều như vậy, và tất cả đều gọi cho bên Family Matters nữa. Tôi sẽ xem Sonja có tiến triển gì không.” Grout nói.
Rath gác máy, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm qua kính chắn gió, anh dần cảm thấy tin tưởng rằng vụ án này chắc chắn sẽ được đưa ra ánh sáng. Anh lấy tin nhắn của Rachel ra đọc để làm vơi đi nỗi nhớ con bé.
Xin lỗi vì để ba chờ, con đang bận rộn với đống bài tập ở đây đây.
Sẽ gọi ba sớm, con hứa đó. Yêu ba. Rachel.
Một cảm giác bất an lại vây lấy anh. Có điều gì đó... Tiếng điện thoại rung cắt ngang dòng suy nghĩ của anh: Bác sĩ Langevine.
Rath nhận cuộc gọi: “Xin chào.”
“Anh Rath, tôi vô cùng xin lỗi vì không thể gọi lại sớm hơn. Ngày hôm nay khá bận rộn. Tôi tin rằng anh có việc gấp cần nói chuyện với tôi phải không?”
“Càng sớm càng tốt, về cô Wilks. Tốt nhất là có thể nói chuyện trực tiếp. Anh sống ở đâu?”
“Nhà tôi ở cuối đường Ravens Way, nhưng hôm nay tôi ở văn phòng. Khá xa chỗ anh hả?”
“Tôi đang trên đường đến đây.” Rath nói.
Ravens Way, Rath nghĩ vẩn vơ trong lúc lái xe. Một cộng đồng khép kín ở trên đỉnh gò Canaan, độc nhất vô nhị, không có nơi nào giống vậy nữa. Mặc kệ sự phản đối của dân địa phương, hơn hai mươi mẫu đất bị san phẳng để xây những ngôi nhà thiết kế riêng với kích cỡ gần gấp mười nhà cửa ở địa phương. Mái đá granit, bể bơi nước nóng trong nhà, sân quần vợt, hầm để rượu vang và phòng khách ngoài trời thay thế cho những thảm cỏ tụ tập hươu vào mùa đông và vùng đất ẩm làm nơi trú chân hoàn hảo cho đám hải ly. Cả một vạt rừng bị đốn hạ tạo tầm nhìn thông thoáng từ trên đỉnh gò nhìn xuống thung lũng. Những người dân địa phương đời đời nhìn lên đỉnh gò đón những trận tuyết đầu tiên trong năm hay ngắm nhìn mùa rừng cây thay lá nay chỉ có thể nhìn thấy những nhà cửa lạnh băng và những khoảng trống chết chóc thiếu bóng cây. Nhà của bác sĩ Langevine ở cuối đường, là nơi có tầm nhìn đẹp nhất và rộng nhất, Rath thấy mừng mình chưa bao giờ phải đến nơi đó.