Cả ngày hôm đó, tôi đến các địa điểm bị đánh bom khác là trung tâm Rockefeller và quảng trường Thời đại, nhưng chẳng thu được gì mới mẻ. Không một ai trên quảng trường Thời đại thấy có người đánh rơi một cốc cà phê nào đừng nói đến một gã Naked Cowboy[1].
Toàn bộ đội Trọng án đã mờ mắt vì xem các cuốn băng an ninh từ những cửa hàng và tòa nhà chung quanh, nhưng cũng chưa thu được gì. Xét nghiệm pháp y của vụ án mạng kép cũng chẳng có gì khá khẩm hơn. Tôi vừa mới hơi lạc quan khi biết được tin chúng tôi đã lần theo được số VIN[2] của chiếc xe tải sử dụng trong vụ đánh bom ga Trung tâm. Nhưng niềm hi vọng đó đã tiêu tan khi hóa ra đó là một chiếc xe tải đi thuê đã bị trộm mất.
Ai lại đi trộm một chiếc xe tải thuê chứ? Câu trả lời hẳn phải là: một kẻ chập mạch! Một kẻ chập mạch rất gọn gàng ngăn nắp. Kiểu tội phạm chúng tôi ngán nhất. Và trên hết, tôi vẫn chưa quên nổi việc suýt chết trên đường BQE vì sự ngu ngốc của mình.
Khoảng mười giờ đêm hôm đó tôi mới chạy xe về Breezy Point. Khi đỗ lại, tôi chẳng nghe thấy tiếng nhạc nào vọng ra từ căn nhà bãi biển của gia đình Bennett. Dứt khoát là chẳng có li margarita nào chờ đợi tôi rồi. Tất cả đèn đóm trong nhà đều đã tắt. Tôi nhớ ra Mary Catherine đang học lớp buổi tối ở đại học Columbia. Không hay rồi.
Có người đang ngồi ở hiên. Đó là Brian con trai tôi, đang đi tới đi lui, tay câm gậy đánh bóng chày. Nhưng theo như tôi thấy thì nó không phải đang tập vung gậy.
— Đừng có nói với bố là có chuyện nhé, - tôi rên lên. - Hôm nay tình hình có khá khẩm hơn không?
— Bố, không ai nói với bố à? Ricky và Eddie ra ngoài mua kem và một lũ đốn mạt ngồi trong chiếc xe chạy ngang qua đã ném trứng vào chúng. Không chỉ thế đâu, khi Jane đạp xe đi mua đồ, lúc rời cửa hàng, nó thấy cái này.
Brian lộn ngược chiếc xe đạp và chỉ cho tôi thấy bánh trước bị cắt tan tành.
— Bố, con thề sẽ giết thằng này. Con sẽ giết nó.
— Còn ta sẽ xá tội cho nó vì đã làm vậy, - Seamus nói và bước ra ngoài thềm với một cây gậy chơi golf.
Tôi thở dài. Không nơi đầu hỗn loạn bằng nhà mình.
— Điều tệ nhất là, - Seamus nói, - cả nhà Flaherty khốn nạn ấy đều dự lễ mixa ngày chủ nhật. Làm như hành động đó sẽ giúp chúng khỏi bị đày xuống địa ngục vậy! Nhưng nào có được chứ, chúng rặt một lũ ngoại đạo cả. Bánh thánh nên đốt thủng lưỡi chúng mới phải.
— Đấu đá thế là đủ rồi, thưa những dân Ireland hiếu chiến, - tôi nói. - Brian, con nghe này. Bố biết là con giận, nhưng chúng ta cần phải khôn ngoan trong chuyện này. Nếu con để thằng nhãi hỗn xược ấy chọc tức con thì chính con mới là người bị bắt.
— Bố, vậy có lẽ chúng ta nên làm theo lời Briget, - Brian nói và bỏ chiếc xe đạp biến dạng xuống. - Chúng ta nên đi khỏi đây thôi, bởi vì kì nghỉ đã bắt đầu kinh khủng lắm rồi.
Tôi nhấc chiếc xe đạp lên, vác nó xuống khỏi hiên và đi vào ga ra. Tôi dùng tua vít tháo lốp và lục trên mấy cái giá để tìm đổ nghề vá xe.
— Anh biết là con anh nói đúng, - Seamus cất tiếng và đi vào trong khi tôi xoa nhựa vá lên vết rách đầu tiên.
— Về chuyện gì ạ? - Tôi hỏi.
— Kì nghỉ này bắt đầu kinh khủng lắm rồi. Kinh khủng không bút nào tả xiết. - Seamus nói.
❀ ❀ ❀
[1] Người biểu diễn trên quảng trường Thời đại, chỉ đi giày, đội mũ cao bồi và quần đùi (Ý tác giả là một người nổi bật).
[2] Số VIN là số “nhận diện” ô tô, là tổ hợp 17 chữ và số, cung cấp thông tin về nơi sản xuất model, loại xe, năm sản xuất, thiết kế thân xe, hệ thống an toàn…