Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Như thường lệ, Hugh đã đi đi lại lại dọc theo tấm thảm Voysey ở hành lang tầng trên, bị chặn lại bên ngoài chốn linh thiêng trong kia. Anh không biết rõ các chi tiết của những việc đang diễn ra đằng sau cánh cửa, và vô cùng biết ơn vì mình không cần phải tường tận quá trình sinh nở. Sylvie la hét như bị tra tấn hoặc sát hại. Phụ nữ quả là vô cùng dũng cảm, Hugh nghĩ. Anh hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác để ngăn chặn bất cứ cơn nôn nao nào, vì nếu anh nôn ọe thì sẽ chẳng xứng mặt đàn ông.

Giọng nói trầm tĩnh, bình thản của bác sĩ Fellowes khiến anh an tâm đôi chút, nhưng thật không may, những lời lảm nhảm đầy kích động bằng tiếng Celtic của cô hầu gái phụ giúp việc nấu ăn rửa bát chốc chốc lại vọng ra, đối chọi với âm thanh khiến người ta yên lòng kia. Bà Glover đâu rồi nhỉ? Đôi khi một bà đầu bếp có thể rất được việc vào những thời điểm như thế này. Bà đầu bếp của ngôi nhà ở Hampstead trong thời thơ ấu của anh đã rất điềm tĩnh trong một lần anh bị bệnh.

Trong phòng bỗng xôn xao náo động báo hiệu một chiến thắng vĩ đại hoặc một thất bại to lớn trong cuộc chiến đang diễn ra phía bên kia cánh cửa phòng ngủ. Hugh kiềm chế không bước vào phòng trừ khi được mời, nhưng chẳng ai gọi anh vào cả. Cuối cùng, bác sĩ Fellowes mở toang cánh cửa phòng sinh và thông báo: "Anh có một bé gái bé bỏng, bụ bà bụ bẫm. Cô bé đã suýt chết." Ông ta nói thêm như thể vừa chợt nghĩ ra.

Ơn Chúa, Hugh nghĩ, vì anh đã kịp về Góc Cáo trước khi tuyết chặn hết các ngả đường. Anh đã lôi được em gái băng qua eo biển Anh về cùng mình, cô ấy giống như một con mèo đã trải qua một đêm dài trên mái nhà. Trên bàn tay anh vẫn còn nguyên một vết cắn khá đau, và anh tự hỏi từ đâu mà em gái anh lại có cái thói bạo lực ấy. Rõ là không phải từ bà vú Mills và phòng trẻ ở Hamsptead rồi.

Izzie vẫn đang đeo chiếc nhẫn cưới giả, vật chứng cho cái tuần lễ đáng hổ thẹn của cô trong một khách sạn ở Paris với người tình của cô, mặc dù Hugh không nghĩ thằng cha người Pháp vô lại ấy quan tâm đến những tiểu tiết như thế. Khi bỏ trốn sang lục địa, cô mặc một chiếc váy ngắn và đội một chiếc mũ rơm nhỏ xíu (mẹ anh đã mô tả chi tiết với anh, như thể Izzie là một tên tội phạm), nhưng khi trở về, cô mặc một chiếc váy dài của hãng Worth (cô thường khoe với anh về nó, như thể điều đó sẽ gây ấn tượng với anh). Rõ ràng thằng cha khốn kiếp kia đã lợi dụng cô từ trước khi họ bỏ trốn với nhau vì những đường may của chiếc váy này, bất kể nó có thuộc hãng Worth hay không, đang dãn ra hết cỡ.

Cuối cùng thì anh đã xua được cô em gái đang chạy trốn của mình ra khỏi khách sạn d'Alsace ở St Germain, một endroit mà theo đánh giá của Hugh là cực kì tồi tàn, cũng là nơi mà Oscar Wilde* đã trút hơi thở cuối cùng, chỉ cần nói như vậy là ta cũng đủ biết về tình trạng của cái khách sạn đó rồi.

Oscar Wilde (1854 - 1900): là một nhà văn nổi tiếng của Ireland, về cuối đời, ông đã phải sống trong cô độc và nghèo khổ rồi qua đời vì bệnh viêm não.

Một cuộc giằng co khó coi đã diễn ra giữa Hugh với Izzie và gã đốn mạt kia. Hugh đã giằng lấy cô từ tay hắn rồi lôi xềnh xệch cô lên chiếc tắc xi Renault hai cửa xinh đẹp mà anh đã thuê và dặn đợi sẵn ở bên ngoài khách sạn, mặc cho cô ra sức quẫy đạp và la hét. Hugh nghĩ nếu có một chiếc xe hơi thì thật là tuyệt. Anh có thể mua được một chiếc xe hơi với đồng lương của mình không? Anh có thể lái xe không? Việc đó khó đến mức nào?

Trên tàu, họ đã ăn món thịt cừu kiểu Pháp khá ngon lành và Izzie đòi được uống sâm banh, anh chiều theo ý cô bởi anh đã quá mệt mỏi với toàn bộ chuyện này nên chẳng muốn phải tranh cãi thêm nữa. Anh chỉ muốn quăng ngay cô em gái phiền phức qua lan can tàu xuống làn nước xám đen của eo biển Anh mà thôi.

Anh đã đánh điện cho mẹ anh, bà Adelaide, từ Calais, để báo cho bà biết hung tin về tai họa của Izzie, vì anh nghĩ tốt hơn hết là nên chuẩn bị sẵn tâm lý cho bà trước khi bà nhìn thấy đứa con gái út trong cái tình trạng mà cả thế giới đều rõ rành rành này.

Các thực khách khác trên tàu đoán rằng họ là một cặp vợ chồng, và những lời chúc mừng thiên chức làm mẹ cứ thế tới tấp bay đến chỗ Izzie. Hugh cho rằng tuy sự hiểu lầm này thật khủng khiếp, nhưng thà để những người hoàn toàn xa lạ này nghĩ như vậy còn hơn là để họ phát hiện ra sự thật. Do đó, anh thấy mình tham gia vào một trò chơi giải đố ngớ ngẩn trong thời gian băng qua biển, suốt lúc đó anh buộc phải chối bỏ sự tồn tại của người vợ cùng với những đứa con thực sự, và giả vờ rằng Izzie là cô dâu của anh. Trong mắt họ, anh gần như đã trở thành một kẻ vô lại vì dám quyến rũ một cô gái còn non nớt dường như vừa mới rời khỏi phòng trẻ (anh quên mất rằng người vợ thực sự của mình chỉ mới mười bảy tuổi hồi anh cầu hôn cô).

Dĩ nhiên là Izzie rất sung sướng ném mình vào trò giả vờ đầy khôi hài này. Để trả thù Hugh, cô cố tình chọc cho Hugh lúng túng và khó chịu hết mức có thể bằng cách gọi anh là mon cher mari* và những lời âu yếm đáng bực mình khác.

Tiếng Pháp, nghĩa là "ông chồng yêu dấu của em".

"Anh có một cô vợ trẻ thật đáng yêu." Một người đàn ông Bỉ cười giòn tan lúc Hugh đang tận hưởng bầu không khí trong lành ở trên boong và hưởng thụ một điếu thuốc lá sau bữa ăn. "Cô ấy vừa mới ra khỏi nôi mà đã sắp làm mẹ rồi. Đó là cách tốt nhất - lấy họ từ khi họ còn trẻ - như thế anh có thể đúc họ theo bất cứ khuôn mẫu nào mà anh muốn."

"Tiếng Anh của ngài thật xuất sắc, thưa ngài." Hugh nói, ném đầu mẩu thuốc lá xuống biển và bỏ đi. Một người đàn ông ít bình tĩnh hơn hẳn sẽ sử dụng đến nắm đấm. Nếu bị khiêu khích, anh có thể đánh lộn vì danh dự của đất nước mình, nhưng anh sẽ chẳng đời nào đánh lộn vì cái danh dự đã bị ô uế của đứa em gái vô trách nhiệm. (Mặc dù, không thể chối cãi, sẽ tuyệt vời biết bao nếu có thể đúc một người phụ nữ theo đúng những yêu cầu của mình, giống như bộ com lê mà anh đặt may từ hiệu may quen ở phố Jermyn.)

Anh đã rất khó khăn khi tìm những từ ngữ thích hợp cho bức điện gửi đến mẹ anh. Và cuối cùng, anh quyết định nhắn rằng: CON SẼ TỚI HAMPSTEAD VÀO BUỔI TRƯA CHẤM ISOBEL ĐI CÙNG CON CHẤM NÓ ĐANG MANG THAI CHẤM. Đó là một lời nhắn khá thẳng thừng và đáng lẽ anh nên chi thêm vài đồng để bổ sung vài trạng từ giảm nhẹ. Như từ "rủi thay" chẳng hạn. Bức điện (rủi thay) đã phản tác dụng và khi họ lên bờ ở Dover, một bức điện hồi đáp đã chờ anh sẵn. ĐỪNG ĐƯA NÓ VỀ NHÀ MẸ TRONG BẤT CỨ HOÀN CẢNH NÀO CHẤM, dấu CHẤM cuối cùng mang một sự dứt khoát nặng trịch thách thức bất cứ ai dám chống lại. Điều đó khiến Hugh bối rối không biết nên làm gì với Izzie. Tuy có ngoại hình phổng phao nhưng cô vẫn chỉ là một đứa trẻ mới mười sáu tuổi, anh không thể bỏ mặc cô ngoài đường. Nóng lòng muốn trở về Góc Cáo sớm nhất có thể, anh bèn đưa cô lên xe ngựa để về nhà cùng mình.

Khi họ cuối cùng cũng về đến nơi vào lúc nửa đêm, cả người phủ đầy sương giá như những người tuyết, người ra mở cửa cho họ là Bridget. Cô bé trông có vẻ cuống quýt và nói: "Ôi không, cháu cứ tưởng ông là ông bác sĩ, cháu đang mong ông ấy." Có vẻ như đứa con thứ ba của anh sắp chào đời. Con bé đã chào đời, anh trìu mến nghĩ, nhìn xuống những đường nét nhăn nheo nhỏ xíu. Hugh rất thích trẻ con.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.