Lại nói ngày đó Tiền Tôn thị từ chỗ Liễu Lâm thị biết được tình hình thân thế của Cố Diên Chương, hay tin người này đã định việc hôn sự, trong lòng vừa tức giận vừa thất vọng. Đợi đến khi nghe trưởng tử kể qua một hồi chuyện lùm xùm trong nhà Trịnh Thời Tu kia, lại càng cảm thấy nếu đặt lên bàn cân so sánh, tốt nhất vẫn là nên nghiêm túc thăm dò ý tứ của Cố Diên Chương, xem liệu có chỗ nào xoay chuyển được hay không thì hơn.
Trước kia không thấy gì, giờ không còn lựa chọn nào khác, quay đầu nhìn lại một lần, ngược lại thấy Cố Diên Chương thuận mắt hơn hẳn.
Mong cho hôn nhân của người ta không thành, suy nghĩ kiểu này quả thực không mấy đường hoàng, tự nhiên không thể nói ra từ miệng nhà bà, còn phải tìm cách khác mới được.
Bà ở nhà chờ mấy ngày, thật vất vả mới đợi được Tiền Mại bận xong chuyện hậu cần của kỳ Phát giải thí trở về nhà, liền tìm một cơ hội thích hợp, đem sự việc nói lược bớt đầu đuôi một lần.
Nói xong, bà lại nói: "Dương Nghĩa Phủ kia không ổn, ta lạnh lùng quan sát một vòng, những lời ông nói cũng không phải không có lý. Chúng ta nghĩ cách, đi hỏi Cố Diên Chương xem nhà mà nó định hôn sự còn đó hay không. Nếu như đã không còn, tự nhiên mọi chuyện thuận lý thành chương, nếu vẫn còn, cũng có thể bàn bạc một chút..."
Tiền Tôn thị thấy sắc mặt chồng không tốt lắm, liền giải thích: "Ta tuy vốn không ưng nó, nhưng không phải vì người này không có chỗ tốt, chỉ là nó không bằng Dương Nghĩa Phủ mà thôi. Giờ nghĩ lại, nhà thương buôn không hiểu chuyện, hôn sự định từ sớm như vậy thì có thể tốt đến đâu? Một người có tài học thế này, nếu bị nhà vợ kéo chân, lấy phải gia tộc vợ không ra hồn, thật sự cũng đáng tiếc. Chúng ta cũng không nhất định phải thế nào, chỉ đem lợi hại nói cho nó biết, nó là kẻ thông minh, tự khắc sẽ biết nên chọn thế nào."
Đối với người chồng chung sống mấy chục năm, bà cũng không cần quá câu nệ lời lẽ, lại thẳng thắn nói: "Đứa đã định trước kia, không nói chuyện Diên Châu loạn lạc thế nào, nghe ông kể trước kia, bọn Bắc Man hung ác, thấy con trẻ cũng giết để ăn, phía bên kia mười phần chắc chín đã gặp bất hạnh. Hơn nữa cho dù vẫn còn, bây giờ cũng chỉ mới mười mấy tuổi, bàn lại hôn sự cũng dễ, không lỡ dở việc gì cả."
Tiền Tôn thị còn muốn nói tiếp, đã bị Tiền Mại lớn tiếng ngắt lời: "Dừng lại, lời này đừng nhắc lại nữa!"
Tiền Mại cau mày, nhìn vợ già của mình, trong giọng nói không tự chủ được mà thêm vài phần trách móc: "Bà nghĩ cái gì vậy? Bội tín bội nghĩa, thì khác gì kẻ tiểu nhân?! Ta coi trọng Cố Diên Chương, ngoài tài năng của nó, còn coi trọng nhân phẩm của nó. Nếu nó thật sự bỏ bên kia để chọn bên ta, loại con rể như vậy, không cần cũng được!"
Tiền Tôn thị nghe chồng nói vậy, cơn giận bùng lên, tức giận nói: "Cái gì gọi là bội tín bội nghĩa?! Chẳng lẽ biết rõ là hố lửa còn đâm đầu vào, đó là đạo lý của quân tử các ông sao? Ta cũng biết tam cương ngũ thường, ta cũng biết nhân nghĩa lễ tín, ta lại càng biết cặp đôi như vậy, tương lai sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì! Chẳng qua là làm khổ lẫn nhau thôi!"
Bà đặt tách trà trong tay "bốp" một tiếng xuống mặt bàn, nói: "Với văn tài nhân phẩm của Cố Diên Chương kia, nếu lúc khởi đầu có nhà chúng ta nâng đỡ, không nói những cái khác, được một chức ngoại nhiệm có thực quyền hoàn toàn không khó, nếu đứng đúng vị trí, kiếm một chân quan kinh thành cũng là có thể. Nhà vợ hiện tại của nó, mười phần là thương nhân, Diên Châu bây giờ đổ nát đến mức đó, dù có vạn quán gia tài, lúc này cũng đã hủy hoại tan tác chẳng còn lại bao nhiêu, thì có tác dụng gì? Tương lai..."
Bà mới nói được một nửa, đã bị Tiền Mại lạnh lùng ngắt lời: "Bà đừng nói nữa, những lời như vậy để người ngoài nghe thấy, cười cũng cười chết mất."
Tiền Tôn thị từ khi gả cho Tiền Mại, nhiều năm qua rất ít khi cãi vã, ngày trước bà có lải nhải hai câu, đối phương nhiều lắm cũng chỉ tránh sang một bên, coi như không nghe thấy. Mấy lần trước hai người vì chuyện hôn sự của con gái mà tranh cãi vài câu, cũng rất nhanh giảng hòa. Lúc này bị chồng không nể mặt mà bác bỏ, nửa câu sau bị nghẹn cứng trong cổ họng, thật sự là nói cũng không được, không nói cũng không xong.
Tiền Mại lại nói: "Bà biết chọn người, người khác không biết chọn bà chắc? Thật sự làm như bà, Cố Diên Chương kia hà cớ gì phải đến nhà ta? Nó bỏ hôn sự, thân đơn bóng chiếc đi kinh thành, đợi đến khi có chức tước, khối kẻ quyền quý tranh nhau - những chuyện như vậy qua các năm còn ít sao?"
Sĩ tử đi thi đỗ Tiến sĩ, vì để kết thân với nhà quyền quý mà hủy ước từ hôn với nhà đã đính ước từ trước, chuyện này thật sự rất thường thấy. Đây còn là nhẹ, chuyện bỏ vợ bỏ con cũng cứ cách ba năm lại xuất hiện một đợt, Tiền Tôn thị sống ở kinh thành lâu như vậy, đương nhiên không thể nào không rõ.
Nghe Tiền Mại nói vậy, bà đành phải im miệng.
Tiền Mại lạnh giọng nói: "Lần trước bà nói mấy đứa con gái trong nhà gả không tốt, cũng không nghĩ xem, trước khi ta từ quan, chẳng qua chỉ là một chức Tập hiền viện hiệu lý, nghe thì thanh cao, nhưng mang ra ngoài thì có ích lợi gì? Không phải nhờ vào đám học trò dưới tay để ta tùy ý lựa chọn, thì bà muốn con gái đứa nào cũng có chồng đỗ Tiến sĩ, giấc mơ đẹp thật đấy!"
Ông nói: "Bà chê mấy đứa con rể không tốt, nhưng dù không tốt thế nào, cũng làm cho con gái bà đứa nào cũng được phong Cáo mệnh. Bà nói Đại tỷ nhi dưới gối không có con cái, chẳng lẽ con thứ không phải là con của nó sao? Huống hồ đợi qua hai năm, vợ chồng lại đoàn tụ, lại đâu phải là không thể sinh, đàn bà con gái, lòng dạ hẹp hòi tính toán như vậy, sau này sao mà giữ vững được gia môn!"
Tiền Tôn thị nghe đến đây, chỉ cảm thấy tức gần chết, nhưng những lời kiểu như không phải con ruột thì không phải con mình, dù thế nào cũng không thể thốt ra. Bà nhịn một hồi, chỉ thấy ngũ tạng lục phủ đều run lên vì giận, một lúc lâu sau mới nói: "Vậy theo ông nói, Cố Diên Chương không được, Dương Nghĩa Phủ không được, bây giờ chỉ còn lại Trịnh Thời Tu? Chưa nói đến cái tính khí kia của nó, xung quanh không ai khen lấy một câu, lần trước đứa em trai ruột đi đánh bạc nát người ở sòng bạc, còn phải nhờ nhà chúng ta mới thoát được liên lụy. Thông gia kiểu này, dù ta có thể bỏ con gái này, ông cũng không thấy mất mặt sao?!"
Tiền Mại lạnh giọng: "Ta không thấy mất mặt, bà cũng không cần thấy mất mặt, Trịnh Thời Tu đó từ hôm trước đã định hôn sự rồi, bà không ưng nó, tự có người khác ưng nó!"
Tiền Tôn thị chỉ cảm thấy như bị một gậy giáng xuống đầu, trước mắt hoa cả lên, nhất thời kinh ngạc đến mức không nói nên lời, hồi lâu sau mới "a" một tiếng, truy vấn: "Có thật không?! Định nhà nào? Chẳng lẽ họ không biết chuyện đứa em trai kia của nó..."
Tiền Mại không trả lời thẳng, mà nói: "Bà quản người khác biết hay không biết làm gì, biết thì thế nào, không biết thì thế nào?! Nó lúc vào Thanh Minh cũng là đứng đầu, những năm gần đây văn danh ngày càng nặng, tuy có vài phần kiêu ngạo, tài tử vốn kiêu, ai lại so đo chuyện này... Kẻ bán trái cây ngoài phố còn biết hoàng đế cũng có vài người thân nghèo khó, sao bà cứ không tỉnh ra thế? Bà chê chuyện rắc rối nhà nó, tự có người khác không coi là chuyện gì. Có tài học như vậy ở đó, nuôi dạy cho tốt, thì dù tương lai có mười đứa em trai không ra gì, vẫn cứ quản thúc được!"
Tiền Tôn thị đầu óc choáng váng, chỉ cảm thấy cái thế đạo này quả thực hoang đường đến cực điểm. Bà nắm chặt khăn tay trong tay, nhìn miệng chồng mấp máy, trong tai như có hàng trăm con muỗi bay vo ve, chẳng nghe rõ điều gì nữa.