Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Brady tỉnh dậy vào giữa đêm.

Căn hộ chìm trong bóng tối. Mái vòm kính phía trên đầu anh gần như bị tuyết phủ kín.

Anh biết mình không ở nhà một mình khi chiếc chăn tuột từ trên tay xuống.

Annabel đã về, cô đã không đánh thức anh mà chỉ đắp chăn cho anh thôi.

Mấy giờ rồi nhỉ?

Brady vặn vẹo và nhìn vào hàng chữ số điện tử của giàn máy hi-fi: 03:19.

Gió rít lên bên ngoài mặt tiền nhà, đập vào các cửa sổ khiến hai lớp kính rung lên bần bật.

Có bão…

Anh đứng dậy và nhớ ra con dao. Anh không thấy nó đâu nữa.

Thiếu mỗi chuyện đó nữa thôi… Nếu Annabel thấy nó, cô sẽ bắt đầu đặt câu hỏi!

Anh phát hiện ra cán dao thò khỏi gối dựa, nó bị trượt vào bên trong trường kỷ. Brady kéo con dao ra rồi vào bếp cất vào chỗ cũ.

Những bông tuyết xoay tròn phía bên ngoài. Brady đã tỉnh ngủ, anh gí mũi vào cửa kính. Cảm giác như đang nhìn một chiếc gối bị bục xoay tròn qua cửa chiếc máy giặt vậy, từng mảng sợi bông trắng bắn vào mặt anh.

Một lớp tuyết trắng từ từ bao phủ toàn bộ thành phố.

Qua bức màn tuyết đang nhảy múa, Brady nhìn thấy những ngọn tháp của Manhattan sừng sững phía xa, không thể chạm tới. Tòa tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới ngự trị trên bờ vịnh và vẫn sáng đèn dù đã là nửa đêm; giống như hai người khổng lồ canh giữ linh hồn của những người đang say ngủ, biểu tượng của những giá trị mà đất nước này đã xây dựng nên từ thế kỷ 20. Nước Mỹ đã xác lập được một chỗ đứng trên thế giới, và thật dễ chịu khi có thể nhớ tới điều đó mỗi khi hướng mắt lên bầu trời New York.

Chừng nào hai người bảo trợ ấy của nước Mỹ còn vững vàng dưới vùng trời này thì không có gì phải sợ hết.

Brady chui vào chăn, bên cạnh Annabel và ôm cô vào lòng.

⬘ ⬙ ⬘

Mặt trời chật vật ló dạng giữa những tòa nhà cao tầng xám xịt ở phía Nam Brooklyn. Tàu điện ngầm gần như vắng tanh, lần lượt vượt qua từng chiếc tàu chật ních ở chiều ngược tại. Brady không chắc mình có thể tìm được Kermit tỉnh táo vào buổi sớm tinh mơ thế này, nhưng nếu không có sự giúp đỡ của anh ta, việc anh đang làm chắc sẽ chẳng tiến triển được nữa. Anh đã thử hết mọi vận may, lần lượt từng thứ một, nhưng chẳng lần nào đạt được kết quả như mong đợi. Anh biết rằng Bộ tộc cầm đầu tất cả những chuyện này, anh đã phát hiện ra địa điểm quay phim; anh cũng biết rằng Lenny là bạn trai của Rubis và chính hắn đã đẩy cô vào con đường của một diễn viên phim sex.

Mình còn tìm kiếm gì nữa đây? Tại sao lại phải đau đầu vì những chuyện này?

Bởi vì đã bắt đầu nên anh cần phải đi đến cùng. Vì Rubis, vì anh.

Đi đến cùng ư? Điều đó nghĩa là sao?

Brady ngẫm nghĩ trong lúc ngắm nhìn hàng loạt ngôi nhà nhỏ nằm san sát nhau, chiếm trọn đường chân trời. Ăng ten chảo mọc lên khắp nơi. Mấy cục điều hòa bên các ô cửa sổ. Những khoảnh sân bẩn thỉu, bừa bộn. Cả một thế giới của những kẻ tiêu thụ, đàn ông và phụ nữ, mỗi người mỗi mảnh đời, mỗi cuộc sống chăn gối riêng. Ngay lúc này đây, có bao nhiêu căn nhà đang trải ra trước mắt anh? Ba trăm? Ba nghìn? Bao nhiêu đàn ông? Bao nhiêu cô gái đang hiện lên trên màn hình máy tính hoặc ti vi? Bao nhiêu Rubis, xuất hiện sau một cú nhấp chuột hay sau khi một cuộn băng video được bật lên, trong vòng vỏn vẹn năm phút đồng hồ, khoảng thời gian cho một lần tự giải phóng, để rồi ngay lập tức quên đi các cô gái, cũng như số phận khốn khổ của họ.

Đi đến cùng có nghĩa là biết được sự thật về Sondra Ann Weaver. Brady có thể chấp nhận hệ quả tự nhiên sinh ra từ những bản năng nhục dục không thể cưỡng lại được, anh rõ ràng không phải kiểu người đấu tranh chống lại gái mại dâm hay những bộ phim khiêu dâm, ngược lại, bản thân anh rất tôn trọng những mộng tưởng xác thịt của mình cũng như của xã hội này. Và đề cao cả sự sáng suốt cần có để hiểu được rằng đây chính là mấu chốt để giữ vững sự cân bằng cho một nền văn minh.

Nhưng khi ranh giới giữa đời sống tình dục thực sự của người đàn ông, không giả tạo, không cấm kỵ với sự bệnh hoạn trở nên mong manh, đôi khi lẫn lộn với nhau, anh lại là người không thể chấp nhận việc tìm kiếm sự trụy lạc tột cùng. Bộ tộc sản xuất những bộ phim khiêu dâm theo một logic mà xã hội này vẫn khuyến khích trong mọi lĩnh vực khác: Càng nhiều càng tốt. Sự leo thang của một xã hội tiêu thụ.

Brady nhận ra anh vừa chạm đến thứ vẫn luôn khiến anh bị xáo trộn.

Bộ tộc đẩy mọi thứ lên quá mức bằng cách gạt bỏ các giá trị đạo đức, bằng cách chối bỏ điều mà loài người đã dần thiết lập được theo thời gian để có thể cùng nhau chung sống, để có thể tiến hóa. Chúng đề cao tính hoang dã, thao túng con người bằng thứ nhạy cảm nhất trong họ: Khát khao hưởng lạc.

Chúng phải là những kẻ như thế nào mới có thể làm được điều đó?

Bóng ma của Rubis phản chiếu trên tấm kính.

Cô đang đi cùng tôi, phải không?

Để lần tới tận chỗ của Bộ tộc.

Để nhận dạng được chúng. Để biết được chúng là ai.

Và sau đó thì sao?

Sau đó, đưa chúng vào hệ thống này để chúng bị chính nó nghiền nát, giống như chúng vẫn làm với những ai kịch liệt phản đối các luật lệ của riêng chúng, với những ai đe dọa sự ổn định của chúng.

Anh xử sự giống như một chiến binh nhỏ bé của một bộ máy thanh lọc.

Lần này, bộ máy đó sẽ trở nên có ích.

Tìm ra Bộ tộc.

Đó chính là nhiệm vụ mà anh đã được thừa hưởng khi não của Rubis bắn vào người anh.

Bởi anh là một phần tử không thể tách rời của hệ thống này và đây là nghĩa vụ của anh. Không, đó là bởi vì mình trong sạch! Bởi vì mình chấp nhận sự bệnh hoạn ở một liều lượng nhỏ và mình sống chung với nó một cách tốt đẹp! Mình biết giới hạn nằm ở đâu. Mình biết phân biệt tốt xấu. Và biết những tên này thật sự nguy hiểm! Chúng chơi đùa với chúng ta, chúng tìm cách đẩy xa giới hạn mà chúng ta chấp nhận được, chúng đang hủy hoại chúng ta!

Bộ tộc… Đó là… Những kẻ sát nhân.

Chính những từ ngữ này đã giải phóng anh.

Anh không còn cảm thấy ngờ vực nữa. Những gì anh nhìn thấy, nghe thấy, và hiểu về chúng đã khẳng định điều đó. Brady chắc chắn. Chúng đang tàn sát con người. Bằng cách này hay cách khác, dưới bất kỳ hình thức nào, Bộ tộc cũng đang giết chết nhân tính. Của Rubis. Và dần dần là của những người đàn ông mà chúng góp phần làm nhiễm bệnh.

Bộ tộc đang tìm cách phát tán những ý tưởng của chúng như một loại vi rút.

Brady đến đảo Coney, so vai rụt cổ, chúi mũi vào khăn quàng để chống lại những cơn cuồng phong của vùng biển.

Vào giờ này, mấy con phố quanh khu hội chợ vẫn vắng tanh. Những tờ giấy thấm dầu nhòe nhoẹt trên lớp nhựa đường phủ tuyết trắng, giữa đám tờ áp phích nhỏ bị bung ra và đống cốc rỗng không. Đèn đường chuyển sang màu đỏ mà chẳng ảnh hưởng gì tới tình hình giao thông im ắng. Một thành phố ma.

Brady ngược theo một lối đi dành cho người đi bộ giữa tiếng gào thét của những trận gió đang đập vào cửa sắt cuốn của các gian hàng xập xệ. Mấy con chó bắt đầu kêu ăng ẳng từ đằng xa; một dấu hiệu của sự sống khiến anh yên tâm hơn. Anh ra khỏi cái mê cung bị bỏ quên này để trèo lên lối đi dành cho người đi bộ ôm lấy bờ biển, chỗ này cũng vắng tanh.

Anh nghĩ đến không khí của bộ phim Angel Heart.

Không, so với thứ này, bộ phim của Parker rạo rực niềm vui!

Sau khi sải bước trên suốt gần một ki lô mét bờ kè lát ván trơn tuột, Brady mới nhìn thấy khu nhà vệ sinh công cộng cũ nơi Kermit đang sống. Anh đi xuống cầu thang nhỏ, bên cửa Nam giới. Một phần của khu nhà vệ sinh nằm dưới con đường đi bộ. Cửa đóng kín. Có một vũng nôn đằng trước, loang lổ trên mặt băng.

Brady gõ mạnh lên cánh cửa.

“Kermit?”

Chẳng có ai trả lời, anh xoay nắm đấm. Cửa vẫn mở.

Một quầng sáng vàng nhờ nhờ phản chiếu trên nền gạch.

“Kermit?”

Brady đi theo quầng sáng về phía căn phòng lớn, tại đó một cây nến đặt trong vỏ lon soda được cắt cụt đang cháy. Cái túi ngủ nằm trên thảm sàn, dưới hàng bồn tiểu gắn tường. Một chiếc bếp ga du lịch, một chồng quần áo được gập gọn và nhiều hộp đồ ăn đựng sát vào tường.

“Bị ám ảnh, đúng không?” Một giọng nói trầm và bình thản cất lên sau lưng anh.

Brady phát hiện ra Kermit đang nằm dài trong một góc, đầu dựa vào một bồn cầu, ánh mắt mơ hồ, trán lấm tấm mồ hôi. Bộ mặt nhẵn nhụi có vẻ xệ xuống.

“Tôi biết anh sẽ quay lại,” anh ta nói tiếp. “Anh là kiểu người như vậy.”

“Kiểu thế nào?” Brady nhẹ nhàng hỏi.

“Nhiệt tình lao về phía trước, không biết từ bỏ. Tự mình lao đầu vào tường.”

“Anh bệnh rồi…”

“Không đùa đấy chứ? Anh nghĩ tại sao tôi lại sống ở cái nhà xí này!”

“Không, tôi muốn nói là anh đang bị ốm, anh đang vã mồ hôi và sắc mặt anh không được tốt. Anh cần phải được chữa trị.”

“Tôi biết mình thế nào, đừng lo. Tôi chỉ đang vã ra những thứ bẩn thỉu của thế giới này, chẳng vấn đề gì, sẽ qua thôi, mỗi lần đều vậy.”

“Mỗi lần gì cơ?”

“Mỗi lần tôi dọn dẹp thế giới này.”

Brady quan sát chiếc bồn cầu anh ta đang dựa vào. Rất sạch. Sạch hơn cả khách sạn! Anh nhớ lại những gì tay phục vụ quán bar đã nói với mình về Kermit và cảm thấy cơn buồn nôn dâng lên đến tận cổ.

“Tôi cần anh giúp,” anh vừa nói vừa ngồi xuống ngang tầm với Kermit. “Để…”

“Quên đi. Những tay liên quan tới cô bạn của anh là lũ súc vật. Chúng chẳng thích thú gì khi anh liều mình vì chúng đâu, tin tôi đi.”

“Chúng đã hút cạn sinh mệnh của các cô gái.”

“Giống như lũ ma cà rồng khốn kiếp hả?”

“Anh muốn dọn dẹp thế giới này đúng không? Tôi cũng vậy theo cách của tôi. Dưới lớp vỏ đạo đức giả đang bóp nghẹt chúng ta theo thời gian, những gã đó đã tìm được một khoảng trống để cho chúng ta cái gọi là hít thở, có điều không khí mà chúng cung cấp cho chúng ta có độc.”

Kermit quay sang để nhìn Brady kỹ hơn.

“Anh không đủ tầm đâu,” anh ta bẻ lại.

“Anh không thích mọi người đánh giá con người mình qua những gì mình làm, đúng không? Thế nên đừng làm như vậy với tôi! Tôi muốn lần ra Bộ tộc, anh chỉ cần nói cho tôi biết chúng ở đâu thôi, còn lại là việc của tôi.”

Gã hói cao lớn nhíu mày và hít vào, mặt nhăn lại. Brady nghĩ rằng anh ta sắp nôn, nhưng anh ta chỉ nói, “Anh biết không, chính những kẻ như chúng khiến chúng ta trở nên bẩn thỉu.”

“Thêm một lý do nữa để không thể để chúng muốn làm gì thì làm.”

“Động cơ của anh là gì? Và đừng nói với tôi mấy điều khôi hài về ước muốn tẩy rửa những thứ uế tạp nhé, không phải với tôi!”

Brady tỏ ra đồng tình với ánh mắt đang bừng bừng của Kermit.

“Chúng đã nhóm lên trong tôi một ngọn lửa, và ngọn lửa đó càng lớn, tâm hồn tôi càng cảm thấy bị lôi cuốn. Tôi phải chạm đến chúng cho bằng được. Người ta nói là muốn dập tắt một đám cháy, cần phải có một vụ nổ để vét sạch ôxy trong lò. Tôi cần cú sốc đó để dập tắt ngọn lửa trong tôi.”

Kermit để lộ ra những chiếc răng đã ngả vàng. Kiểu như một nụ cười.

“Anh có linh hồn của một con bướm đêm, và rồi anh sẽ tự làm gãy đôi cánh của mình thôi.”

“Vậy thì hãy giúp tôi trước khi quá muộn!” Brady bực bội. “Tôi biết anh sẽ ném tiền vào mặt tôi nếu tôi dùng nó để đề nghị anh, tôi chỉ có thể nói với anh rằng đây là chuyện sống còn.”

Kermit soi mình trong đáy bồn cầu, môi rúm lại.

“Đúng như tôi nghĩ, anh bạn ạ.”

Rồi anh ta chìa tay ra trước mặt Brady.

“Sẽ có một thứ gì đó tốt đẹp được sinh ra, chắc chắn,” Brady nói thêm.

“Anh có thể giúp tôi đứng lên không? Tôi không cần tiền của anh, nhưng bù lại anh trả tiền các bữa ăn đấy. Và đừng có nhìn tôi như thế, dù sao tôi cũng phải ăn cái gì đó khác ngoài những thứ khốn nạn này chứ.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.