Non Xanh Vẫn Đó, Mấy Độ Hoàng Hôn

Lượt đọc: 340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhậm trọng đạo viễn

❊ ❊ ❊

"Đúng vậy, Giang Âm nằm giữa Nam Kinh và Thượng Hải, vị trí chiến lược vô cùng quan trọng, được gọi là "tòa thành khóa đường hàng hải", vừa là yết hầu từ biển vào sông, vừa là đường huyết mạch giao thông nam bắc, từ xưa đến nay luôn là nơi binh gia tranh đoạt. Hiện tại ở đó có hơn bảy ngàn quan binh Quốc Dân Đảng trấn giữ, Đảng ta chuẩn bị lôi kéo phản chiến lực lượng này, đả thông rào cản cuối cùng trên dòng Trường Giang, quét sạch chướng ngại để chúng ta vượt qua thiên hiểm Trường Giang."

Minh Phong sắc mặt nghiêm nghị, anh biết tầm quan trọng của nhiệm vụ này.

"Sau khi cậu tới Giang Âm lần này, trước tiên hãy liên lạc với tổ chức Đảng dưới lòng đất ở Giang Âm."

"Vâng, tôi biết rồi, vậy tôi phải liên lạc với Đảng dưới lòng đất ở Giang Âm bằng cách nào?"

"Vấn đề chi tiết, tôi sẽ cử giao thông viên giao tài liệu cho cậu. Cậu phải học thuộc lòng những tài liệu này."

"Vâng, tôi biết rồi."

"Minh Phong này, chúng ta biết, bác cả của cậu trước đây từng là đoàn luyện, mà chỉ huy pháo đài Đồng Đại Bằng trong lực lượng đang trấn thủ Giang Âm hiện nay chính là học trò của bác cậu, cậu phải tận dụng mối quan hệ này để liên lạc với hắn, sau đó tìm cách lôi kéo hắn phản chiến, nếu không thể lôi kéo được thì trừ khử hắn. Chúng ta nhất định phải đảm bảo quân Giải Phóng vượt sông thành công."

"Rõ."

"Về việc nằm vùng của Cục Bảo mật, chúng ta đang âm thầm điều tra, nhưng hiện tại vẫn chưa có đột phá. Các cậu nhất định phải hết sức cẩn thận." Chính ủy Hoàng lo lắng cho sự an nguy của những chiến sĩ hoạt động dưới lòng đất đang làm việc dưới mí mắt kẻ địch này.

"Chúng tôi sẽ cẩn thận, xin các thủ trưởng yên tâm. Chính ủy Hoàng, sau khi tôi tới Thượng Hải, đã xây dựng liên lạc sở của riêng mình, chính là trà hành Dư Hương trên đường Pháp Hoa Dân Quốc, có thể dùng làm trạm giao thông dự phòng, nếu trạm giao thông Phố Đông hoặc hiệu ảnh Quang Ảnh bị phá hoại, có thể đến trà hành Dư Hương để liên lạc lần hai."

"Được, tôi hiểu rồi." Chính ủy Hoàng gật gật đầu.

"Vậy bao giờ tôi đi Giang Âm?"

"Ba ngày sau, cậu tới bến đò Dương Gia Độ tìm người lái đò họ Mai kia, sau khi đối khớp ám hiệu, anh ta sẽ nói cho cậu biết nhiệm vụ cụ thể."

"Vâng, tôi biết rồi."

"Minh Phong, bình minh không còn xa nữa, các cậu nhất định phải chiến đấu đến ngày ánh sáng đến." Chính ủy Hoàng đứng dậy, vỗ vỗ vai Minh Phong.

Minh Phong cùng Chính ủy Hoàng siết chặt tay nhau: "Chiến đấu vì thắng lợi."

Chính ủy Hoàng rời khỏi hiệu ảnh Quang Ảnh, tìm một khách sạn nhỏ không mấy nổi bật ở lại một đêm, hôm sau liền đáp thuyền trở về căn cứ Tô Bắc.

Ngày hôm sau, Minh Phong liền kể chuyện Chính ủy Hoàng gặp mặt mình cho Dục Lâm, đồng thời bàn giao rõ ràng hai bộ ám hiệu cho anh ấy.

"Tôi có lẽ sắp phải rời Thượng Hải một thời gian, Chính ủy Hoàng giao cho tôi một nhiệm vụ, bảo tôi đi lôi kéo phản chiến quan binh Quốc Dân Đảng ở pháo đài Giang Âm, quét sạch chướng ngại cho chúng ta vượt sông." Minh Phong thông báo nhiệm vụ của mình cho Dục Lâm.

"Minh Phong, nhiệm vụ này rất gian khổ, cậu nhất định phải cẩn thận dè dặt."

"Yên tâm đi, tôi không phải đơn thương độc mã, tổ chức Đảng dưới lòng đất ở Giang Âm sẽ dốc sức phối hợp với tôi." Minh Phong vỗ vỗ vai Dục Lâm: "Sau khi tôi đi, nơi này giao hết cho cậu. Gánh nặng trên vai cậu cũng không nhẹ đâu."

Dục Lâm gật gật đầu, sau đó hít một hơi, anh biết chuyến đi này của Minh Phong lành ít dữ nhiều: "Minh Phong, xem ra chuyến đi này của cậu sẽ tốn không ít thời gian, vậy mấy ngày nay, tôi bảo Thục Nghiên đến hiệu ảnh, để Hổ Tử và Trụ Tử tới ở chỗ tôi, cũng là để gia đình ba người các cậu đoàn tụ đầm ấm."

Minh Phong mỉm cười: "Cậu con chim khách này cũng thật hiểu lòng người, được, tôi nhận tấm lòng của cậu, mấy ngày nay sẽ cùng Thục Nghiên và Thắng Nam tận hưởng niềm vui gia đình ba người."

Dục Lâm toét miệng cười: "Minh Phong, sau khi cậu xác định thời gian đi Giang Âm thì báo tôi, tôi bảo Thục Nghiên đến tiễn cậu."

Minh Phong gật gật đầu, cùng Dục Lâm siết chặt tay nhau.

Buổi tối, Dục Lâm đón Hổ Tử và Trụ Tử tới Cát Tường Lý, tình cờ gặp Tiết Thái Thái, Dục Lâm nói Hổ Tử và Trụ Tử là người thân xa nhà của mình, liền lấp liếm qua chuyện.

Minh Phong, Thục Nghiên và Thắng Nam, gia đình ba người khó khăn lắm mới được đoàn tụ, ba người vui vẻ hòa thuận tận hưởng khoảng thời gian sum họp khó kiếm này.

Ba ngày sau, Minh Phong tới bến đò Dương Gia Độ ở Phố Đông, ở đây toàn là người lái đò, Minh Phong hỏi thăm được con thuyền ô bồng của người lái đò họ Mai kia, liền bước vào khoang thuyền, nhìn thấy một thanh niên chừng ba mươi tuổi đang ngồi trong đó. Liền lên tiếng:

"Thuyền gia, tôi muốn sang bến Thượng Hải."

Chàng thanh niên nhìn Minh Phong, chậm rãi trả lời: "Thuyền chúng tôi chỉ đi Đổng Gia Độ."

Minh Phong vội vàng bắt tay người lái đò.

"Đồng chí Minh Phong, tôi tên là Mai Chí Tiệp, Chính ủy Hoàng phái tôi làm giao thông viên của anh." Nói đoạn, Mai Chí Tiệp lấy từ kẹp gỗ trong khoang thuyền ra một xấp tài liệu, lần lượt giao cho Minh Phong: "Đây là giấy tờ để anh đi Giang Âm và tài liệu về Đồng Đại Bằng, còn có phương thức liên lạc của Đảng dưới lòng đất Giang Âm. Đây là vé xe ô tô đi Giang Âm vào chiều ngày mai."

"Cảm ơn! Gửi lời hỏi thăm của tôi tới Chính ủy Hoàng!" Minh Phong nhận lấy tất cả tài liệu, bỏ vào cặp công văn mang theo người, sau đó bắt tay Mai Chí Tiệp, rời khỏi thuyền ô bồng.

Minh Phong rất nhanh đã quay lại trà hành Dư Hương, sau đó ở trong phòng trên tầng hai, xem qua đống tài liệu này, ghi nhớ trong đầu, lập tức ném hết đống tài liệu này vào chậu than.

Minh Phong gọi một cuộc điện thoại cho Dục Lâm, bảo anh ấy mình bốn giờ chiều ngày mai sẽ rời Thượng Hải.

Dục Lâm sau khi nhận điện thoại, chuyển lời việc này cho Thục Nghiên, và bảo Thục Nghiên đến bến xe tiễn Minh Phong.

Chiều hôm sau vào lúc hai giờ, Thục Nghiên xin nghỉ với Chu Hoằng Đạt, nói là đi tiễn một người thân, Chu Hoằng Đạt đồng ý, hơn nữa còn rất chân thành thay mặt Uông thị xin lỗi Thục Nghiên.

"Thục Nhàn, con mụ vợ tôi đó chỉ là một người đàn bà nhà quê không biết chữ, hôm đó làm cô khó xử rồi, tôi thực sự rất ngại, tôi đã dạy dỗ cô ta một trận rồi, sau này cô ta không dám phóng túng nữa đâu."

"Trạm trưởng, anh đánh cô ấy sao?" Thục Nghiên kinh ngạc nhìn Chu Hoằng Đạt.

"Loại đàn bà này chính là thiếu đòn, giờ cô ta biết điều hơn nhiều rồi." Chu Hoằng Đạt không hề che giấu sự ghét bỏ đối với Uông thị.

"Chu Hoằng Đạt, anh thật sự làm tôi ngã ngửa, đời này tôi ghét nhất đàn ông đánh đàn bà, không có hàm dưỡng, không có khí lượng, không có phong độ, chỉ biết dùng vũ lực để chinh phục đàn bà." Thục Nghiên như súng máy bắn liên thanh công kích hành vi tồi tệ đánh vợ của Chu Hoằng Đạt.

"Chẳng phải tôi đang trút giận giúp cô sao?" Chu Hoằng Đạt không hiểu mình đã làm sai ở đâu mà gặp phải sự lên án mãnh liệt như vậy.

"Ai cần anh trút giận giúp tôi? Tôi thấy vợ anh rất đáng thương, cam chịu khổ cực nuôi con khôn lớn, tưởng rằng lấy được người đàn ông quyền cao chức trọng thì có ngày nở mày nở mặt, không ngờ người đàn ông này lại chê bai cô ấy, còn muốn vứt bỏ cô ấy, anh có khác gì Trần Thế Mỹ đó không?" Thục Nghiên đứng về phía Uông thị, không chút nể tình chỉ trích hành vi bất nhân bất nghĩa của Chu Hoằng Đạt.

Chu Hoằng Đạt không ngờ những việc mình làm chẳng những không khiến Thục Nhàn cảm kích, ngược lại còn bị mắng nhiếc, ví anh ta như Trần Thế Mỹ, một kẻ vong ân phụ nghĩa. Anh ta giờ đúng là "Trư Bát Giới soi gương — trong ngoài đều không phải người".

"Thục Nhàn, cô nghe tôi giải thích đi mà, tôi không vô tình vô nghĩa như cô tưởng đâu." Chu Hoằng Đạt cảm thấy Thục Nhàn hiểu lầm anh ta, muốn thanh minh cho mình.

"Tôi không có thời gian nghe anh giải thích, tôi đi đây."

Thục Nghiên không quay đầu lại bước ra khỏi phòng trạm trưởng, bỏ lại một mình Chu Hoằng Đạt. Lúc này Chu Hoằng Đạt phát hiện mình bỗng chốc trở thành "con chuột trong ống bễ — chịu khí hai đầu". Anh ta thẫn thờ đứng đó, cảm thấy mình như một kẻ cô độc. Chu Hoằng Đạt không nhịn được thấy bực bội, từ trong ngăn kéo lấy ra một bao thuốc lá, sau đó rút chiếc bật lửa tráng men tinh xảo kia ra, châm thuốc, một mình hút thuốc trong văn phòng.

Đàm Kính Đình nhìn thấy Thục Nghiên rời khỏi trạm Thượng Hải, liền thì thầm bên tai A Long vài câu, đưa cho hắn một chiếc máy ảnh, bảo A Long lén lút theo đuôi Thục Nghiên.

Thục Nghiên đến bến xe khách đường dài, tìm thấy Minh Phong trong đám đông, hai người ôm chặt lấy nhau. Lúc này, A Long đang ở trong bóng tối, chĩa máy ảnh về phía họ, ấn nút chụp.

A Long quay về trạm Thượng Hải của Cục Bảo mật, trả lại máy ảnh cho Đàm Kính Đình.

"Cậu phát hiện ra gì à?" Đàm Kính Đình cảm thấy A Long chắc chắn sẽ có thu hoạch.

"Cô Hứa đã đến bến xe khách đường dài, tôi thấy một người đàn ông đợi cô ấy ở đó, sau khi cô ấy gặp người đàn ông này, hai người họ ôm nhau, giống như tình nhân vậy. Tôi thấy cô Hứa còn lau nước mắt, không nỡ rời xa người đàn ông này. Tôi đều chụp lại cả rồi."

"Chỉ có thế thôi?"

"Tôi đợi sau khi cô Hứa đi, liền chờ người đàn ông kia lên xe, tôi thấy người đàn ông đó đã lên chuyến xe đường dài đi Giang Âm." A Long báo cáo lại tình hình quan sát được cho Đàm Kính Đình không sót một chữ.

"Được, tôi biết rồi, cậu đi đi, A Long." Đàm Kính Đình gật đầu với A Long.

Sau khi A Long đi, Đàm Kính Đình tới phòng tối, lấy cuộn phim trong máy ảnh ra, rửa ảnh. Kỹ thuật chụp ảnh của A Long cũng không tệ, người trong ảnh nhìn rõ mồn một. Anh ta lấy những bức ảnh A Long chụp ở bến xe đường dài và những bức ảnh anh ta chụp ở con đường đối diện Cục Bảo mật hôm nọ ra đối chiếu, phát hiện người đàn ông ở bến xe đường dài chính là người cường tráng hơn trong hai người đàn ông đối diện Cục Bảo mật hôm nọ, xem ra quan hệ của cô Hứa với người đàn ông này không bình thường, vậy người đàn ông này có phải là chồng của cô Hứa, tên phóng viên nhỏ tên Âu Dương kia không? Cô Hứa xin nghỉ với Chu Hoằng Đạt là nói đi bến xe tiễn người thân, vậy người đàn ông này lẽ ra không phải là chồng cô ấy, thế thì việc cô ấy thân mật với người đàn ông khác như vậy phải giải thích thế nào?

Đàm Kính Đình cầm mấy tấm ảnh này tìm Tào Tú Anh, hỏi cô ấy có nhận ra hai người đàn ông trong ảnh không.

Tào Tú Anh cầm ảnh lên xem, lắc lắc đầu.

"Cô từng gặp chồng của cô Hứa chưa?" Đàm Kính Đình ngẩng đầu nhìn Tào Tú Anh.

"Chưa, cô Hứa rất ít khi nhắc tới chồng mình trước mặt chúng tôi, chỉ nói là một phóng viên của tờ "Thân Báo" mà thôi. Nhưng trạm trưởng chắc chắn biết, chẳng phải ông ấy là hàng xóm của cô Hứa sao? Anh hỏi ông ấy là biết."

Đàm Kính Đình vốn định tìm Chu Hoằng Đạt xác nhận tình hình, nhưng lại sợ Chu Hoằng Đạt trách cứ anh ta bao đồng, dù sao Chu Hoằng Đạt cũng từng nhắn nhủ anh ta đừng theo dõi cô Hứa quá chặt, nếu anh ta mang ảnh cho Chu Hoằng Đạt xác nhận, thì điều này không nghi ngờ gì là vạch trần với Chu Hoằng Đạt rằng anh ta vẫn đang nghi ngờ Hứa Thục Nhàn, mà đây lại là điều Chu Hoằng Đạt kỵ húy, cho nên mới muốn vòng qua Chu Hoằng Đạt, đi hỏi Tào Tú Anh.

Đàm Kính Đình tuy không coi trọng Chu Hoằng Đạt, dù là tư lịch hay năng lực đều chẳng có gì đáng nói, chỉ là dựa vào lòng trung thành tuyệt đối với Đảng Quốc, từng tham gia vài lần hành động ám sát, thêm vào đó là tinh thần "lấy trạm làm nhà" của một lao động kiểu mẫu, hơn nữa lại là học trò cưng của Du Bội Lương, nên rất được Du Bội Lương ưu ái, mới ngồi vào ghế số hai, nhưng phải thừa nhận, họ Chu này đúng là quan vận hanh thông, vừa lên chức phó trạm trưởng không lâu, Du Bội Lương liền vì tai nạn máy bay mà theo Đới lão bản đi rồi, chức trạm trưởng trống chỗ này liền được Chu Hoằng Đạt lấp đầy, Quân Thống vừa giải tán, anh ta liền xoay người một cái, trở thành người đứng đầu Cục Bảo mật trạm Thượng Hải, từ đó quan lộ thênh thang, oai phong một cõi.

Vì Chu Hoằng Đạt hiện giờ là cấp trên trực tiếp của mình, vậy thì không cần thiết phải làm căng với ông ta, rất nhiều chuyện nếu thiếu sự ủng hộ của ông ta thì sẽ chẳng làm nên trò trống gì.

Cho nên, Đàm Kính Đình quay lại văn phòng, nghĩ ngợi một lát, quyết định tới nhà cô Hứa thăm dò hư thực. Nhưng anh ta có lý do gì để tới nhà Hứa Thục Nhàn chứ? Thăm hỏi đồng nghiệp? Có vẻ không ổn, ngày thường anh ta và Hứa Thục Nhàn không có nhiều giao lưu, ngay cả khi Hứa Thục Nhàn sinh con, anh ta cũng không có bất kỳ biểu hiện gì, chỉ là sau khi cô sinh con xong đến trạm làm việc, gật đầu với cô một cái, nói câu nhạt nhẽo 'Đến làm việc à? Vất vả rồi.' Ngoài ra, không còn trao đổi gì khác. Mà giờ đây, người ta không ốm không đau, đột nhiên tới thăm, điều này thật sự quá đường đột.

Anh ta đi đi lại lại trong văn phòng, bỗng nhiên A Cường đi vào, cầm một tờ giấy bảo anh ta ký tên.

"Xử trưởng, đây là đơn đăng ký mượn một bộ thiết bị nghe lén của tôi, anh phê duyệt đi." A Cường đưa đơn đăng ký cho Đàm Kính Đình.

"Cậu đi đâu lắp thiết bị nghe lén?" Đàm Kính Đình nhìn đơn đăng ký.

"Đại học Chấn Đán, gần đây phong trào sinh viên rất thường xuyên, lần này sinh viên các trường đại học lớn ở Thượng Hải đã tiến hành biểu tình diễu hành 'phản nội chiến, phản áp bức, phản bán nước', còn phái số lượng lớn sinh viên tới Nam Kinh thỉnh nguyện, thậm chí còn ảnh hưởng tới cả nước. Tôi nghi ngờ trong Đại học Chấn Đán có kẻ cầm đầu, nên muốn lắp một bộ thiết bị nghe lén trong thư viện của họ, có người phản ánh, trong Đại học Chấn Đán này có một hội đọc sách, toàn là những phần tử quá khích."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:92
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.