Non Xanh Vẫn Đó, Mấy Độ Hoàng Hôn

Lượt đọc: 340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 185
Tình như thủ túc

❊ ❊ ❊

“Dừng tay.” Đàm Kính Đình vội vã chạy vào phòng tra tấn, thì ra là lúc ở văn phòng, anh đã nghe thấy tiếng thét chói tai không dứt của Lục Dục Lâm. Toàn bộ tâm can anh như bị ai bóp nghẹt, vội vàng chạy xuống để xem cho ra lẽ.

“Chu Trạm trưởng, ông đang làm cái gì thế?” Đàm Kính Đình trừng mắt nhìn Chu Hoằng Đạt.

“Làm gì à? Tôi đang thẩm vấn phạm nhân đây, Đàm Xử trưởng, sao cậu cũng tới rồi?” Chu Hoằng Đạt thấy Đàm Kính Đình hớt hải chạy tới, liền biết ngay anh là vì Lục Dục Lâm mà đến.

Đàm Kính Đình nhìn lướt qua bộ thiết bị tra tấn bằng điện đặt cạnh giá hình, trên thiết bị đó kéo ra rất nhiều dây điện, nối với các điện cực, kẹp điện và kim thăm dò. Anh biết bước tiếp theo, Chu Hoằng Đạt sẽ dùng hình thức tra tấn bằng điện vô nhân đạo hơn nữa đối với Lục Dục Lâm, anh nhất định phải ngăn chặn bằng được việc Chu Hoằng Đạt dùng những thủ đoạn tàn độc vô nhân tính đó với Lục Dục Lâm.

“Thẩm vấn Lục Dục Lâm là phận sự của phòng chúng tôi, không dám phiền Trạm trưởng đích thân ra tay.” Đàm Kính Đình thấy thủ đoạn của Chu Hoằng Đạt tàn độc như vậy, thật muốn rút súng kết liễu lão, anh nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Chu Hoằng Đạt.

Chu Hoằng Đạt nhìn thấy luồng sát khí tỏa ra từ ánh mắt Đàm Kính Đình, bị khí thế của anh làm cho chấn nhiếp, nhưng lão không chịu buông lời: “Lục Dục Lâm hiện là phạm nhân số một của trạm chúng ta, với tư cách là người đứng đầu một trạm, tất nhiên tôi có quyền hỏi đến. Hắn ta là kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ đã được nuông chiều, gấm vóc lụa là, chưa từng chịu chút khổ sở xác thịt nào, nên tra tấn là cách tốt nhất để đối phó với hắn.”

“Nhưng mà Trạm trưởng, từ lần trước đến lần này, lần nào cũng là cực hình tra khảo, Lục Dục Lâm hắn đã khai ra nửa lời chưa? Chẳng lẽ những nhục hình chúng ta dùng đối với hắn vẫn chưa đủ đau đớn sao? Theo tôi thấy, Lục Dục Lâm là kẻ ăn mềm không ăn cứng, chỉ biết tra tấn bức cung thì chỉ có tác dụng ngược lại, tôi thấy vẫn là tấn công tâm lý thì hơn. Trạm trưởng, tôi thấy việc thẩm vấn Lục Dục Lâm cứ giao cho tôi đi.” Đàm Kính Đình cố gắng kiềm chế cơn giận, muốn Chu Hoằng Đạt dừng tay tại đây, đừng tiếp tục dùng độc hình với Lục Dục Lâm nữa.

Chu Hoằng Đạt rũ bỏ máu của Lục Dục Lâm dính trên tay: “Được thôi, đã vậy thì nếu cực hình của tôi không thể cạy miệng hắn ra, thì cứ dùng chính sách mềm mỏng của cậu thử xem. Trong vòng hai ngày, tôi nhất định phải nhận được chi tiết cụ thể về việc Từ Minh Phong tới Thượng Hải, nếu không, làm lỡ việc bắt giữ Từ Minh Phong thì Lục Dục Lâm này đối với chúng ta cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi cũng chẳng mong hắn cải tà quy chính, cúi đầu đầu hàng. Đến lúc đó, tôi sẽ đề trình lên cấp trên phê chuẩn việc xử bắn hắn.”

“Được, cứ để tôi thử xem.” Đàm Kính Đình không chút do dự nhận lấy việc này, anh không chắc có thể thuyết phục Lục Dục Lâm đầu hàng hay không, nhưng ít nhất Lục Dục Lâm có thể không phải chịu thêm những nhục hình tàn khốc nữa.

“Vậy tôi chúc Đàm Xử trưởng mã đáo thành công.”

Khóe miệng Chu Hoằng Đạt treo một nụ cười lạnh lẽo, chắp tay làm lễ, rồi nghênh ngang rời đi.

Sau khi Chu Hoằng Đạt đi khỏi, Đàm Kính Đình bước đến bên cạnh Lục Dục Lâm. Đầu Lục Dục Lâm rũ xuống, hai tay bị kéo căng, những vết thương bị xé rách trên ngực và lưng vẫn đang rỉ máu. Gương mặt từng rất anh tuấn ngày nào giờ đã không còn chút huyết sắc, tiều tụy vô cùng, làn da vốn dĩ trắng trẻo mịn màng trên người giờ đã đầy rẫy vết thương, chi chít những vảy máu, vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới, các vết thương chồng chất lên nhau, trông thật thảm thương.

Đàm Kính Đình vội vàng cởi trói cho Lục Dục Lâm, A Long thấy vậy liền lập tức tiến lại giúp đỡ, mở cùm chân cho Lục Dục Lâm.

Đàm Kính Đình khoác áo tù lên người Lục Dục Lâm, sau đó cõng Lục Dục Lâm đã hôn mê bất tỉnh trên lưng, bước ra ngoài phòng tra tấn.

“Xử trưởng, để tôi cho ạ.” A Long vội vàng đi theo.

“Không cần, tự tôi làm. A Long, cầm lấy, chìa khóa phòng làm việc của tôi đây, cậu đi mở cửa phòng trong của văn phòng tôi ra.”

Đàm Kính Đình lấy chìa khóa từ túi quần đưa cho A Long, A Long vội vàng chạy lên lầu mở cửa.

A Cường đứng trong phòng tra tấn, nhất thời không biết làm sao cho phải. Kẻ mù cũng nhìn ra được, Đàm Kính Đình và Chu Hoằng Đạt hai người tích tụ thù hằn sâu sắc, hai người mặt bằng lòng nhưng trong không phục. Lần trước khi Bàng Bộ trưởng ở đây quở trách Chu Hoằng Đạt, A Cường nhìn thấy Đàm Kính Đình có vẻ hả hê. Mặc dù Chu Hoằng Đạt có trách nhiệm không thể chối từ trong chuyện của Hứa Thục Nhàn, nhưng Chu Hoằng Đạt dù sao cũng có gốc rễ sâu, chỉ cần bắt được Từ Minh Phong, lão chính là lập được công đầu. Đến lúc đó, chỉ cần những đồng liêu kia không ngừng thổi phồng công trạng, xóa bỏ lỗi lầm của lão, thì Chu Hoằng Đạt chí ít cũng là công tội bù trừ, thậm chí là công lớn hơn tội rất nhiều, vậy thì lão vẫn có thể ngồi vững trên chiếc ghế đứng đầu Trạm Thượng Hải của Cục Bảo mật. Đến lúc đó, chẳng lẽ Đàm Kính Đình anh không phải ngoan ngoãn sống dưới trướng Chu Hoằng Đạt sao?

A Cường không ngừng cân nhắc nên đứng về phía nào, cán cân có vẻ đang nghiêng về phía Chu Hoằng Đạt.

Đàm Kính Đình cõng Lục Dục Lâm lên tầng hai. Trong những ngày tháng ở cạnh Lục Dục Lâm, anh đã từng cõng cậu ấy tổng cộng ba lần. Lần đầu tiên là ở trường quân sự Hoàng Phố, Lục Dục Lâm bị Giáo quan Lâm phạt chống đẩy cho đến khi say nắng ngất xỉu, là anh cõng Lục Dục Lâm về ký túc xá; lần thứ hai là trong trận cận chiến với quân Nhật tại Lộ quân 19, Lục Dục Lâm bị trúng đạn ở chân phải, là anh liều mạng cõng cậu từ chiến trường xuống; lần này là lần thứ ba, Lục Dục Lâm bị chính tay mình bắt giữ, rồi bị tra tấn sống dở chết dở, lần cõng này là đang chuộc tội cho chính mình.

Đàm Kính Đình đặt Lục Dục Lâm nằm lên chiếc giường gấp trong phòng nghỉ bên trong văn phòng, đây vốn là nơi Đàm Kính Đình chợp mắt khi làm thêm giờ vào ban đêm, giờ đây nơi này sẽ trở thành chỗ dưỡng thương của Lục Dục Lâm.

“A Long, cậu đi phòng y tế lấy một ít bột cầm máu, thuốc tiêu viêm, bông y tế, cao dán vết thương, gạc, băng quấn các loại mang lên đây.” Đàm Kính Đình vén tay áo, anh định tự mình băng bó vết thương cho Lục Dục Lâm trước.

“Vâng, tôi đi ngay.” A Long vội vàng đi lấy thuốc ở phòng y tế.

Chẳng bao lâu sau, A Long bưng một cái khay lên, trong đó đựng những loại thuốc Đàm Kính Đình cần.

Đàm Kính Đình dùng nhíp nhúng bông y tế vào cồn i-ốt, sau đó bôi lên những vết thương rách nát trên ngực và xương sườn của Lục Dục Lâm. Mặc dù Lục Dục Lâm vẫn đang hôn mê, nhưng sự kích thích của cồn i-ốt làm thân hình Lục Dục Lâm run lên, miệng phát ra tiếng rên rỉ ư ử. Đàm Kính Đình cố gắng nhẹ tay nhất có thể, nhưng Lục Dục Lâm vẫn hiện rõ vẻ đau đớn trên mặt.

“A Long, cậu đỡ cậu ấy dậy, nhẹ thôi, đừng chạm vào vết thương của cậu ấy.”

A Long dạ một tiếng, cẩn thận quan sát xem nửa thân trên của Lục Dục Lâm chỗ nào không có vết thương. Quả thật, trên người Lục Dục Lâm không còn chỗ nào lành lặn, rất khó tìm được một vùng da không có vết sẹo, vết thương mới vết thương cũ chồng chất, dày đặc khắp toàn thân, làn da vốn dĩ trắng trẻo mịn màng giờ đây sưng tấy, rách nát, cháy đen. Nhìn vào "tác phẩm" này của chính mình, A Long dường như hơi lương tâm trỗi dậy, trên mặt lộ ra vẻ áy náy và không đành lòng.

A Long nhìn một hồi lâu, phát hiện vết thương ở chi trên ít hơn, bèn đặt tay vào hai cánh tay của Lục Dục Lâm mà đỡ lấy.

“A Long, cậu đỡ cho vững, xoay người qua một chút, tôi tiêu viêm phần lưng cho cậu ấy.”

Đàm Kính Đình dùng bông y tế thấm cồn i-ốt sát trùng vết thương trên lưng Lục Dục Lâm, mỗi lần bôi một cái, Lục Dục Lâm lại co rút cơ bắp, rõ ràng là đau đến tận cùng.

Sau khi bôi cồn i-ốt xong, Đàm Kính Đình lại bôi bột cầm máu và cao dán vết thương lên cho Lục Dục Lâm, rồi cắt bỏ lớp gạc cũ, băng bó lại cẩn thận, sau đó lấy một chiếc áo sơ mi trắng của chính mình khoác lên người Lục Dục Lâm.

Đàm Kính Đình làm công tác tiêu viêm băng bó đơn giản cho Lục Dục Lâm. Sau đó nghiền nát thuốc tiêu viêm dạng uống, hòa tan trong nước rồi đút cho Lục Dục Lâm uống. Anh hy vọng sau khi xử lý như thế này, vết thương của Lục Dục Lâm có thể tránh được việc nhiễm trùng mưng mủ.

“Được rồi, A Long, đặt cậu ấy xuống đi, để cậu ấy nằm nghiêng. A Long, tay chân nhẹ nhàng thôi, đừng làm cậu ấy đau thêm nữa.” Đàm Kính Đình chăm chú nhìn A Long, dặn dò A Long cử động phải nhẹ nhàng, sợ làm tăng thêm đau khổ cho Dục Lâm.

A Long nhẹ nhàng đặt Lục Dục Lâm nằm nghiêng trên giường gấp. Lục Dục Lâm cứ thế mê man ngủ thiếp đi.

“Không biết đêm nay cậu ấy có thể ngủ một giấc yên ổn hay không.” Đàm Kính Đình nhìn gương mặt không chút huyết sắc của Dục Lâm, thở dài một tiếng.

“Được rồi, A Long, chỗ tôi không còn việc gì nữa, cậu đi nghỉ đi.” Đàm Kính Đình gật đầu với A Long.

“Vâng, Xử trưởng, có việc gì cứ gọi tôi.”

A Long lui ra ngoài. A Long vẫn rất tôn trọng Đàm Kính Đình, mặc dù A Cường thường xuyên thể hiện sự khinh thường và oán hận đối với Đàm Kính Đình trước mặt cậu, nhưng A Long cảm thấy Đàm Kính Đình là người ngoài lạnh trong nóng. Tuy không giống Chu Hoằng Đạt thích tụ tập ăn uống chuyện trò, nhưng thực ra vẫn là người rất có tình người. Con trai của A Long là trẻ sinh non, luôn ốm yếu bệnh tật, tiền A Long kiếm được đa số đều dùng để mua thuốc cho con. Sau khi Đàm Kính Đình biết được, thường hay âm thầm giúp đỡ cậu, hoặc là giao những công việc béo bở cho A Long làm. Vì thế, A Long rất biết ơn Đàm Kính Đình.

Đàm Kính Đình dự định hai ngày nay sẽ không về nhà, anh muốn ở cạnh Lục Dục Lâm. Vì thế anh gọi một cuộc điện thoại cho Quế Hoa.

“Quế Hoa, là anh Kính Đình đây, hai ngày nay ở trạm bận quá, anh không về được. Em tự chăm sóc bản thân nhé, muốn ăn gì thì cứ bảo với bà Trương.”

Quế Hoa từ trước đến nay chưa bao giờ can thiệp vào công việc của anh, nên lập tức đáp lại một câu: “Kính Đình, em biết rồi, anh cũng đừng làm việc quá mệt, nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Đàm Kính Đình dặn dò Quế Hoa thêm mấy câu rồi cúp máy, sau đó chuyển ghế vào phòng trong. Anh sợ tối nay Lục Dục Lâm ngủ không yên giấc, liền ngồi trên ghế bầu bạn với cậu. Anh thấy Lục Dục Lâm vẫn đang hôn mê, bèn gục đầu lên lưng ghế chợp mắt.

Ngủ đến nửa đêm, Lục Dục Lâm mơ mơ màng màng phát ra những tiếng rên rỉ, tiếng từ nhỏ thành lớn, từ thưa thành dày, đánh thức Đàm Kính Đình.

“Tiểu Lâm, chỗ nào đau?” Đàm Kính Đình ngồi xổm xuống, nhìn Lục Dục Lâm mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa.

“Chỗ nào cũng đau.” Lục Dục Lâm mở đôi mắt lờ đờ, thấy người trước mắt là Đàm Kính Đình, cánh mũi phập phồng, trong hốc mắt lấp lánh lệ quang: “Anh Kính Đình, em đau quá.”

Trong phòng tra tấn, Lục Dục Lâm kiên trinh bất khuất đến nhường nào, mặc cho Chu Hoằng Đạt, A Cường dùng đủ loại cực hình tra tấn, cậu vẫn có thể trừng mắt lạnh lùng, cắn chặt răng, nhưng chỉ khi đối diện với Đàm Kính Đình, cậu mới dám kêu đau kể khổ, cậu mới có thể giống như một đứa em nhỏ, kể lể nỗi uất ức và đau đớn trong lòng với người anh trai, bởi vì Đàm Kính Đình luôn là người anh trai yêu thương cậu nhất, che chở cậu nhất trong lòng Lục Dục Lâm.

Tim Đàm Kính Đình rung lên bần bật, Lục Dục Lâm trước mắt giống hệt cậu em trai Lục Dục Lâm của mười mấy năm trước ở trường quân sự Hoàng Phố, mỗi lần gặp phải uất ức và bị phạt, luôn tìm anh để trút bầu tâm sự. Mỗi khi Lục Dục Lâm ném cho anh ánh mắt cầu cứu đáng thương, trái tim Đàm Kính Đình lập tức sẽ tan chảy, anh luôn nuông chiều cậu em này, không muốn nhìn thấy cậu phải chịu dù chỉ một chút uất ức. Mà lúc này đây, câu “Anh Kính Đình, em đau quá.” của Lục Dục Lâm khiến lòng Đàm Kính Đình lập tức đau như cắt, ruột gan đứt đoạn.

“Em chờ đấy, Tiểu Lâm, anh đi ngay đây.” Đàm Kính Đình rưng rưng nước mắt, chạy ra ngoài cửa.

Đàm Kính Đình chạy thật nhanh đến phòng y tế, hôm nay đến lượt Trịnh Bác sĩ trực ban.

Trịnh Bác sĩ là sinh viên ưu tú của trường y, người này năng lực nghiệp vụ tốt, y thuật khá giỏi, nhưng người này là một mọt sách điển hình, không giỏi giao tiếp với người khác, giống như những đồng nghiệp khác trong trạm, không nói nhiều, không biết nịnh nọt, cũng chẳng biết nói chuyện phiếm, thường đi sớm về khuya, phạm vi hoạt động của anh ta cũng rất hạn chế, không phải xem bệnh thì là nghiên cứu sách y. Tuy nhiên, anh ta với Đàm Kính Đình lại khá hợp ý, có thể nói chuyện với nhau, có lẽ hai người này đều thuộc dạng không biết trèo cao, không biết bợ đỡ, không giỏi kinh doanh quan hệ xã hội, cái gọi là vật họp theo loài, người phân theo nhóm, cho nên quan hệ giữa Trịnh Bác sĩ và Đàm Kính Đình khá tốt.

“Trịnh Bác sĩ, anh ở đây có thuốc giảm đau không?” Đàm Kính Đình vội vã hỏi Trịnh Bác sĩ.

“Tôi ở đây chỉ có thuốc tiêm Morphine, cần tiêm tĩnh mạch.” Trịnh Bác sĩ ngẩng đầu nhìn Đàm Kính Đình.

“Vậy anh nhanh lên đi, mang Morphine và ống tiêm đến văn phòng của tôi.” Đàm Kính Đình ra lệnh cho Trịnh Bác sĩ.

Trịnh Bác sĩ vội vàng hỏi một câu: “Tiêm cho ai vậy?”

“Tất nhiên là tiêm cho người đau không chịu nổi rồi. Anh đừng hỏi nhiều nữa, nhanh đi theo tôi.” Đàm Kính Đình kéo xốc Trịnh Bác sĩ từ trên ghế dậy.

“Ồ, được được.” Trịnh Bác sĩ vội vàng bỏ thuốc Morphine và ống tiêm, bông y tế các thứ vào khay, đi theo Đàm Kính Đình đến văn phòng của anh.

“Anh tiêm cho cậu ấy một mũi Morphine đi.” Đàm Kính Đình chỉ Lục Dục Lâm đang nằm trên giường gấp.

“Cậu ta không phải phạm nhân sao?” Trịnh Bác sĩ ngạc nhiên nhìn Lục Dục Lâm, rồi lại nhìn Đàm Kính Đình.

“Phạm nhân cũng là người. Anh mau tiêm cho cậu ấy đi.” Giọng điệu Đàm Kính Đình không cho phép kháng cự.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:92
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.