Non Xanh Vẫn Đó, Mấy Độ Hoàng Hôn

Lượt đọc: 340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 161
Đàm tiếu phong sinh

❊ ❊ ❊

Nhìn vẻ mặt vừa hối hận vừa đau khổ của Thục Nghiên, Dục Lâm vội vàng an ủi nàng.

"Hiện tại Đàm Kính Đình trong tay vẫn chưa có chứng cứ trực tiếp, chắc là sẽ không lập tức ra tay bắt giữ chúng ta. Theo hiểu biết của ta về hắn, ta đoán dù cho hắn biết thân phận của chúng ta, cũng sẽ không lập tức hành động đánh rắn động cỏ. Hắn nhất định muốn tìm hiểu thêm về tình hình tổ chức của chúng ta, chờ đợi bắt cá lớn, rồi sau đó tóm gọn một lưới." Dục Lâm đang phỏng đoán bước tiếp theo Đàm Kính Đình sẽ áp dụng biện pháp gì.

"Không ngờ Đàm đại ca của anh lại âm hiểm như vậy." Thục Nghiên đầy vẻ giận dữ.

"Hắn vốn làm nghề này, cũng trách ta, việc phòng bị hắn còn chưa đủ, cứ nghĩ hắn vẫn là Đàm đại ca đôn hậu, câu nệ ngày xưa nên đã lơi lỏng cảnh giác. Ta thấy ngày mai chúng ta nên tới đường Hải Cách, nhà của Đàm Kính Đình một chuyến đi."

"Tại sao lại còn muốn tới nhà hắn, chẳng phải chúng ta tự chui đầu vào rọ sao?" Thục Nghiên nghi hoặc nhìn Dục Lâm. Theo ý nghĩ của nàng, bây giờ phải tránh xa Đàm Kính Đình mới đúng.

Dục Lâm mỉm cười: "Dựa vào hiểu biết của ta về vị Đàm đại ca này, hắn sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Không có nắm chắc mười phần, nhất là khi liên quan đến cô và tôi - những người không phải là người thường đối với hắn - thì hắn lại càng không dám làm xằng làm bậy, hành động với chúng ta khi chưa có chứng cứ xác thực."

Thục Nghiên nghe phân tích của Dục Lâm, cảm thấy có chút đạo lý: "Nhưng chúng ta tìm hắn để làm gì?"

"Chẳng phải cô nói vợ hắn có thai rồi sao?" Dục Lâm cười cười.

"Đúng vậy, hôm qua hắn nói với tôi, còn hỏi tôi phụ nữ mang thai nên bổ sung loại dinh dưỡng nào."

Thục Nghiên nhớ lại cảnh tượng Đàm Kính Đình tán gẫu với mình hôm qua, cảm thấy mọi thứ đều rất hợp tình hợp lý, thuận lý thành chương, một chút cũng không nhận ra Đàm Kính Đình đang giăng bẫy cho mình.

"Đàm đại ca đã ngoài ba mươi, dưới gối không con không cái, bây giờ vợ hắn mang thai, đối với hắn mà nói là chuyện đại hỷ. Là huynh đệ của hắn, ta không thể thờ ơ được. Ngày mai vừa đúng là Chủ nhật, chúng ta cùng tới nhà Đàm huynh đi một chuyến."

Thục Nghiên không biết trong hồ lô của Dục Lâm bán thuốc gì, nhưng nhìn vẻ tự tin nắm chắc phần thắng của anh, biết rằng anh hẳn là đã có kế sách ứng phó, liền yên tâm, răm rắp nghe theo lời Dục Lâm.

Ngày hôm sau là ngày nghỉ, qua chín giờ, Dục Lâm và Thục Nghiên xách túi lớn túi nhỏ đi tới số 28 đường Hải Cách, nơi ở của Đàm Kính Đình.

Sau khi ấn chuông cửa, liền nghe thấy bên trong có người nói: "Phu nhân, bà cứ đi ngồi nghỉ đi, để tôi ra mở cửa."

Cửa mở, là một phụ nữ ngoài bốn mươi, búi tóc. Thấy Dục Lâm và Thục Nghiên xách túi lớn túi nhỏ đi vào, vội vàng kêu lớn vào bên trong: "Đàm thái thái, có khách tới."

Quế Hoa nghe thấy liền từ bên trong đi ra, nhìn thấy hai người lạ mặt đứng ở cửa, nhất thời không biết nên xưng hô thế nào.

"Xin hỏi, hai vị tìm ai?" Quế Hoa ngơ ngác nhìn Dục Lâm và Thục Nghiên.

"Đây có phải là nhà của Đàm Kính Đình, Đàm xứ trưởng không?" Dục Lâm rất khiêm tốn hỏi một câu.

"Phải, các người là đồng nghiệp ở đơn vị của ông ấy sao?" Quế Hoa e dè hỏi.

"Tẩu tử, tôi là Lục Dục Lâm, là bạn học của Đàm đại ca thời ở trường quân sự Hoàng Phố." Lục Dục Lâm tự giới thiệu.

"Ồ, cậu chính là Tiểu Lâm tử phải không, Kính Đình thường nhắc tới cậu với tôi, mau mời vào, mau mời vào."

Quế Hoa giống như gặp người quen, tươi cười rạng rỡ dẫn Dục Lâm và Thục Nghiên vào nhà.

Dục Lâm và Thục Nghiên sau khi vào nhà, đặt quà cáp lên bàn, rồi đảo mắt nhìn xung quanh. Phòng khách này không lớn, nhưng rất sạch sẽ gọn gàng, bày trí đâu ra đấy, sắp xếp đâu vào đấy, hơn nữa khắp gian phòng chỗ nào cũng thấy hoa cỏ, một cảnh tượng tràn đầy sức sống. Nhìn là biết do Quế Hoa tỉ mỉ chăm sóc.

"Các người có thể đến thăm tôi và Kính Đình, chúng tôi đã rất vui rồi, nhìn các người khách sáo quá, còn mang nhiều quà cáp thế này." Quế Hoa thấy đầy bàn quà cáp, trong lòng có chút áy náy.

"Tẩu tử, nghe Đàm đại ca nói chị mang thai, nên chúng tôi mang chút thuốc bổ đến thăm chị, ơ, Đàm đại ca không có nhà sao?" Thục Nghiên nhìn quanh, không thấy bóng dáng Đàm Kính Đình đâu.

"Ông ấy ra ngoài từ sớm, bảo là trưa về ăn cơm, hai người ngồi chơi một lát, để tôi đi pha chén trà."

Quế Hoa định đi rót trà, người nữ giúp việc nhìn thấy, vội chạy tới.

"Đàm thái thái, việc này cứ để tôi làm, bà cứ ngồi đó trò chuyện với khách là được rồi."

"Không sao đâu, Trương tẩu."

"Đàm tiên sinh có dặn rồi, bảo bà đừng có chạy tới chạy lui, cứ ngồi hoặc nằm nghỉ thôi, muốn làm gì thì cứ mở miệng gọi tôi một tiếng là được." Trương tẩu đỡ Quế Hoa ngồi xuống, rồi tự mình đi rót trà.

"Tôi cả ngày cứ ngồi với nằm thế này cũng không phải việc." Quế Hoa chưa bao giờ được đối đãi như vậy nên rất không quen.

"Ôi chao, thái thái à, bà cứ ngồi đấy đi, không thì Đàm tiên sinh về lại mắng tôi đấy."

Quế Hoa bị Trương tẩu nói đến mức hết cách, đành cười ngượng ngùng đi tới phòng khách, bắt chuyện với Dục Lâm và Thục Nghiên.

"Tẩu tử, gần đây phản ứng thai nghén của chị có lớn không?" Thục Nghiên ân cần hỏi.

"Cũng được, buổi sáng nôn nghén dữ hơn một chút, lại chỉ thích ăn đồ chua."

"Vậy sao? Vừa hay, tôi mua ít quýt, để tôi bóc cho chị một quả." Thục Nghiên nói xong, liền bóc một quả quýt nhét vào tay Quế Hoa.

"Để tôi tự làm, tự làm." Quế Hoa thấy Thục Nghiên bóc quýt cho mình, cảm thấy rất đứng ngồi không yên, từ trước tới giờ đều là cô hầu hạ người khác, chưa bao giờ nghĩ tới việc được người khác hầu hạ. Cho nên, khi người khác làm giúp những việc mà cô có thể làm, cô luôn cảm thấy một tia hổ thẹn, một tia áy náy.

"Tẩu tử, đây là con đầu lòng của chị sao?" Thục Nghiên đưa quả quýt đã bóc xong cho Quế Hoa.

"Đúng vậy, tôi cũng sắp bốn mươi rồi, đây là đứa con đầu tiên của tôi. Cho nên, Kính Đình đặc biệt căng thẳng, cũng phải thôi, vợ cũ của Kính Đình là Tiểu Mai vì khó sinh mà mất, đứa bé cũng đi theo luôn, nên Kính Đình coi như là trung niên mới có con, đặc biệt coi trọng đứa bé này." Quế Hoa biết đứa trẻ trong bụng mình đối với Đàm Kính Đình quan trọng đến mức nào.

"Đó là đương nhiên, Đàm đại ca rất thích trẻ con, hơn nữa lại là đứa con đầu lòng của anh ấy, cho nên, tẩu tử à, chị cứ nghe lời Đàm đại ca, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt." Dục Lâm biết phụ nữ lớn tuổi mang thai không dễ dàng, nên cũng khuyên Quế Hoa nên nghỉ ngơi nhiều hơn.

"Tôi cái người này vốn không nhàn rỗi nổi, bắt tôi cứ nằm mãi ở đó, thật sự rất khó chịu." Quế Hoa là mệnh lao lực, bắt cô không làm gì cả, thật sự là làm khó cô rồi.

"Vậy chị có thể ngồi, nghe radio, trò chuyện với vú em. Tẩu tử, chị thích nghe tuồng gì?" Thục Nghiên tiện miệng hỏi một câu.

Nhắc đến nghe tuồng, Quế Hoa liền mở máy nói chuyện, đếm trên đầu ngón tay những vở tuồng mình thích: "Tôi chỉ thích nghe đại hí Quảng Đông quê chúng tôi. Nào là "Mẫu Đơn Đình", "Lục Quốc Đại Phong Tướng", "Quan Âm Đắc Đạo" gì đó, ngày xưa ở quê, có gánh hát tới dựng sân khấu cỏ, tôi lúc nào cũng là người đầu tiên chạy tới xem."

"Vậy lần sau, tôi mang cho chị một chiếc đĩa hát." Dục Lâm lập tức tiếp lời.

"Thật sao, còn có cả đĩa hát cơ à?" Quế Hoa khá hứng thú.

"Có chứ, tẩu tử, chị yên tâm, lần tới tôi nhất định mang đến cho chị. Không ngờ, tẩu tử còn là một người mê tuồng."

"Tôi ấy mà, cũng chỉ có mỗi cái sở thích này." Quế Hoa mặt đầy vui vẻ.

Mọi người đang nói cười, Đàm Kính Đình từ ngoài cửa bước vào. Sau khi vào cửa, hắn khựng lại một chút, không ngờ Dục Lâm và Thục Nhàn lại tới nhà làm khách, nhưng ngay sau đó, hắn lập tức tươi cười chào đón.

"Ôi chao, là Tiểu Lâm tử và Thục Nhàn tới đấy à, đúng là quý khách lâm môn, Trương tẩu, bà đi mua thêm mấy món thức ăn đi, hôm nay tôi sẽ ở nhà thết đãi hiền đệ của tôi." Đàm Kính Đình vừa cởi áo khoác vừa dặn dò Trương tẩu.

"Vâng ạ, tiên sinh, tôi đi ngay." Trương tẩu xách giỏ thức ăn ra cửa.

Đàm Kính Đình nhìn đống quà chất đầy trên bàn, chỉ Dục Lâm nói: "Tiểu Lâm tử à, cậu khách sáo quá đấy, đến chỗ Đàm đại ca mà còn cần xách túi lớn túi nhỏ thế này sao?"

"Đây không phải cho anh, là cho tẩu tử của tôi, tẩu tử chẳng phải đang mang thai sao, đương nhiên là cần bổ sung thêm chút dinh dưỡng rồi."

"Được được được, vậy thì tôi thay tẩu tử cậu nhận lấy, lần sau không được như vậy nữa đâu đấy."

Đàm Kính Đình ngồi xuống bên cạnh Quế Hoa: "Quế Hoa, sáng nay nôn nghén đỡ hơn chút nào chưa? Anh vừa tới bệnh viện nói với bác sĩ về phản ứng của em, bác sĩ bảo đây là phản ứng bình thường, tuy nhiên, sau khi nôn xong vẫn phải bổ sung thêm dinh dưỡng, không thể vì sợ nôn mà không ăn hay ăn ít."

"Đỡ nhiều rồi, Kính Đình, chuyện nhỏ này mà anh còn đặc biệt tới bệnh viện, xem anh căng thẳng chưa kìa. Được rồi, Kính Đình, anh tiếp Tiểu Lâm tử và đệ muội trò chuyện đi, em vào bếp đây, lát nữa Trương tẩu về, em giúp bà ấy nấu cơm cùng, cũng gần tới giờ cơm trưa rồi, hai người cùng làm sẽ nhanh hơn." Quế Hoa vội đứng dậy đi vào bếp.

"Quế Hoa, em đấy, đúng là không nhàn rỗi nổi, thật là mệnh lao lực." Đàm Kính Đình thương xót nhìn Quế Hoa: "Em đi đi, tuyệt đối đừng bê vật nặng, nếu mệt thì vào giường nằm nghỉ, đừng không biết yêu thương bản thân."

"Em biết chừng mực mà." Quế Hoa gật đầu với Dục Lâm và Thục Nghiên: "Hai người cứ ngồi nhé."

"Đàm đại ca, giờ anh thật sự biết thương hoa tiếc ngọc rồi đấy. Tôi nhớ hồi ở trường quân sự, hai nữ học viên lớp khác mời anh đi tham gia vũ hội, anh không thèm nghĩ ngợi gì từ chối thẳng mặt người ta, hơn nữa còn mắt không nhìn ngang, khiến hai nữ học viên đó xấu hổ tới mức chỉ muốn chui xuống đất." Dục Lâm trêu chọc Đàm Kính Đình.

"Tôi ấy à, sợ nhất là cái tiết học giao tế đó, bắt tôi ôm ấp với mấy nữ học viên đó, cái này còn khó chịu hơn cả chạy việt dã mang vác ba mươi dặm. Nhưng, tôi nhớ lúc đó cậu có vẻ rất được hoan nghênh, mấy cô gái xếp hàng muốn khiêu vũ với cậu."

"Thật sao? Dục Lâm, anh còn có duyên với phụ nữ thế cơ à?" Thục Nhàn liếc xéo Dục Lâm, khiến Dục Lâm cảm thấy vô cùng lúng túng.

"Đều là chuyện cũ rích cả rồi. Đàm huynh, chúng ta đừng nói chuyện này nữa." Dục Lâm biết Đàm Kính Đình muốn bêu xấu mình, vội vàng ngăn hắn lại.

"Chẳng phải do cậu khơi mào sao?" Đàm Kính Đình cười ha hả: "Cái này không trách tôi được, là cậu tự bê đá đập chân mình thôi. Thục Nhàn, thực ra trong trường quân sự cậu ta còn nhiều chuyện xấu hổ lắm."

"Thật sao? Vậy tôi lại muốn nghe xem." Thục Nhàn chống cằm, đầy hứng thú lắng nghe chuyện xấu hổ của Dục Lâm.

"Có một lần vào buổi tối, cậu ta nằm mơ, ngã từ giường tầng trên xuống, làm tôi giật mình tỉnh giấc, tôi vừa định tới đỡ cậu ta, thằng nhóc này loạng choạng đứng dậy, rồi chạy tới giường của Du Học Khiêm, hai người cứ thế..." Lục Dục Lâm vội vàng đứng dậy, bịt miệng Đàm Kính Đình lại: "Đàm đại ca, dừng, tiểu đệ xin hàng."

"Được được được, tôi không nói nữa, giữ chút mặt mũi cho cậu trước mặt Thục Nhàn."

Ba người đang nói cười vui vẻ, Lục Dục Lâm và Đàm Kính Đình không ngừng ôn lại những chuyện lạ, chuyện thú vị hồi ở trường quân sự và ở Lộ quân số 19, bất tri bất giác đã tới trưa.

Quế Hoa và Trương tẩu bày từng món ăn lên bàn cơm.

"Kính Đình, mau mời khách vào dùng bữa." Quế Hoa vừa bày bát đũa vừa dặn Đàm Kính Đình.

"Nào, Tiểu Lâm tử, Thục Nhàn, nếm thử tay nghề của Quế Hoa xem." Đàm Kính Đình đứng dậy, dẫn khách vào phòng ăn.

Dục Lâm và Thục Nghiên tới trước bàn ăn, nhìn một bàn đầy ắp những món ăn phong phú, vô cùng kinh ngạc: "Tẩu tử đúng là ốc sên cô nương hạ phàm, trong thời gian ngắn ngủi mà đã làm xong một bàn món ăn sắc hương vị hình đầy đủ thế này, Đàm đại ca, anh thật là tốt số."

"Đúng vậy, tôi bây giờ rất mãn nguyện, Quế Hoa quả thực là một hiền nội trợ, đợi mấy tháng nữa, nhà chúng tôi lại thêm một cậu con trai bụ bẫm, vậy thì đời này của tôi coi như viên mãn, còn cầu mong gì hơn nữa!" Đàm Kính Đình lộ vẻ mãn nguyện.

"Đúng vậy, Đàm đại ca, hôm nào đó tôi cùng Thục Nhàn đi chùa Long Hoa, cầu phúc cho anh, tẩu tử và con trai tương lai của anh. Mọi người đều nói phương trượng chùa Long Hoa rất linh nghiệm." Dục Lâm vừa thưởng thức bàn mỹ thực, vừa vô tình nhắc một câu.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, Quế Hoa nghe nói phương trượng chùa Long Hoa rất linh nghiệm, liền muốn tới chùa cầu phúc cho đứa con trong bụng.

"Thật sao, Tiểu Lâm tử? Phương trượng chùa Long Hoa thực sự linh nghiệm như vậy à?"

"Tất nhiên rồi, hương khói chùa Long Hoa là vượng nhất trên bến Thượng Hải, nghe nói vị lão phương trượng đó là cao tăng, chị không cần mở miệng, ông ấy cũng biết chuyện của chị."

Quế Hoa nghe xong, hứng thú càng cao hơn: "Vậy Kính Đình, khi nào anh có thời gian, đưa em tới chùa Long Hoa một chuyến đi, em muốn cầu phúc cho gia đình ba người chúng ta."

"Được, anh sẽ tranh thủ thời gian đưa em đi." Đàm Kính Đình lập tức đồng ý.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:92
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.