Sau bữa cơm, Trần Sơ Lục được đưa đến hậu viện. Từ xa đã thấy vài nữ quyến ở đó, còn nghe thấy những tiếng oán than.
"Các chị không biết đâu, hôm qua lũ muỗi đó, chui tọt cả vào trong mùng."
"Mùng thưa quá thì không cản được muỗi, mùng dày quá thì lại nóng tới mức..."
"Đâu chỉ phiền lòng? Chị nhìn cổ tôi đây này, toàn rôm sảy, vừa đau vừa ngứa, cứ đổ chút mồ hôi là xót muốn chết."
Mọi người bàn tán xôn xao, Trần Sơ Lục cũng đã tới nơi. Vương phu nhân hắng giọng nói: "Mọi người, thư đồng ta mời đến rồi. Nghe vị lão thần y tu đạo kia nói, công phu đứa nhỏ này biết, thầm hợp với pháp môn trong Đạo Đức Kinh, đúng là "tâm tĩnh tự nhiên lương" (tâm tĩnh tự nhiên mát), khà khà khà, mọi người cùng ta tu luyện, cũng để giải bớt cái nóng này."
"Đại tẩu à, hôm nay chị mặc bộ đạo bào này, là để luyện công sao?"
"Đứa nhỏ này thì biết công phu gì chứ, đại tẩu không phải bị lừa rồi đó chứ..."
Vương phu nhân xua tay: "Công phu đó ta đã xem qua, luyện tập quả thật có chút môn đạo, các cô không tin thì cứ đi dùng điểm tâm trước đi."
"Khà khà khà, vậy bọn ta đi trước đây..."
Đám nữ tử rời đi, Vương phu nhân gọi Trần Sơ Lục lại gần hỏi: "Sơ Lục à, đêm qua ngủ thế nào?"
"Rất tốt ạ, đa tạ phu nhân chiêu đãi, vậy bây giờ chúng ta bắt đầu luyện công thôi..."
"Ơ, không đúng, sao trên mặt ngươi không có vết muỗi đốt vậy?" Vương phu nhân nhận ra điểm khác lạ của Trần Sơ Lục, không chỉ trên mặt mà cả trên tay cũng không có.
"Bẩm phu nhân, nhà con có một loại huân hương tự chế, có thể đuổi muỗi, nên không bị muỗi đốt."
"Lại có thứ này sao!" Vương phu nhân đứng bật dậy, hai tay đặt lên vai Trần Sơ Lục kích động hỏi: "Là làm từ gì vậy, thật sự có thể đuổi muỗi ư?"
"Làm từ gì thì con không biết, nhưng thật sự đuổi được muỗi. Con còn tưởng nhà nào cũng có chứ." Trần Sơ Lục cười nói: "Phu nhân chờ chút, con đi lấy cho người một ít."
Trần Sơ Lục xoay người chạy đi, khóe mắt lộ ra vẻ láu lỉnh suýt chút nữa không giấu nổi. Chỉ vài nhịp thở sau, Trần Sơ Lục chạy quay lại, trong tay xách một gói ngải cứu, đưa vào tay Vương phu nhân nói: "Phu nhân xem, đây chính là loại ngải xua muỗi đó, nếu phu nhân muốn đuổi muỗi thì cứ lấy dùng trước đi."
Vương phu nhân nhận lấy, tỉ mỉ nhìn một chút, lấy một cây, đưa phần còn lại trả lại: "Ta lấy một cây trước, nếu hữu dụng, thì người trong phủ ta không biết có bao nhiêu người cần dùng đến. Đến lúc đó ta sẽ đến nhà ngươi mua."
Trần Sơ Lục cười nói: "Phu nhân cứ lấy dùng là được, chúng ta bây giờ bắt đầu luyện Thái Cực Quyền đi..."
"Thái Cực Quyền?"
"Chính là công phu luyện ở tiệm thuốc hôm nọ, bộ công phu này, âm dương tương bổ, giống như Thái Cực biến hóa không ngừng, nên gọi là Thái Cực Quyền."
Vương phu nhân nghe vậy, mắt sáng rực lên: "Chúng ta bắt đầu luyện thôi..."
"Ưm... phu nhân, đừng vội, người mới tập Thái Cực Quyền lần đầu, còn phải làm chút bài tập khởi động."
"Bài tập khởi động là gì thế?"
"À, người cứ làm theo con là được."
Bài tập khởi động là việc bắt buộc phải làm trước khi vận động, đặc biệt là với những phụ nữ "chân không bước khỏi cửa" như bà, chuẩn bị kỹ càng thì sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi. Bài tập khởi động cũng rất đơn giản, chỉ là vận động toàn bộ các khớp từ đầu đến chân mà thôi.
Trong hậu viện này không có người ngoài, Trần Sơ Lục tuy là nam nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ. Vương phu nhân vì muốn chữa bệnh nên cũng không câu nệ nữa.
Động tác ép chân cuối cùng hoàn thành, Vương phu nhân thở phào một hơi: "Hộc, Sơ Lục à, bộ bài tập khởi động này của con đúng là lợi hại. Toàn thân ta như vừa được mát-xa một lượt! Thoải mái, thật sự thoải mái!"
"Hì hì, phu nhân thật lợi hại, thông minh lanh lợi, dạy một cái là biết ngay."
Vương phu nhân đỏ mặt nói: "Cái thằng nhóc lanh lợi này, biết cách dỗ ta vui."
"Đâu có đâu có, đây là lời từ tận đáy lòng con đấy ạ!"
Vương phu nhân càng thêm vui vẻ, bài tập khởi động vừa rồi làm bà toát chút mồ hôi, lúc này được khích lệ, liền vội vàng giục Trần Sơ Lục bắt đầu dạy chính thức.
Trần Sơ Lục thấy bà tích cực như vậy, liền bắt đầu dạy thức thứ nhất. Tinh túy của dưỡng sinh Thái Cực Quyền chính là ở chỗ cảm nhận sự giãn cơ trong những biến hóa chiêu thức chậm rãi, từ đó đạt được hiệu quả rèn luyện. Đây chỉ đơn thuần là rèn luyện, nếu nói về thi đấu thì tự nhiên đã có Thái Cực Quyền thi đấu rồi.
Vừa dạy, Trần Sơ Lục vừa thầm nghĩ, hai mươi tư thức, mỗi ngày dạy một thức là được hai mươi tư ngày. Ở giữa còn xen kẽ vài bài tập tổng hợp, ôn tập lại, hì hì, vậy thì kéo dài vài chục ngày chắc không thành vấn đề. Đến lúc đó, cầm vài lạng bạc mang về, chẳng phải là mỹ mãn lắm sao? Vài lạng bạc, ở đây chính là khoản tiền đủ để mua nhà tậu đất cưới vợ đấy!
Dạy xong một thức, giúp Vương phu nhân đạt đến mức có thể tự mình đánh trọn vẹn, Trần Sơ Lục nói: "Phu nhân, hôm nay dạy tới đây thôi, chúng ta làm thêm chút bài tập củng cố nhé."
"Sao đã dạy xong rồi?" Vương phu nhân vẫn còn dư nhiệt chưa tan: "Dạy ta thêm chút nữa đi, cái này khá đơn giản mà..."
"Phu nhân à, "xí giả bất lập, khóa giả bất hành" (người kiễng chân không đứng vững, người sải bước dài không đi xa được), dục tốc bất đạt ạ." Trần Sơ Lục khuyên can.
Đúng lúc này, từ trong bụng Vương phu nhân truyền đến tiếng "ọc" một cái, sau đó Vương phu nhân mừng rỡ nói: "Sơ Lục, ta đói rồi, ta cảm thấy đói rồi! Cuối cùng ta cũng thấy đói rồi..."
Trần Sơ Lục cười nói: "Phu nhân à, chúng ta mau tập lại thức vừa rồi vài lần nữa đi, đợi người đói hơn chút nữa rồi hãy ăn cơm, nhớ kỹ, ăn ít chia làm nhiều bữa, no bảy phần là đủ rồi, còn phải ăn ít đồ dầu mỡ, ăn nhiều rau quả."
"Ồ? Chẳng lẽ chuyện ăn uống cũng có giảng giải sao?"
"Đương nhiên rồi, trước đó lão thần y chẳng phải đã nói sao, muốn người ăn chút lương khô. Thật ra không nhất thiết phải ăn toàn lương khô, quan trọng nhất là ăn uống đa dạng một chút, ăn ít đồ thịt cá lại."
"Ồ..." Vương phu nhân gật đầu như có điều suy nghĩ: "Vậy chúng ta luyện thêm ba lần nữa, rồi con cùng ta đi ăn cơm, con bảo cho ta biết, những thứ nào ăn được, thứ nào không ăn được."
Chỉ ngày đầu tiên đã khiến cảm giác đói biến mất bao ngày quay trở lại, lúc này Vương phu nhân không hề cảm thấy Trần Sơ Lục là một đứa trẻ, ngược lại còn thấy Trần Sơ Lục chính là một vị thần y, thần y thuốc đến bệnh trừ!
Luyện một lát, Vương phu nhân đã thở hồng hộc, tiếng "ọc ọc" trong bụng truyền ra cũng ngày càng thường xuyên. Mặt trời đã lên, mới chỉ nhú ra không lâu mà đã có cảm giác nóng bỏng.
Hai người mỗi người rửa mặt mũi một chút, rồi đi đến nơi ăn cơm. Đây là một căn gác nhỏ, bốn xung quanh trồng đầy hoa cỏ, cạnh hai gốc cây long não lớn. Dưới bóng cây bày một chiếc bàn đá, một người đang cầm cuốn sách đọc rất say sưa, chính là Vương Túc Chi.
Vương Túc Chi vừa thấy phu nhân trở về, liền cười nói: "Thế nào, đứa nhỏ con ngươi mời, có dạy được công phu trừ bệnh cho nàng không?"
"Được, được, đương nhiên là được. Lão gia, mới chỉ luyện một thức công phu, thiếp đã cảm thấy đói rồi, đây là điều chưa từng có đấy!"
"Ồ? Lại nhanh đến thế sao? Tốt, tốt lắm..." Vương Túc Chi liếc nhìn Trần Sơ Lục, rồi nói với phu nhân: "Đến đây, ta đã chuẩn bị cho nàng chút điểm tâm, đều là để trong nước giếng ướp lạnh cả đấy."
"Sơ Lục, lại đây, con ăn thêm chút đi."
"Dạ không, con hầu hạ phu nhân là được rồi..."
Đi đến đó nhìn, chỉ thấy một tảng lớn thịt bò nửa nạc nửa mỡ đặt trong hộp thức ăn, còn có cả thịt kho và một loạt thứ khác. Trần Sơ Lục không khỏi tặc lưỡi, người giàu đều ăn sáng như thế này sao? Ăn sáng kiểu này, sao mà không thấy ngấy tận cổ được chứ?