Xong đời, vỗ mông ngựa vào ngay chân ngựa rồi.
Sao mình lại chưa từng đọc sách chứ? Chẳng lẽ lại là sử quan tùy tiện biên soạn bậy bạ? Thế thì quá là không đáng tin cậy rồi! Trần Sơ Lục đứng ngẩn ngơ, trong lòng vang lên khúc nhạc "lạnh lẽo đêm khuya"...
Vương Quán Chi hừ lạnh một tiếng: "Người đâu, nhốt đứa trẻ này vào kho củi, cho nó mở mang tầm mắt xem thế nào là lũ chuột to bằng cái chum nước!"
"Được, được, được!" Tiểu La Lị cười đến mức nhảy cẫng lên: "Cắn đứt tay nó, cắn đứt tai nó!"
Hai tên gia nhân hung thần ác sát túm lấy Trần Sơ Lục, ngay lúc này, bỗng nhiên bên cạnh có người quát lên: "Quán Chi, ngươi đang làm cái gì thế!"
"A? Đại ca?"
"Quán Chi, nhìn xem suốt ngày ngươi làm những việc gì đi! Còn có chút dáng vẻ của sĩ thân không hả!" Vương Túc Chi bước tới, buông lời mắng nhiếc một trận. Ông vốn là được Trần Sơ Lục gợi cảm hứng, định bụng sẽ chỉnh đốn lại gia đình, người đệ đệ này chính là đối tượng cần chấn chỉnh đầu tiên, lại đúng lúc bị ông bắt gặp đang giở thói ngang ngược, tự nhiên giận không chỗ nào giải tỏa.
Người xưa có luật, lườm huynh trưởng một cái, tội phạt là xe xé xác. Ý nói trừng mắt nhìn anh trai một cái, phải chịu hình phạt rất nặng. Dù là luật pháp hay đạo đức, người xưa thực sự đã làm được đạo "trưởng huynh như phụ", Vương Quán Chi cúi đầu, không nói một lời, run cầm cập.
"Quán Chi à, ngươi có biết lần này ta nhàn rỗi ở nhà, mãi không có thánh chỉ, có bao nhiêu người đang xem trò cười không?" Vương Túc Chi thở dài nói: "Nếu vi huynh không chờ được thánh chỉ, từ nay về sau trở thành kẻ áo vải, Vương gia phải làm sao đây?"
"Đại ca huynh cần cù mẫn cán, làm sao có thể..."
"Chuyện gì cũng có thể xảy ra cả, Quán Chi ạ." Vương Túc Chi thở dài: "Dù thế nào đi nữa, từ hôm nay trở đi, ngươi không được ham chơi như thế này nữa, Vương gia chúng ta, bắt buộc phải để lại một đường lui. Từ hôm nay trở đi, ngươi hãy dọn vào thư phòng, sau này có thể thi đậu tiến sĩ, làm rạng rỡ tông môn cho Vương gia chúng ta."
"Đệ đã lớn tuổi thế này rồi, làm sao còn có thể thi đậu?"
"Vi huynh sẽ dốc sức giúp ngươi, Khương Thái Công tám mươi tuổi mới được trọng dụng, ngươi còn bàn chuyện muộn màng cái gì?" Vương Túc Chi vỗ vỗ vai Vương Quán Chi.
Ở một bên, Trần Sơ Lục cúi đầu đứng thẳng, mắt liếc qua, chỉ thấy tiểu la lị đang lén lút rón rén, muốn nhân cơ hội rời đi. Đúng lúc này, Vương Túc Chi nhìn thấy nó, quát: "Vương Vũ Khê, con đứng lại cho ta!"
Trước mặt đại bá, tiểu la lị không dám hé răng, cúi đầu đứng đó. Vương Túc Chi dạy bảo: "Con cũng sáu tuổi rồi, có thể học chút lễ nghi không hả, một đứa con gái đàng hoàng mà không biết chút gì gọi là nết na. Từ hôm nay trở đi, con cũng phải đọc sách, ừm, Sơ Lục, con cứ theo Sơ Lục học đi, nếu con dám không nghe lời nó, xem ta dạy dỗ con thế nào..."
"Sơ Lục, Sơ Lục là ai?"
"Hì hì, là tại hạ đây..." Trần Sơ Lục hành một lễ sinh, sau đó ném cho tiểu la lị một nụ cười "ngọt ngào".
"Con nhìn người ta xem, một đứa con trai cũng hiểu quy củ hơn con nhiều! Cứ thế đi..." Vương Túc Chi nhìn Trần Sơ Lục nói: "Sơ Lục à, ngươi cũng đừng quá lo lắng, chỉ cần dạy nó đọc vài câu văn là được. Buổi sáng ngươi dạy phu nhân tập Thái Cực Quyền, buổi chiều ngươi dẫn Vương Vũ Khê đọc sách, không cần tới thư phòng ta nữa..."
"Dạ... hừ hừ hừ, ha ha ha ha, khà khà khà khà..."
"Không, không, con không chịu!"
Bất kể tiểu la lị Vương Vũ Khê có phủ nhận thế nào, sự thật đã rồi, Trần Sơ Lục từ nay về sau chính là bạn chơi kiêm gia sư của nó. Mà gã địa chủ giàu có hợm hĩnh cậy thế cậy quyền kia cũng không biết có phải nhờ trận mắng vừa rồi mà thông suốt hay không, bắt đầu từ tối hôm đó, đã vào thư phòng, yên tâm đọc sách.
Trần Sơ Lục thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là quá trình Vương Quán Chi thi tiến sĩ? Một con ngựa ô đấy... Cái cây cổ thụ Vương gia này, còn trọn vẹn ba thế hệ, phải ôm thật chặt mới được.
Ban đêm, Trần Sơ Lục nằm trong phòng, dựa vào bàn sách đọc sách ban đêm. Qua mấy ngày ôn tập này, cậu gần như đã có thể chắp nối được một số chữ đơn giản với chữ phồn thể rồi. Mông đồng thức vận này, cực kỳ đơn giản, nhưng lại cực kỳ thấu đáo, Trần Sơ Lục đọc một đêm được mười mấy trang.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Trần Sơ Lục lại bị đánh thức: "Tiểu huynh đệ à, ngươi mau dậy đi, phu nhân gọi ngươi qua kìa."
"Ta... ta đến ngay đây..." Trần Sơ Lục tuy không vui, nhưng vẫn phải bò dậy, kéo cái thân xác mệt mỏi đi ra ngoài.
Đến nơi luyện công, tiếng cười sảng khoái của Vương phu nhân liền truyền tới: "Ha ha ha, Sơ Lục à, nhờ có cây đuổi muỗi của ngươi, tối qua ta ngủ ngon vô cùng."
"Ồ~" Trần Sơ Lục mắt nhắm mắt mở, thầm nghĩ bà ngủ ngon thì liên quan quái gì đến tôi, có giỏi thì bà mua một ngàn cây đuổi muỗi đi.
"Sơ Lục à, nhà ngươi ở đâu, hôm nay ta bảo quản gia đến nhà ngươi mua một ngàn cây đuổi muỗi!"
"Cái gì..." Trần Sơ Lục giật mình, suýt nữa tự vả cho mình một cái, sao không nói nhiều hơn chút nữa.
"Không cần ngươi đi, ngươi chỉ chỗ cho ta là được. Hôm nay ta còn muốn ngươi cùng ta luyện công nữa đây!"
"Không không, nhà con ở đâu con biết, phu nhân chỉ cần từ đây đi ra, tìm đến Bộ Đệ Phố (trạm giao nhận bưu phẩm) tìm ông con, ông ấy sẽ biết ở đâu thôi ạ."
"Ừm... được, cây đuổi muỗi này dùng thật quá tốt, ta vốn tưởng sẽ hôi lắm, không ngờ lại tỏa ra một mùi hương thanh đạm, không những không hôi mà còn rất thơm." Vương phu nhân ngủ ngon, tinh thần tốt, nói chuyện mà bọt mép văng tung tóe: "Sơ Lục ngươi không biết đâu, đã một tháng rồi, đây là lần đầu tiên ta ngủ say như vậy. Còn cái môn võ kia của ngươi nữa, ta vốn tưởng sẽ đau nhức toàn thân không chịu nổi, không ngờ sáng nay dậy, chỉ thấy hơi nhức một chút thôi."
"Thái Cực Quyền vốn là để rèn luyện thân thể, sẽ không bị căng cơ đâu ạ." Trần Sơ Lục cười nói: "Nếu phu nhân hứng thú tốt như vậy, chúng ta bắt đầu ngay thôi ạ."
"Ừm, bắt đầu khởi động trước!"
Một hai canh giờ trôi qua, Vương phu nhân theo Trần Sơ Lục luyện xong thế thứ hai của Thái Cực Quyền, xong việc, liền đi ăn sáng cùng bà. Cũng giống như hôm qua, Trần Sơ Lục ăn thịt, Vương phu nhân ăn dưa leo đập dập, còn Vương Túc Chi thì mỗi thứ ăn một chút. Nhìn thấy sắc mặt của Vương phu nhân tốt như vậy, Vương Túc Chi không khỏi kinh ngạc, nói ngày mai cũng sẽ đến học Thái Cực Quyền này.
Vương Túc Chi lại đàm đạo một chút với Trần Sơ Lục, Trần Sơ Lục cũng mang cuốn sách không hiểu ra thỉnh giáo. Vương Túc Chi hơi kinh ngạc, bởi vì Trần Sơ Lục không mang sách vở, lại có thể nhớ rõ mồn một kiến thức trên sách, hơn nữa đối với một số chỗ, còn phân tích rất mạch lạc.
Đại Tống trọng văn khinh võ, đặc biệt coi trọng người đọc sách, vừa nhìn thấy Trần Sơ Lục là một mầm non đọc sách tốt như vậy, Vương Túc Chi vui mừng khôn xiết, liên tiếp đem tâm đắc hiểu biết của mình giảng giải cho Trần Sơ Lục. Một mặt nghĩ rằng, đứa nhỏ này không thể tiếp tục lãng phí ở nơi này nữa, tiếc nhân tài cho đất nước, cũng nên đưa cậu tới thư viện.
Nhưng hiện tại, Vương Túc Chi ta... ai... lại có thể giúp được ai chứ?
Vương Túc Chi lộ ra nỗi sầu muộn của một thanh niên văn nghệ, Trần Sơ Lục cũng ngước mắt bốn mươi lăm độ nhìn bầu trời: Chuyện gì thế này, trí nhớ của mình sao lại trở nên "trâu bò" thế này, cái này mà ở thời hiện đại, chẳng phải có thể thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại sao?
Cái cuộc đời chó chết, lại đảo lộn thành ra thế này.
Nghỉ ngơi một lát, Trần Sơ Lục trở về phòng, tiếp tục đọc sách. Không còn cách nào khác, thực sự không còn việc gì khác để làm, trong cái sân rộng lớn này, một chút thú vị cũng không có.
À, đúng rồi, tiểu la lị đâu rồi?