Buổi tối, dưới ánh nến lờ mờ, lão già uống đã nửa say, mang theo vẻ say khướt nói: "Sơ Lục này, còn cả Chu Tuấn nữa, các ngươi một đứa làm mất trâu, một đứa để trâu ăn mất lúa, ngày mai ta đi gọi Chu Cửu tới, các ngươi đi theo hắn về đi."
"Thế trâu ngày mai thì sao ạ?"
"Không cần chăn nữa, ta cắt ít cỏ khô cho nó ăn là được." Lão già đặt nửa xâu tiền lên bàn: "Vừa nãy ta đi mua rượu, dùng hết mười văn tiền, số còn lại các ngươi cầm lấy đi. Tiền công của Sơ Lục, mới có hai ngày, nên không tính nữa, ngày mai ta miễn phí cho ngươi hai bữa cơm."
"Vâng ạ..." Trần Sơ Lục cũng không nài ép, gật đầu nói: "Làm phiền bác rồi..."
"Phiền thì không phiền, chỉ là lo lắng sợ hãi thôi." Lão già ăn một hạt đậu tằm, nhai kêu rôm rốp, trong mắt đầy vẻ mệt mỏi, uống cạn ngụm rượu cuối cùng rồi quay về nghỉ ngơi. Trần Sơ Lục lấy một ít thuốc trị thương, bôi cho Chu Tuấn. Chu Tuấn lệ nhòa mắt nói: "Đản Nhi à, ngươi thật quá tốt, ta gặp nạn, ngươi liền xuất hiện ngay. Ngươi nói xem, có phải ngươi đã đưa con trâu đó đến nhà Lý viên ngoại kia không?"
Trần Sơ Lục không trả lời, chỉ nói: "Sao ngươi vẫn chưa về nhà, chẳng phải mẹ ngươi nói sẽ đến đón ngươi sao?"
"Thật sao? Không biết sao nữa, dù sao cũng chẳng có ai đến quản ta, vẫn là Đản Nhi ngươi tốt nhất, chà, ngươi thật đúng là đệ đệ tốt của ta." Chu Tuấn nằm sấp trên giường nói.
"Được rồi, mau ngủ đi, ngày mai đi theo ta đi đánh nhau."
"Đánh nhau?" Chu Tuấn lập tức hưng phấn hẳn lên, không màng đau đớn kéo Trần Sơ Lục hỏi: "Đánh thế nào? Đánh ai? Là đánh tên Lý viên ngoại kia sao?"
"Không phải, nhưng là người trong nhà hắn, một kẻ muốn ép ta đọc sách."
"Ồ... là người trong nhà hắn à, đã đủ đáng ghét rồi, vậy mà còn ép ngươi làm cái việc tàn nhẫn như đọc sách đó? Chậc chậc chậc, ngươi yên tâm, mặc dù ca ca đây đang mang thương tích, nhưng vì đệ đệ là ngươi, đập hắn!"
Sáng sớm hôm sau, Trần Sơ Lục dẫn Chu Tuấn vừa đi vừa nhe răng vì đau đến bờ sông, nhưng không thấy bóng dáng Lý Vân Bình đâu. Chu Tuấn hỏi: "Đản Nhi, kẻ ngươi muốn đánh đâu rồi?"
"Đừng vội, trước giờ hắn đều tới vào giờ này." Trần Sơ Lục đáp, cúi đầu suy nghĩ, nếu không chăn trâu nữa thì sau này không thể đến đây học lỏm được. Thất nghiệp là chuyện nhỏ, thất học mới là chuyện lớn, ủa mà khoan, tên Lý Vân Bình kia có thể dắt trâu về nhà Lý viên ngoại mà không bị phát hiện, chẳng lẽ hắn có địa vị thân phận nhất định trong nhà Lý viên ngoại?
Trải qua chuyện ngày hôm qua, Trần Sơ Lục đã hiểu ra, người có địa vị cao đúng là trâu bò, chọc không nổi. Tên Lý Vân Bình kia còn quen biết vị thầy giáo dạy học thi rớt này. Sao cảm thấy thân phận của Lý Vân Bình kia không đơn giản chút nào nhỉ?
Đánh? Hay là không đánh? Hay là, đi cướp?
Trần Sơ Lục đang suy nghĩ, Chu Tuấn chọc chọc hắn nói: "Đản Nhi này, nếu hắn dẫn người tới thì phải làm sao?"
"Đản Nhi này, nếu người đó rất lợi hại, thì phải làm sao?"
"Ối chà, mặt ta không thể bị đánh thêm lần nữa đâu. Đản Nhi này, nếu hai chúng ta bị thương thì làm sao bây giờ?"
"Ngươi... có phải là sợ rồi không?" Trần Sơ Lục vẻ mặt khinh bỉ đáp.
"Hử? Không phải không phải, ta chỉ đang nghĩ, nếu hai chúng ta chết thì làm sao? Bị ném xuống sông, đến cả người tìm cũng không có?" Chu Tuấn càng nói càng kích động, cuối cùng bảo: "Đản Nhi, hay là chúng ta, chúng ta đừng đánh người nữa."
"Yên tâm đi, thằng nhóc đó không lợi hại đâu, nếu ngươi sợ thì ngươi cứ tự mình về đi."
"Ta không..."
"Tại sao?"
"Ưm... ta quên đường rồi..."
Trần Sơ Lục vỗ vỗ trán, sao lại đụng phải một tên đồng đội heo thế này, lắc đầu nói: "Lát nữa ngươi cứ đứng xem là được, nếu hắn dẫn người tới thì chúng ta không đánh người nữa. Nhưng hôm nay nhất định phải nói rõ chuyện này, bằng không hắn lại tưởng chúng ta dễ bắt nạt!"
"Đúng vậy, ta ủng hộ ngươi." Chu Tuấn lăn một cái đã chạy tới dưới gốc cây, cầm lấy cây gậy trốn.
Lúc này, đằng xa trên bờ sông có hai người đi tới, một cao một thấp, kẻ thấp kia tự nhiên chính là đứa trẻ, nhìn kỹ lại, lại chính là Lý Vân Bình. Đến đây thì Trần Sơ Lục ngẩn người, đúng là cái miệng quạ đen Chu Tuấn, không ngờ đối phương lại thực sự dẫn người tới. Nhưng cũng không thể dễ dàng tha cho hắn như vậy... Trần Sơ Lục thầm nghĩ trong lòng, nhưng khi người lớn kia đến gần, hắn lại ngẩn người lần nữa, người kia không phải ai khác, mà chính là vị tiên sinh mình đã học lỏm hai tiết!
Ông ta tới làm gì?
Chỉ thấy Lý Vân Bình hưng phấn chạy tới cười nói: "Khá cho ngươi Trần Sơ Lục, còn dám lừa ta, ngươi rõ ràng đã tới học đường, vậy mà còn nói với ta là chưa từng tới, chậc chậc chậc, đi học đường có phải chuyện gì xấu đâu, ngươi xấu hổ cái gì!"
"À..." Trần Sơ Lục nghiến răng ken két nhưng cũng chỉ đành nén cơn giận, đáp: "Ta đang đuổi theo châu chấu chơi, đi ngang cửa học đường, nghe thấy người này kể chuyện khá hay, nên ta nghe một chút, làm sao, không cho người ta nghe à?"
"Khụ khụ..." Người đàn ông trung niên ho một tiếng, Lý Vân Bình vội nói: "Sơ Lục, bất kể ngươi đi tới học đường như thế nào, vị này là tiên sinh, ngươi nên hành lễ."
Nhắc đến lễ, Trần Sơ Lục không chút do dự hành một lễ, vị tiên sinh trung niên kia liền cười nói: "Ta liên tiếp hai ngày nhìn thấy ngươi lén lút bên ngoài học đường, hôm qua sau khi ngươi đi, để lại một bài thơ nhỏ trên bậc đá, đọc thấy rất khá, vừa đúng lúc Vân Bình cũng nhìn thấy, vừa nhắc đến mới biết là quen ngươi, bài thơ đó là do ngươi sáng tác sao?"
"Có thể coi là vậy..." Trần Sơ Lục đáp.
"Cái gì gọi là có thể coi là vậy." Người đàn ông và Lý Vân Bình đồng thanh hỏi.
Trần Sơ Lục thầm nghĩ, tác giả của bài thơ đó còn chưa biết đã ra đời chưa nữa, cho nên hoàn toàn có thể tính Trần Sơ Lục là tác giả. Thế là hắn cũng đỏ mặt, nhắm mắt đưa chân gật đầu nói: "Chính là ta, thì làm sao nào?"
"Vậy tốt, ngươi làm thêm một bài thử xem, cứ lấy con sông nhỏ này mà làm nhé?"
"Dựa vào cái gì?" Trần Sơ Lục đáp: "Làm thơ không phải viết như vậy, có thể gặp mà không thể cầu, chính cái gọi là văn chương vốn do trời tạo, nhờ tay khéo mà ngẫu nhiên có được, sao có thể vì làm thơ mà tìm câu trích chữ, để viết từ mới mà khiên cưỡng nói lời sầu muộn?"
"Cái này..." Người đàn ông trung niên nghe xong không khỏi lẩm bẩm: "Văn chương vốn do trời tạo... nhờ tay khéo mà ngẫu nhiên có được, không thể vì viết từ mới mà khiên cưỡng nói lời sầu muộn... ừm, không tệ, không tệ, đây đúng là chân ngôn!"
Nhìn Trần Sơ Lục đối đáp trôi chảy lại còn liên tục thốt ra những câu tuyệt diệu trước mắt, người đàn ông trung niên dường như nhìn thấy một khối ngọc thô thượng hạng, nếu được chăm chút điêu khắc, e rằng tương lai có thể trở thành rường cột nước nhà. Than ôi, ta Lâm Tuyết Trung không được như ý, nếu đệ tử đắc ý, chẳng phải cũng là một chuyện tốt sao?
Ông ta nhiệt tình nhìn Trần Sơ Lục nói: "Tiểu đồng nhi, ngươi có nguyện ý theo ta khai minh đọc sách không?"
Trần Sơ Lục nghe vậy ngẩn ra, cầu còn không được ấy chứ, nhưng hiện tại ngay cả chỗ ở cũng không có, cách nhà xa như vậy, thì làm sao học vỡ lòng được? Bên cạnh, Lý Vân Bình thúc giục Trần Sơ Lục nói: "Sơ Lục huynh, Lâm tiên sinh là một vị bác nho đấy, huynh còn không mau bái tạ đi?"
"Ta..."
"Sao? Chẳng lẽ ngươi không muốn?"
"Haizz..." Trần Sơ Lục thở dài nói: "Nhà ta cách nơi này rất xa, trên không thể phụng dưỡng cha mẹ, dưới không thể tìm được chỗ dung thân, mà nhà ta lại nghèo khó, e là không mua nổi bút mực giấy nghiên. Chuyện học vỡ lòng này..."
Ba người hơi ngẩn ra, bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát tháo đinh tai: "A a a, các ngươi dám dẫn đệ đệ ta đi đọc sách chịu tội, ta đánh chết các ngươi! Thả đệ đệ ta ra! Đừng hòng mang nó tới học đường!"