"Vâng vâng vâng..." Mọi người gật đầu, tâng bốc Tăng Ngạn Nho vài câu, rồi đều nói trước mặt Trần Sơ Lục: "Sơ Lục huynh, trước đây chúng ta có chỗ nào không phải, mong Sơ Lục huynh lượng thứ."
Trần Sơ Lục khẽ gật đầu nói: "Đều là đồng môn, có gì mà lượng thứ hay không, chư vị có chuyện gì sao?"
"Hê hê, chúng ta tới là để kiến hiền tư tề."
"Không sai, Sơ Lục huynh, huynh tới huyện học mới được nửa năm, lần thi thố thi phú trước còn chưa rành lắm, vậy mà mấy tháng nay, đã đạt tới trình độ này rồi." Một người đứng ra nói.
"Kiến hiền tư tề cái nỗi gì!" Một tiếng quát lớn từ bên ngoài truyền vào, vài học trò nội xá bước vào, hóa ra chính là Triệu Hữu Tiền cùng Hà Vân và những người khác. Trần Sơ Lục cau mày, hay lắm, ta nhẫn nhịn hết lần này tới lần khác, nay giành được bảng đầu cũng đã trốn trong phòng không ra ngoài rồi, các ngươi còn dám tìm tới cửa!
"Chư vị, nghe tại hạ một lời!" Triệu Hữu Tiền nheo mắt nói với Trần Sơ Lục: "Trần Sơ Lục, ngươi tưởng ngươi làm việc thiên y vô phùng, không ngờ tới phải không, ta mang theo mấy vị này, lật xem bài thi của ngươi, tìm ra bằng chứng ngươi gian lận, giấu tài liệu từ mấy cuốn sách!"
"Triệu Hữu Tiền, ngươi hai lần ba lượt phỉ báng ta, nói ta gian lận, viện trưởng anh minh như vậy, lẽ nào không biết. Hôm nay nếu ngươi không có bằng chứng xác thực, ta nhất định tố cáo ngươi hủy hoại thanh danh của đồng môn!" Trần Sơ Lục trầm giọng nói.
"Thanh danh? Kẻ không biết trung tín, ức hiếp sư trưởng, chỉ vì cái danh nội xá mà quên đi đạo nhân nghĩa như ngươi, còn bàn tới thanh danh gì nữa!" Triệu Hữu Tiền lấy từ tay mấy người phía sau ra vài tờ giấy, đặt lên bàn nói: "Ngươi muốn bằng chứng, đây chính là bằng chứng!"
"Đây là cái gì chứ? Tùy ý cắt vài tờ giấy rách từ đâu ra, là có thể vu khống ta gian lận sao?" Trần Sơ Lục khinh bỉ nói: "Nếu như vậy, người có mặt tại đây, ai cũng có thể bị coi là gian lận."
"Ai, ngươi lại chấp mê bất ngộ như thế, vậy thì đừng trách ta." Triệu Hữu Tiền cười lên, dường như đã trút được cơn giận nhiều năm, cầm những tờ giấy kia trải ra nói: "Mọi người xem, bên này là bài thi của Trần Sơ Lục, bên này là các bài văn bảng giáp của tỉnh thí, hương thí. Những bài văn này tản mát trong gần ba mươi cuốn sách, nhưng nay, đều bị tên Trần Sơ Lục này chép lại!"
"Bài văn của Trần Sơ Lục, toàn bộ đều là lấy các bài văn bảng giáp chắp vá mà thành, chỉ có một vài câu từ là hắn tự viết."
"Những bài văn bảng giáp này, ta tìm ra trong hơn ba mươi cuốn sách, năm sáu người chúng ta tìm suốt nửa ngày mới tìm thấy toàn bộ, có bài còn là văn thời Thái Tổ. Mà tên Trần Sơ Lục hắn, nếu không có giấu tài liệu, thì dựa vào đâu mà viết ra được những thứ này?"
"Tóm lại, chúng ta nhất trí cho rằng, Trần Sơ Lục phạm tội gian lận tày trời, là kẻ vô tín, đáng đuổi khỏi huyện học! Tước bỏ tư cách sĩ tử, vĩnh viễn không được lên lớp!"
Triệu Hữu Tiền thao thao bất tuyệt, không chỉ phê phán bài văn lần này, còn thêu dệt nhiều chuyện không có thật, đổ lên đầu Trần Sơ Lục. Dường như muốn đánh cho hắn một lần gục ngã không ngóc đầu dậy nổi, đổ vấy đủ mọi thứ nhơ bẩn lên đầu hắn. Tựa như Trần Sơ Lục chính là kẻ ác độc nhất trên đời này.
Muốn buộc tội thì sợ gì không có lý do?
Trong chốc lát, người có mặt tại đó đều nghe tới ngẩn người.
Lúc này, hắn thế mà cũng không nói về bằng chứng nữa, chỉ kể lể mọi chuyện một cách sinh động như thật. Đúng là nói học đùa hát, học gì giống nấy.
Nếu hắn mà đi nói tướng thanh, Quách Đức Cương chắc phải chết đói mất.
"Hắc vân áp thành thành dục tồi, giáp quang hướng nhật kim lân khai!"
Trần Sơ Lục đợi Triệu Hữu Tiền phun hết nước bọt, cười nói: "Những ngày qua, ngươi luôn lén lút cùng đám người này, biên soạn ra đống thứ này, cũng không đơn giản nhỉ? Đáng tiếc, đáng tiếc, chỉ với thủ đoạn này..."
"Ồ? Ngươi tưởng ngươi còn xoay chuyển được tình thế sao?"
"Ta xoay chuyển? Ta không cần xoay chuyển, lời ngươi vừa nói sơ hở trăm bề, chỉ cần ta đem những lời vu khống này của ngươi kể lại cho viện trưởng, người phải cút khỏi huyện học, chắc chắn không phải là ta."
"Hừ, bớt ở đây giả thần giả quỷ, làm trò huyền bí." Triệu Hữu Tiền chắp tay sau lưng: "Cho ngươi một cơ hội biện giải, mời mọi người làm chứng là được!"
"Ta chỉ hỏi một chuyện, ngươi vừa nói, ngươi tìm nguồn gốc mấy bài văn này, năm sáu người còn mất nửa ngày. Đối với ta mà nói, cho dù có giấu tài liệu, thì ở trong trường thi cũng chẳng khác nào mò kim đáy bể." Trần Sơ Lục thản nhiên ngồi xuống cười hỏi: "Nếu ta gian lận, làm sao có thể viết xong những bài văn này ở trường thi, hơn nữa chư vị đều biết, ta chỉ dùng có một nửa thời gian. Triệu huynh, xin giải đáp cho..."
"Cái này, cái này, cái này..." Triệu Hữu Tiền ngẩn người, đúng rồi, đồ vật mình tìm mất nửa ngày trời, sao hắn có thể dưới sự giám sát của giám khảo mà dùng một nửa thời gian đã chép xong hết được? Đây quả thực là chuyện không thể xảy ra.
Vậy chỉ có một khả năng.
"Đây... đây chính là chỗ gian trá của ngươi!" Triệu Hữu Tiền lúc này đã ma chướng, hắn quát lên: "Ngươi nhất định là thông đồng làm bậy với viện trưởng rồi, ai mà không biết nhà ngươi có người làm quan, chắc chắn là ngươi mua chuộc viện trưởng, khiến ông ta tiết lộ đề thi trước cho ngươi!"
"Nhưng lần này ra đề, là giáo dụ của châu học." Trần Sơ Lục nhắc nhở.
"Vậy thì là ngươi mua chuộc giáo dụ!" Triệu Hữu Tiền tiếp tục gào lên.
Nhưng lúc này, ai còn muốn đếm xỉa tới hắn nữa? Ai cũng biết, Triệu Hữu Tiền lúc này, cho dù có đúng đi chăng nữa, cũng không thể đứng cùng chiến tuyến với hắn được.
Vu khống Trần Sơ Lục thì là chuyện vui tai vui mắt, ai bảo hắn ưu tú quá làm chi. Nhưng vu khống viện trưởng, rồi lại vu khống cả giáo dụ, thì mẹ kiếp ngươi đúng là thiên tài thật đấy!
Tại đó cũng có không ít con em quan lại, họ biết giáo dụ và viện trưởng là cấp bậc gì, không phải thứ mà quan lại nhỏ nhặt như nhà họ Trần có thể mua chuộc. Câu nói này của Triệu Hữu Tiền là đã mất hình tượng, mất thế, mất lý lại mất tình rồi.
"Triệu huynh, thôi bỏ đi, có lẽ Sơ Lục huynh có thể thuộc lòng tất cả chăng?"
Triệu Hữu Tiền nghe vậy cười nói: "Hay lắm, ngươi nói ngươi không phải chép, ngươi có bản lĩnh thì đọc thuộc ra đi?"
"Ngươi bảo đọc là ta đọc sao? Ngươi là cái thá gì..."
"Ha ha ha, mọi người xem, lòng dạ hắn chột dạ rồi." Triệu Hữu Tiền chỉ tay nói: "Thôi bỏ đi, ta biết ngươi không thuộc nổi, không thuộc nổi thì nói gì tới viết ra, tuy không có vật chứng nói ngươi gian lận thi cử, nhưng đây chính là bằng chứng thép!"
"Ta không phải là không thuộc nổi, nhưng ta phải hỏi ngươi một câu, nếu ta thuộc được, ngươi tính sao." Trần Sơ Lục hỏi: "Ngươi có dám cùng ta tới chỗ viện trưởng, thừa nhận ngươi vu khống ta không?"
"Phô trương thanh thế, có gì mà không dám!" Triệu Hữu Tiền cười nói.
"Được thôi, ngươi muốn ta bốc thăm đọc thuộc những đoạn trích dẫn trong bài thi, hay là bốc thăm đọc thuộc những cuốn sách đã được trích dẫn đó?" Trần Sơ Lục hỏi.
"Tất nhiên là sách rồi, ta biết loại tiểu nhân hèn hạ như ngươi, chắc chắn là chép trước, sau khi ra khỏi trường thi thì học thuộc lòng những thứ đã chép để tránh bị tra xét." Triệu Hữu Tiền nói: "Ta đoán ngay cả mấy cuốn sách đó ngươi cũng không chuẩn bị phải không, có cần ta lấy giúp ngươi không?"
"Không cần." Trần Sơ Lục quay người, lấy từ trong tủ sách ra một chồng sách, xếp chồng lên cao bằng nửa người Trần Sơ Lục. Hơn hai mươi cuốn, Trần Sơ Lục nói: "Tới đi, đây là một phần, còn những cuốn khác đã mượn ở tàng thư các, nay đã trả lại rồi."
Triệu Hữu Tiền vừa định đưa tay ra, Trần Sơ Lục quát dừng lại: "Ngươi nhớ cho kỹ, nếu ta đọc thuộc được, ngươi chính là vu khống đồng môn, là phải bị đuổi khỏi huyện học đấy."
"Ngươi bớt hù dọa ta đi!"