Đam mê Đắt giá
THỨ BA, NGÀY 10 THÁNG 7 NĂM 2018

Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Đã hơn một năm rồi các điều tra viên án mạng của Sở Cảnh sát Seattle là Del Castigliano và Vic Fazzio mới lại xử lý một vụ án ở khu South Park, nhưng lý do khiến họ đến đây vẫn không thay đổi. Có người đã bị sát hại.

Trong vụ án lần trước, hai viên luật sư ủy quyền đang cố mua nhà bán chênh và thúc đẩy việc tái quy hoạch đã bị bắn ở một trong những khu đất của họ – một thông điệp ngầm.

South Park không thích thay đổi.

“Một thế giới khép kín.” Del nói, lặp lại câu cửa miệng của Sở Cảnh sát Seattle khi anh lái chiếc xe công vụ qua cầu South Park bắc qua con sông Duwamish màu xám xanh. Vừa qua bốn giờ chiều, vầng mặt trời tháng Bảy phản chiếu trên mặt nước, tạo nên những đốm nắng lung linh trông như những viên kim cương, và nhiệt độ ở Seattle đã tăng lên vượt mức hai mươi chín độ C, còn bầu trời thì không một gợn mây.

Cây cầu dẫn họ tới đường Cloverdale. “Tôi cứ nghĩ South Park có thể được tái quy hoạch khi cây cầu này mở lại.” Faz nói.

Khu South Park có thứ mà những người làm việc trong lĩnh vực bất động sản cho là tiêu chí quan trọng nhất để tái quy hoạch: vị trí, vị trí và vị trí. Nó nằm cách khu trung tâm Seattle hai mươi phút lái xe về phía nam, chỉ cách [*]Boeing Field một quãng ngắn về phía tây và gần sát sân bay Seattle-Tacoma. Cầu South Park đã bị chặn vào năm 2010 và hơn bốn năm sau mới được thông xe trở lại; có vẻ như chẳng ai vội vã cả. Nếu vấn nạn tầng đất mặt bị nhiễm độc và nước sông hồ bị ô nhiễm ở South Park không ngăn cản được việc tái quy hoạch thì tình trạng tội phạm ở đây thường làm được điều đó. Chiếm một lượng đông đảo trong dân số của South Park là các thành viên của băng đảng Sureno đến từ Nam California – những tên tay chân làm việc cho các tổ chức ma túy ở Mexico.

“Tôi cứ tưởng một chủ đầu tư nào đó sẽ mua sạch các bất động sản rồi tăng giá thuê nhà lên, đặc biệt là với thị trường nhà cửa như hiện nay.” Faz tiếp tục. “Giờ thì tôi lại nghĩ khả năng xảy ra điều đó cũng ngang bằng với khả năng tôi có thể giảm cân.” Faz cao một mét chín ba, nhưng nặng đến một trăm hai mươi hai cân. Ông liếc nhìn Del. “Trông cậu như mới tăng vài cân ấy nhỉ.”

Del, cao hơn Faz chừng ba phân, đã giảm hai mươi ba cân kể từ khi bắt đầu mối quan hệ với Celia McDaniel, một công tố viên của quận King. “Tôi đang ăn lại mấy món chứa [*]carb rồi.” Del nói. “Celia nói cô ấy thích tôi ở mức cân nặng này hơn.”

“Tôi cũng thích cậu ở mức cân nặng này hơn. Chúng ta đang bắt đầu trông giống như [*]Laurel và Hardy rồi đấy.” Faz nói. “Billy đã gọi điện nhờ người hỗ trợ cho chúng ta chưa?” Billy Williams là đội trưởng của đội A, còn Del và Faz là nhóm điều tra viên án mạng phải trực tuần này. Thường thì Tracy Crosswhite và Kinsington Rowe, hai thành viên còn lại của đội điều tra gồm bốn người, sẽ hỗ trợ họ. Tuy nhiên, suốt hơn một tháng nay Crosswhite còn bận tham gia một phiên tòa hình sự ở Tòa án tối cao quận King.

“Anh ấy bảo anh ấy sẽ nhờ ai đó.” Del rẽ phải và đi chậm lại khi họ đến gần một hàng xe cảnh sát đang đỗ nối đuôi nhau. Một đám đông đứng ở phía nam của con đường – cả đàn ông và phụ nữ đủ mọi lứa tuổi mặc áo ba lỗ, quần soóc và đi dép tông. Họ tự quạt cho mình và che mắt trước ánh mặt trời chói chang của buổi chiều hè. “Cứ như gánh xiếc vừa đến thị trấn ấy.” Del vừa nói vừa tiếp tục lái vượt qua chiếc xe van của [*]đội CSI và một xe cứu hỏa, để kiếm một chỗ đỗ xe.

“Bốn giờ chiều một ngày thường trong tuần – chuyện này còn hay hơn cả phim ảnh ấy chứ.” Faz tán thành. “Đỗ xe phía trước chiếc xe cứu thương kia kìa.”

Del đánh xe vào một góc trước mặt một tòa chung cư hai tầng xây bằng gạch đỏ. Faz trượt xuống từ ghế cạnh ghế lái của chiếc xe đang bật điều hòa, khoác một chiếc áo blazer nhẹ tênh ra bên ngoài áo sơ-mi dài tay thắt cà-vạt mà ông đang mặc. “Tôi đã có thể cảm thấy mình bắt đầu đổ mồ hôi rồi.

“Tôi vẫn đổ mồ hôi từ ngày tôi được sinh ra kìa.” Del đáp. Anh cũng mặc com-lê, dù anh đã cởi cà-vạt như một sự nhượng bộ trước cái nóng.

Faz ngẩng lên nhìn khi ông nghe thấy tiếng vè vè của một chiếc trực thăng săn tin đang lượn lờ phía trên đầu. Điều đầu tiên mà họ cần làm, nếu Billy chưa kịp làm, là tìm cách đuổi chiếc trực thăng ấy cuốn xéo khỏi khu vực này. Họ giơ phù hiệu ra trước mặt viên sĩ quan đang cầm sổ đăng ký ra vào hiện trường án mạng của cảnh sát, ghi ngoáy tên mình, số hiệu và thời gian đến vào sổ, rồi luồn qua bên dưới dải băng phong tỏa hiện trường án mạng màu vàng và đen. Hầu hết các sĩ quan cảnh sát đều đã tụ tập quanh một sân chơi nhỏ nằm ở giữa tòa chung cư hình chữ U. Thi thể nạn nhân được phủ một tấm vải màu lam, nằm gần một khung leo trèo của trẻ em màu xanh lá cây. Billy đang đứng nói chuyện với một trong số dăm ba sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục nhưng ông dứt cuộc trò chuyện khi nhìn thấy Faz và Del.

“Anh đã gọi điện thông báo về chiếc trực thăng kia chưa?” Faz hỏi.

“Rồi.” Billy nói, nghe giọng ông không có vẻ lạc quan lắm về tác dụng của cú điện thoại ấy. Những chiếc trực thăng săn tin chỉ có thể bị phạt nếu xuất hiện trong khu vực cấm bay của cảnh sát. Mà nếu tin tức nhà đài săn đủ sốt dẻo thì họ sẽ ở lì đấy, phạt cũng được.

“Liệu chúng ta có thể tranh cãi rằng tòa chung cư này thuộc thẩm quyền của quận King không?” Del nói.

“Tôi ước gì chúng ta có thể.” Billy nói.

Một vài con phố ở khu South Park thuộc thẩm quyền của Đồn Cảnh sát quận King, và lâu nay người ta vẫn hay nói đùa rằng các sĩ quan cảnh sát của hai cơ quan này thường lăn các thi thể từ đường nọ qua đường kia để đẩy trách nhiệm sang cho đối phương. Mặc dù Del đang pha trò nhưng anh cố nhịn cười. Vì Hiệp hội Cảnh sát đang tiến hành thử nghiệm việc gắn camera trên người các sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục, nên sự hài hước không còn chỗ để xuất hiện ở một hiện trường án mạng. Đến cuối năm nay, chắc là tất cả bọn họ đều phải dùng đến thuốc [*]Zoloft mất thôi.

Billy chỉnh lại cái mũ bê rê đang che chắn cho cái đầu trọc của ông khỏi ánh nắng mặt trời. “Vụ này chẳng mấy chốc có thể trở nên khó xơi đấy. Người chết là Monique Rodgers.” Ông ngừng lời, như thể cái tên ấy có ý nghĩa gì đó với họ. “Có thể cậu đã đọc về cô ta hoặc nhìn thấy cô ta trên bản tin, cô ta là người chủ trương chống lại các băng đảng và ma túy ở South Park.”

“Nhà hoạt động xã hội à?” Faz hỏi. Ông nhớ lại cái tin tức về một phụ nữ người Mỹ gốc Phi nói chuyện với hội đồng thành phố về ma túy và các băng đảng trong cộng đồng khu South Park.

“Sắp sửa trở thành một nhà hoạt động xã hội.” Billy nói. “Cô ta chưa đi xa đến mức đó.”

“Có thể đó là lý do cô ta bị bắn giữa ban ngày ban mặt.” Faz nói. “Ai đó đang gửi một thông điệp.”

“Có thể lắm.” Billy nói.

“Tôi đoán có người đã chứng kiến vụ án mạng, phải không nhỉ?” Del hỏi.

“Ai cũng nghĩ như vậy, phải không?” Billy nói. “Tôi nghe nói lúc đó có đến nửa tá bà mẹ ở đây cùng những đứa con của họ, nhưng cho đến nay, tất cả mọi người đều đang chơi trò không thấy gì, không nghe được gì, không biết nói tiếng Anh.

“Họ sợ đấy.” Faz nói.

“Có ai khác bị thương không?” Del hỏi.

Billy lắc đầu. “Không thấy có báo cáo nào về việc đó.”

“Vậy thì chúng ta đang phỏng đoán rằng cô ta là nạn nhân được nhắm sẵn?” Faz hỏi, quan sát hai bức tường gạch thấp chạy dọc theo vỉa hè, chúng sẽ trở thành vật che chắn tuyệt vời nếu hai băng đảng kình địch tiến hành bắn nhau – South Park còn là nơi cư ngụ của băng đảng Crips và một vài băng đảng châu Á, mặc dù số lượng thành viên của những băng đảng ấy ít hơn hẳn so với băng Sureño. Nếu hai băng đảng tiến hành bắn nhau, thì Rodgers hẳn đã là một nạn nhân vô tội bị mắc kẹt giữa những làn đạn.

“Đúng vậy.” Billy nói. “Căn cứ vào việc không có ai khác bị bắn, và các nhân chứng nói rằng họ chỉ nghe thấy tiếng một người bắn súng thôi.” Ông liếc lên nhìn chiếc trực thăng săn tin vẫn đang lượn vè vè phía trên đầu. “Đài truyền hình sẽ nhấn mạnh vào việc vụ bắn súng diễn ra giữa ban ngày ban mặt với lũ trẻ con đang ở quanh đó.”

“Người nhà cô ta hiện đang ở đâu?” Faz hỏi.

“Người bà đã dẫn lũ trẻ rời khỏi đây và đưa chúng về căn hộ trên kia.” Ông chỉ vào một góc của tòa nhà hình chữ U. “Người chồng hình như vừa từ chỗ làm về và cũng đang ở cùng họ.”

“Có ai nói gì không?” Faz hỏi.

Billy lắc đầu. “Chúng ta thậm chí còn chẳng kiếm được ai xác nhận chuyện có bao nhiêu phát súng và súng nổ từ hướng nào. Một người phụ nữ nói với sĩ quan của đội phản ứng nhanh rằng cô ta nghĩ mình nghe thấy ba tiếng súng từ phía đằng kia.” Williams chỉ vào một góc của tòa nhà.

“Họ có tìm thấy vỏ đạn không?” Del hỏi.

“Không.” Billy nói.

“Vậy thì hoặc là nhân chứng đã nhầm.” Faz nói. “Hoặc là kẻ bắn súng đã sử dụng một khẩu súng lục ổ quay.”

“Tôi đã nhờ đội cảnh sát tuần tra tìm kiếm vỏ đạn.” Billy nói. Ông lại chỉ vào các căn hộ của tòa chung cư. “Và Anderson-Cooper sẽ đi gõ cửa hỏi thăm từng nhà một.”

Desmond Anderson và Lee Cooper là thành viên của đội B. Từ khi phát thanh viên Anderson Cooper trở thành người dẫn chương trình tin tức hằng tối của đài truyền hình CNN thì các điều tra viên của ban Tội phạm Bạo lực đều gọi chung hai người họ bằng cái tên ấy.

“Chúng ta sẽ cần nhờ đến đơn vị phụ trách video.” Faz nói. “Một trong các cơ sở kinh doanh ở quanh đây có thể đã ghi lại được hình ảnh kẻ bắn súng đang bỏ chạy hoặc đang chui vào trong một chiếc ô tô.” Con đường này nằm trong khu hỗn hợp, với các tòa chung cư, các ngôi nhà nhỏ và các cửa hàng ở góc đường.

“Họ đang trên đường đến đây rồi.” Billy nói.

“Bọn trẻ chứng kiến được chừng nào?” Faz hỏi.

“Từ đầu đến cuối.” Billy nói.

Faz quay lại nhìn khi nghe thấy tiếng kèn trumpet và tiếng đàn guitar – nhạc Mexico – vọng tới từ ngoài đường. Một chiếc xe Chevelle hai cửa màu đỏ anh đào sọc đen với ốp mâm màu vàng kim nảy lên nảy xuống khi nó đi qua tòa chung cư.

“Những chàng hề đến rồi.” Del nói.

Gã đàn ông ngồi ở ghế cạnh ghế lái có cái đầu trọc và hàng ria mỏng kéo dài nối với chòm râu dê bên dưới. Cặp kính râm ôm sát khuôn mặt hắn, trông như đôi mắt của một con ruồi. Cánh tay phải của hắn thò ra ngoài cửa sổ, chi chít hình xăm. Chiếc xe đi chậm lại và gã đàn ông tháo kính ra, nhìn chằm chằm vào Faz.

“Jimmy Nhỏ.” Faz nói. “Đã hoàn toàn trưởng thành rồi.”

Mười năm trước, Faz đã tống cổ cha của Jimmy Nhỏ vào tù. Jimmy Lớn sống được thêm sáu tháng nữa. Một thành viên của băng đảng đối thủ đã giết ông ta bằng một con dao bấm.

Jimmy Nhỏ mỉm cười, rồi dùng ngón cái và ngón trỏ tạo thành hình một khẩu súng, chĩa vào Faz, mô phỏng lại cú giật của khẩu súng khi nhả đạn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.