Carl chờ đợi. Quan sát, lắng nghe. Sau một phút, gã nghe thấy thêm nhiều tiếng bộ đàm của cảnh sát rồi tiếp đó là tiếng bước chân chúng bước vào thang máy tại tầng dưới. Gã nghe thấy tiếng cửa xe thang đóng lại, rồi bắt đầu rì rì đi lên.
Gã nắm chặt khẩu súng ngắn khi xe thang có vẻ chạy chậm lại. Nhưng rồi nó bỏ qua tầng hai và tiếp tục đi lên.
“Tuyệt,” gã nghĩ. “Cho đến giờ, mọi việc đều rất tốt.”
Một phút sau, khi nghe thấy tiếng thang máy dừng lại ở đâu đó rất xa bên trên, gã kéo quai túi và mở cánh cửa vào giếng thang máy. Gã nhảy lên bám lấy thanh rầm đứng mà gã đã bấu víu suốt bốn mươi phút và bắt đầu trèo xuống bằng kĩ thuật ngửa lưng ra sau khẽ khàng và nhanh nhẹn hết mức có thể. Qua cửa vào sảnh, gã buông mình thả rơi mười foot cuối xuống hố thang. Ở đó có một cái cửa nhỏ dẫn vào tầng hầm. Gã mở cửa, chui vào rồi nhanh tay đóng lại.
Gã rút khẩu súng và chạy trên hành lang với hai bên là những thùng chứa bám bụi. Gã rẽ khi qua phòng nồi hơi và tới một cánh cửa sắt dày nơi cuối hành lang. Gã đấm cửa một cái, rồi cái nữa.
Carl gí súng vào mặt cô gái xấu xí vừa mở cửa. Chiếc áo choàng tắm ố bẩn trễ xuống đến tận cổ, để lộ hình xăm một con bướm ngay dưới xương quai xanh cáu ghét của cô ả.
— Gì thế này? Anh là ai? Anh không được phép ở đây, - cô ta run rẩy nói bằng tiếng Anh lơ lớ giọng Nga trong khi cố tránh xa khẩu súng.
— Tao là công dân Mỹ, chứ không như mày, đồ điếm ạ. Giờ thì câm miệng và tránh ra, - Carl nói.
Phải mất sáu tháng sống trong tòa nhà Carl mới nhận ra viên quản lí đã biến một phòng ở tầng hầm thành nơi trú ngụ cho dân Đông Âu vượt biên. Gã biết là nhờ cái mùi. Gã đã từng ngửi thấy mùi đó khi đi xuống cất đồ đạc trong thùng chứa đồ của Lawrence. Hắn đã ngửi thấy cái mùi khó chịu của món xúc xích dở ẹc này từ hồi còn ở lực lượng Delta và làm vệ sĩ cho các quan chức chính phủ trong thời kì Chiến tranh Bosnia.
Ngay lần đầu gặp mặt, gã đã biết viên quản lí là người Serbia rồi. Qua cách hắn xử lí công việc, Carl đoán có lẽ hắn đào tẩu khỏi quê hương sau khi gây ra vài tội ác chiến tranh. Muốn mọi việc xong xuôi? Muốn có người mang rác đi đổ? Bao giờ hắn cũng đòi tiền công trước.
Thật ra, Carl chẳng ngạc nhiên gì nếu đứa con gái trước mặt là một ả điếm bán trôn nuôi miệng và phải trả tiền bảo kê cho cái gã quản lí kia. “Hành nghề trong tầng hầm của một tòa nhà cao tầng xa hoa trên đại lộ 5 này,” Carl nghĩ và nhe răng cười. “Làm tiền tại nơi làm tiền, chủ nghĩa tư bản tại nơi tập trung dân tư bản. USA, mảnh đất của tự do, nơi những con phố được dát bằng vàng.”
Mặc kệ tất cả những cái đó, đây sẽ là nơi trú ẩn của gã. Gã đã đến. Gã sẽ được an toàn trong ít nhất mười hai tiếng tới. Cảnh sát sẽ không lục tìm ở đây. Bởi công việc và tấm thẻ xanh của tay quản lí phụ thuộc vào việc chốn này có thể hoạt động trong bí mật được hay không nên gã kẻ cướp ranh ma người Serbia kia sẽ không bao giờ cho phép việc lục soát tầng hầm xảy ra.
Carl dùng súng xua đứa con gái sang bên, chộp lấy chiếc áo khoác bẩn thỉu mặc trong nhà của ả rồi “áp giải” ả về phía đang vang lên tiếng TV.
Trong căn phòng nhỏ, gã đẩy đứa con gái ngã dúi dụi vào một lão già hói đầu, da xanh xao có bộ ria trông rất vương giả đang dùng tông dơ húi tóc cho một cậu thiếu niên da ngăm đen.
— Drago mije, - Carl nói và mỉm cười. Câu đó nghĩa là rất vui được gặp ông hoặc đại loại vậy, bằng một trong những loại ngôn ngữ rắc rối, lôi thôi nhất của Nam Tư. Đó là một chút còn sót lại từ cuộc đời vô nghĩa của gã tại Đông Âu năm nào.
Miệng con hải mã già râu xám há hốc. Sao lại không chứ? Sốc có lẽ là phản ứng thích hợp khi thấy một kẻ không một mảnh vải che thân, người dính đầy dầu mỡ thang máy đang chĩa súng vào mình. Carl nhận thấy trên TV trong góc nhà đang phát bộ phim Full house. Một trong hai chị em sinh đôi nhà Olsen đang nói gì đó nghe có vẻ láu cá và hỗn xược.
Carl chờ cho tiếng cười trong phim bắt đầu vang lên mới bắn vào gáy đứa con gái, khiến ả đổ gục vào lòng cậu thiếu niên đang ngồi cắt tóc. Hóa ra lão già cũng biết chút võ vẽ. Lão ném cái tông đơ vào mặt Carl. Nó sượt qua gã chỉ cách một inch, kêu xèo xèo như mỡ sôi lúc bay vèo qua. Carl lại mỉm cười khi nã súng vào lão già lẩm cẩm hiếu chiến, ngay giữa hàng ria xám lão rất tự hào.
Carl nhìn lão đổ phịch xuống. Khi quay lại, gã thấy cậu thiếu niên vẫn đang ngồi, giơ cả hai tay ra hiệu cầu xin trong khi đứa con gái đang trong cơn giãy chết và máu tuôn như xối trên đùi cậu ta. Có một cái gì đó thật nghệ thuật và quyền lực trong toàn bộ sự việc vừa diễn ra, một bi kịch đã xảy ra ngay tại đây, trong cái phòng tối tăm ẩm thấp chỉ có một ngọn đèn duy nhất dưới tầng hầm này, tại một La Pietà[1] giá rẻ dưới lòng đất.
— Drago mije, - Carl nhắc lại và nã hai viên đạn vào hai con mắt đang nhắm tịt của cậu bé.
❀ ❀ ❀
[1] La Pietà là một đề tài khá phổ biến trong nghệ thuật Thiên Chúa giáo, miêu tả cảnh Đức Mẹ bế thi thể của Chúa Jesus.